Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)
Tiếng dây kéo vali vang lên một âm thanh sắc lạnh, xé toạc bầu không gian tĩnh mịch của căn phòng ngủ rộng lớn.
Hạ An đứng thẳng người, đưa mắt nhìn quanh căn phòng lộng lẫy mang tông màu xám lạnh đặc trưng của Lục Đình Phong. Suốt ba năm qua, cô đã cố gắng tô điểm thêm những bình hoa cẩm tú cầu, những bức tranh ấm áp và những tấm thảm mềm mại để mang lại chút sinh khí cho nơi này. Nhưng giờ phút này, khi cô gỡ bỏ những thứ thuộc về mình, căn phòng lại trở về đúng với dáng vẻ ban đầu của nó: lạnh lẽo, vô hồn và xa cách. Giống hệt như chủ nhân của nó.
Đồ đạc của cô không nhiều. Ba năm làm Lục thiếu phu nhân, sống trong nhung lụa vinh hoa, nhưng những gì cô thực sự muốn mang đi chỉ thu gọn lại trong một chiếc vali cỡ trung. Vài bộ quần áo giản dị, chiếc máy tính xách tay và một cuốn sổ phác thảo thiết kế đã sờn mép. Những bộ trang sức đắt tiền, những chiếc túi xách hàng hiệu phiên bản giới hạn mà Lục phu nhân tặng, hay những thẻ tín dụng không giới hạn mà trợ lý của Lục Đình Phong đưa cho cô mỗi tháng, Hạ An đều xếp gọn gàng vào két sắt.
Cô không thuộc về thế giới này, và những thứ này cũng chưa từng thực sự thuộc về cô.
Hạ An bước đến bên chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi. Trên mặt bàn, bản thỏa thuận ly hôn đã được ký sẵn nằm ngay ngắn. Chữ ký "Hạ An" ở góc dưới cùng bên phải vô cùng thanh thoát, dứt khoát, không hề có một nét run rẩy. Cô không đòi hỏi bất cứ tài sản nào, không yêu cầu trợ cấp. Rời đi với hai bàn tay trắng, cũng thanh sạch như cách cô bước vào cuộc hôn nhân này.
Bàn tay thon thả của Hạ An từ từ vuốt ve chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út. Chiếc nhẫn kim cương tinh xảo mà ba năm trước, Lục Đình Phong đã lồng vào tay cô với gương mặt không chút cảm xúc, tựa như đang hoàn thành một bản hợp đồng kinh tế. Khi đó, cô đã ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần cô dùng cả trái tim để yêu thương, viên kim cương lạnh giá này rồi cũng sẽ được ủ ấm.
Nhưng cô đã lầm. Trái tim Lục Đình Phong đã trao trọn cho Tô Nhược Hy từ nhiều năm trước. Vị trí Lục thiếu phu nhân này, sự dịu dàng mà thỉnh thoảng anh vô tình ban phát cho cô trong bóng tối, tất cả chỉ là vì cô có vài nét điềm tĩnh và nhẫn nhịn giống người phụ nữ kia.
Một nụ cười tự trào hiện lên trên môi Hạ An. Cô dứt khoát tháo chiếc nhẫn ra. Làn da nhạy cảm ở ngón áp út bỗng chốc đón lấy luồng không khí lạnh buốt, để lại một vết hằn mờ nhạt. Cô đặt chiếc nhẫn đè lên bản thỏa thuận ly hôn.
"Tạm biệt, Lục Đình Phong. Trả lại anh sự tự do. Trả lại anh cho người anh yêu."
Hạ An thì thầm, giọng nói nhẹ bẫng, không còn oán hận, không còn bi thương, chỉ có một sự giải thoát tột cùng. Trái tim cô, sau vô số lần bị cứa nát bởi sự lạnh nhạt của anh, bởi sự châm chọc của Tô Nhược Hy, giờ đã chai sạn đến mức không còn cảm thấy đau đớn nữa.
Kéo chiếc vali bước xuống lầu, Hạ An gặp dì Trần đang lau dọn ở phòng khách. Nhìn thấy bộ dạng của cô, bà quản gia già hốt hoảng buông chiếc giẻ lau chạy đến.
