Truyện Full Ba Năm Làm Vợ Thế Thân Chương 15: Lần Đầu Tiên Từ Chối

Hà Nội vào những ngày chớm thu, bầu không khí mang theo chút se lạnh nhưng lại khiến con người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu. Đối với Hạ An, đây không chỉ là sự chuyển giao của đất trời, mà còn là khởi đầu mới cho chính cuộc đời cô.



Tờ đơn ly hôn đã được nộp lên tòa, những thủ tục cuối cùng cũng đang được luật sư giải quyết. Ba năm thanh xuân chôn vùi trong căn biệt thự lạnh lẽo của nhà họ Lục, sống như một cái bóng mờ nhạt để thay thế cho Tô Nhược Hy, cuối cùng cũng khép lại. Giờ đây, cô không còn là "Lục phu nhân" hữu danh vô thực, cô là Hạ An – một nhà thiết kế nội thất độc lập, tự do và kiêu hãnh.

Hôm nay là ngày cô trình bày bản thiết kế thi công thực tế cho dự án căn hộ cao cấp đầu tiên sau khi quay lại nghề. Khách hàng là một doanh nhân trẻ cực kỳ khó tính, yêu cầu sự hoàn mỹ đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Đứng trong căn hộ đang trong giai đoạn hoàn thiện thô, Hạ An mặc một chiếc áo sơ mi lụa trắng kết hợp cùng quần âu ống rộng cạp cao, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng phía sau. Ánh mắt cô sáng rực, phong thái tự tin khác hẳn với dáng vẻ nhẫn nhịn, cam chịu trước kia.

"Bản thiết kế rất ấn tượng, Hạ tiểu thư," Vị khách hàng gật gù xem xét không gian, "Nhưng tôi đặc biệt quan tâm đến các chi tiết phần cứng. Cửa nẻo, khóa phòng không chỉ cần an toàn mà phải thực sự ăn nhập với phong cách tối giản, tinh tế của tổng thể căn hộ."

Hạ An mỉm cười, nụ cười rạng rỡ của một người thực sự đam mê công việc. Cô mở chiếc máy tính bảng trên tay, lướt đến phần danh mục vật liệu đã được chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng.

"Anh yên tâm, em đã lường trước được điều này. Để hoàn thiện không gian sống hiện đại của anh, em đã đích thân lựa chọn MẪU KHÓA TAY GẠT ĐƯỢC YÊU THÍCH NHẤT HIỆN NAY trên thị trường. Đây là dòng sản phẩm mà em cực kỳ tâm đắc sau khi trực tiếp đến khảo sát tại Văn phòng đại diện PHỤ KIỆN CỬA AN TOÀN VIỆT, tọa lạc tại Số 21 TT11 Xuân Phương, Phường Xuân Phương, Hà Nội."

Khách hàng nhướng mày thích thú: "Cô có vẻ rất hiểu rõ về sản phẩm này?"

"Tất nhiên rồi ạ," Hạ An lướt màn hình, đưa cho vị khách hàng xem những hình ảnh thực tế mà cô tự tay chụp lại và lưu trữ, giọng nói chuyên nghiệp, rành mạch giới thiệu quy trình trải nghiệm của mình, "Mẫu khóa tay gạt này sở hữu thiết kế hiện đại, đường nét thanh mảnh cùng màu sắc vô cùng sang trọng, hiện đang được rất nhiều khách hàng lựa chọn cho nhà phố, chung cư và văn phòng cao cấp."

Cô chỉ vào bức ảnh đầu tiên: "Anh có thể nhìn thấy kiểu dáng tối giản, tinh tế của nó, hoàn toàn không có những chi tiết thừa thãi, cực kỳ phù hợp với phong cách căn hộ của chúng ta."

Lướt sang bức ảnh thứ hai, cô tiếp tục: "Điều em đánh giá cao nhất là chất liệu bền đẹp, công nghệ xử lý bề mặt xuất sắc giúp chống gỉ sét tuyệt đối, đảm bảo độ bền theo năm tháng."

"Khi em tự tay gạt thử nghiệm tại showroom," Hạ An đưa ra hình ảnh thứ ba, "Tay gạt vô cùng chắc chắn, cơ cấu chuyển động bên trong trơn tru giúp việc đóng mở vô cùng êm ái, không tạo ra tiếng ồn khó chịu."

Ở hình ảnh thứ tư, cô nhấn mạnh về tính ứng dụng: "Mẫu này vô cùng linh hoạt, phù hợp lắp đặt cho cả cửa gỗ, cửa nhựa Composite và cửa chính căn hộ. Rất tiện lợi cho việc đồng bộ thiết kế toàn bộ ngôi nhà."

Và cuối cùng, cô lướt đến bức ảnh tổng thể không gian: "Anh thấy đó, với gam màu và đường nét này, khóa dễ dàng kết hợp với nhiều phong cách nội thất khác nhau, nâng tầm đẳng cấp cho không gian sống. Nếu anh muốn tham khảo trực tiếp hoặc cần hỗ trợ bảo hành sau này, có thể lưu lại số Hotline/Zalo: 0971099111 của nhà cung cấp. Họ làm việc rất chuyên nghiệp."