"Thiếu phu nhân, cô... cô xách vali đi đâu vậy? Sắp tối rồi, thiếu gia sắp về rồi!"
Hạ An khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hòa nhưng xa xăm: "Dì Trần, cảm ơn dì ba năm qua đã chăm sóc cho cháu. Cháu đi đây. Từ nay, dì không cần gọi cháu là thiếu phu nhân nữa đâu."
"Cô nói bậy bạ gì vậy? Hai vợ chồng cãi nhau thì đóng cửa bảo nhau, sao lại bỏ nhà đi? Để tôi gọi điện cho thiếu gia!" Dì Trần luống cuống tìm điện thoại. Bà là người chứng kiến Hạ An đã chăm lo cho ngôi nhà này chu toàn đến mức nào, cũng là người xót xa nhất khi thấy cô luôn mòn mỏi chờ đợi người đàn ông không bao giờ về ăn tối.
"Không cần đâu dì," Hạ An nhẹ nhàng giữ tay bà lại, ánh mắt kiên định dịu dàng, "Cháu và anh ấy đã kết thúc rồi. Đơn ly hôn cháu để trên bàn trong phòng ngủ. Dì bảo trọng nhé."
Không đợi dì Trần nói thêm lời nào, Hạ An quay lưng bước ra khỏi cánh cửa lớn. Bên ngoài trời bắt đầu đổ cơn mưa bụi lất phất. Hơi lạnh của buổi đêm thu ập vào mặt, nhưng Hạ An lại cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Tiếng bánh xe vali lăn trên mặt đường đá của khu biệt thự nghe khô khốc nhưng lại dứt khoát. Cô bước lên chiếc taxi đã gọi sẵn, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại ngôi lồng son đã giam giữ ba năm thanh xuân của mình.
Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại phía sau bóng tối của Lục gia, chở Hạ An hướng về phía ánh đèn rực rỡ của thành phố. Bắt đầu từ hôm nay, cô không còn là cái bóng của ai, không còn là vợ thế thân của Lục Đình Phong. Cô chỉ là Hạ An, một nhà thiết kế nội thất độc lập, một người phụ nữ sẽ sống vì chính mình.
***
Mười giờ rưỡi tối, chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền rẽ nước mưa, chậm rãi tiến vào khoảng sân rộng lớn của biệt thự Lục gia.
Lục Đình Phong bước xuống xe, âu phục đen phẳng phiu không một nếp nhăn, gương mặt điêu khắc toát lên vẻ lạnh lùng, cấm dục thường ngày. Hôm nay anh vừa dùng bữa tối với Tô Nhược Hy. Cô ấy khóc rất nhiều, kể lể về những khó khăn ở nước ngoài, thậm chí còn ngả đầu vào vai anh. Đổi lại là ba năm trước, chắc chắn anh sẽ đau lòng đến phát điên. Nhưng đêm nay, trong lúc Nhược Hy khóc, trong tâm trí anh lại đột nhiên xẹt qua hình ảnh nụ cười cam chịu của Hạ An vào buổi sáng, khi cô nhìn thấy tin tức anh đón Nhược Hy ở sân bay.
Một sự phiền não vô cớ dâng lên trong lòng khiến Lục Đình Phong kiếm cớ kết thúc bữa tối sớm hơn dự định. Anh nghĩ, chỉ cần về nhà, nhìn thấy Hạ An ngoan ngoãn ngồi đọc sách trên sofa, hoặc bưng cho anh một ly sữa nóng, sự bực dọc này sẽ biến mất. Cô luôn có cách làm anh dịu lại.
Nhưng khi bước vào nhà, đập vào mắt anh không phải là nụ cười dịu dàng quen thuộc. Phòng khách vắng lặng. Chỉ có dì Trần đang đứng thẫn thờ dưới chân cầu thang, gương mặt tràn ngập vẻ lo âu.
"Thiếu gia, cậu về rồi..." Dì Trần ấp úng.
"Hạ An đâu? Đã ngủ rồi sao?" Anh vừa hỏi vừa tháo cà vạt, tiện tay đưa áo khoác cho người hầu.
Dì Trần nuốt khan, giọng run rẩy: "Thiếu phu nhân... cô ấy vừa xách vali rời đi rồi. Cô ấy bảo... bảo đã để lại đơn ly hôn trên phòng."
Bàn tay đang tháo cúc áo của Lục Đình Phong khựng lại. Đôi lông mày rậm nhíu chặt, một tia không vui xẹt qua đáy mắt sâu thẳm. Anh lạnh nhạt hừ một tiếng. Lại làm mình làm mẩy sao? Ba năm qua, Hạ An luôn hiểu chuyện, chưa từng giận dỗi vô cớ. Có lẽ sự trở về của Nhược Hy đã khiến cô cảm thấy bất an.
Anh không nói một lời, sải những bước dài vững chãi lên lầu. Trong đầu anh lúc này là hàng loạt câu từ chuẩn bị sẵn để răn đe cô, rằng làm mợ chủ nhà họ Lục thì phải biết an phận, đừng dùng thủ đoạn lạt mềm buộc chặt vớ vẩn này với anh.
Anh đẩy cửa phòng ngủ bước vào. Căn phòng gọn gàng đến mức lạnh lẽo. Không có mùi hương hoa mộc trà thoang thoảng mà cô hay dùng. Trên chiếc bàn gỗ sồi, ánh đèn ngủ hắt một tia sáng nhạt nhòa lên tờ giấy trắng tinh và một vật thể nhỏ bé đang lóe sáng.
Lục Đình Phong bước tới. Chữ "Bản Thỏa Thuận Ly Hôn" đập mạnh vào thị giác anh. Anh rũ mắt nhìn xuống, chữ ký "Hạ An" nằm đó, sắc nét và tuyệt tình. Chiếc nhẫn cưới kim cương nằm lặng lẽ, vô hồn bên cạnh.
Trái tim anh đột nhiên hẫng đi một nhịp. Một cảm giác kỳ lạ, giống như bị ai đó bóp nghẹt, chạy dọc từ lồng ngực lên đến đại não. Anh vội vã sải bước đến mở toang cánh cửa tủ quần áo. Trống rỗng. Hơn một nửa không gian thuộc về cô đã trống không.
"Hạ An..." Lục Đình Phong lẩm bẩm, âm cuối có chút khàn đi.
Sự tự tin và kiêu ngạo của người đứng đầu Lục thị bỗng chốc bị giáng một đòn mạnh. Cô không đùa. Cô thực sự đã tính toán kỹ lưỡng, ký đơn và rời khỏi anh một cách sạch sẽ, không lưu luyến. Một người phụ nữ lúc nào cũng xoay quanh anh, yêu anh đến đánh mất cả bản ngã, làm sao có thể buông tay dứt khoát đến vậy?
Bàn tay lớn rút vội chiếc điện thoại trong túi quần, bấm vào dãy số quen thuộc mà ba năm qua anh đếm trên đầu ngón tay số lần chủ động gọi.
Tiếng tút dài vang lên chậm chạp trong không gian tĩnh mịch, mỗi một giây trôi qua đều khiến sự bực bội và hoảng loạn vô hình trong lòng Lục Đình Phong dâng cao.
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."
Giọng nói vô cảm của tổng đài viên vang lên dập tắt chút kiên nhẫn cuối cùng của anh. Anh ném mạnh chiếc điện thoại xuống giường, ánh mắt đen thẳm ghim chặt vào tờ đơn ly hôn. Lục Đình Phong nghiến răng, bàn tay siết chặt thành nắm đấm đến nổi rõ những khớp xương trắng bệch.
"Hạ An, cô giỏi lắm. Để tôi xem, rời khỏi Lục Đình Phong này, cô có thể sống được mấy ngày!"
Anh gầm lên trong tĩnh lặng, cố dùng sự tức giận để che đậy đi sự trống rỗng và hốt hoảng đang điên cuồng lan rộng trong một góc tối của trái tim mà chính anh cũng chưa từng nhận ra.
#BaNamLamVoTheThan #NgonTinh #HaoMonTheGia #NuCuong #NguocNam #TongTai #GiaDinh #LyHon #ThanhXuan #TieuThuyetGiaDinh

Facebook Comment