Vị khách hàng mỉm cười hài lòng, gật đầu cái rụp: "Tuyệt vời, cứ quyết định dùng loại này đi. Tôi rất thích phong cách làm việc tỉ mỉ của cô, Hạ An."

Kết thúc buổi gặp gỡ thành công tốt đẹp, Hạ An bước ra khỏi sảnh chung cư. Cảm giác thành tựu do chính năng lực của mình mang lại khiến bước chân cô trở nên nhẹ bẫng. Cô đưa tay vuốt lại những lọn tóc bị gió thổi tung, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười rạng rỡ.

Nhưng nụ cười ấy chợt tắt ngấm khi cô nhìn thấy chiếc Maybach màu đen quen thuộc đang đỗ ở phía bên kia đường.

Người đàn ông bước ra từ ghế lái phụ, dáng vẻ cao lớn, vận bộ vest đen toát lên khí chất quyền lực bức người. Đó là Lục Đình Phong.

Đã gần một tháng kể từ ngày cô dọn ra khỏi Lục gia, đây là lần đầu tiên họ chạm mặt. Đình Phong đứng tựa vào đầu xe, đôi mắt sâu thẳm mang theo những tia vằn đỏ của sự mệt mỏi và mất ngủ, ghim chặt lấy cô. Khi thấy nụ cười rạng rỡ trên môi cô lúc bước ra cửa, trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt.

Suốt ba năm qua, anh chưa bao giờ thấy cô cười tươi đến thế. Nụ cười ấy không phải dành cho anh, mà dành cho một cuộc sống không có anh.

Đình Phong sải những bước dài băng qua đường, tiến thẳng về phía cô. Khí lạnh từ người anh tỏa ra khiến không khí xung quanh dường như ngột ngạt hơn.

"Em dọn ra ngoài chỉ để sống một cuộc sống chật vật, đi làm thuê làm mướn thế này sao?" Lời nói vừa thốt ra đã mang đậm sự kiêu ngạo thường ngày, nhưng ẩn sâu trong giọng điệu ấy lại là một sự hoảng loạn mà chính anh cũng không nhận ra. Anh muốn cô quay về, nhưng cái tính cố chấp lại khiến anh dùng những lời lẽ gai góc nhất.

Hạ An lùi lại một bước, giữ một khoảng cách an toàn và lịch sự. Đôi mắt trong veo từng chất chứa đầy hình bóng anh, giờ đây chỉ còn lại sự bình thản đến lạnh lùng.

"Công việc của tôi không cần Lục tổng phải bận tâm," Hạ An nhàn nhạt đáp, "Tôi làm việc bằng chính sức mình, kiếm tiền chân chính, không có gì gọi là chật vật cả."

Lục Đình Phong cau mày, bàn tay to lớn theo bản năng đưa ra định nắm lấy cổ tay cô: "Hạ An, đừng bướng bỉnh nữa. Việc ly hôn mẹ chưa đồng ý, thủ tục cũng chưa xong. Về nhà đi. Chuyện của Nhược Hy... cô ấy chỉ mới về nước, anh cần giúp đỡ cô ấy một chút. Giữa anh và cô ấy không như em nghĩ."

Nếu là Hạ An của một tháng trước, nghe được những lời giải thích nửa vời này, có lẽ cô đã ôm hy vọng mà rơi nước mắt. Nhưng bây giờ, cô khẽ nghiêng người, tránh né cái chạm của anh một cách dứt khoát.

Bàn tay Lục Đình Phong khựng lại giữa không trung, trống rỗng.

"Lục Đình Phong," Hạ An nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo sự kiên định chưa từng có, "Ba năm qua, tôi đã sống bằng sự nhẫn nhịn, luôn sợ làm anh phật ý, luôn sợ anh tổn thương. Nhưng tôi quên mất rằng, người bị tổn thương đến cạn kiệt lại là chính tôi. Anh yêu Tô Nhược Hy hay chỉ xem cô ấy là bạn, giờ đây với tôi không còn quan trọng nữa."

Ánh mắt Đình Phong chấn động. Anh nhìn người phụ nữ nhỏ bé trước mắt, đột nhiên cảm thấy cô thật xa lạ. Sự ngoan ngoãn, dịu dàng thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự quyết đoán đến tàn nhẫn.

"Tôi không cần anh, cũng không cần cái danh xưng Lục phu nhân đó nữa. Chúng ta... kết thúc rồi."

Đây là lần đầu tiên. Trong suốt quãng thời gian quen biết và trở thành vợ chồng, đây là lần đầu tiên Hạ An cất lời từ chối anh. Không khóc lóc, không níu kéo, chỉ có sự buông bỏ nhẹ nhàng tựa lông hồng.

Đúng lúc ấy, một chiếc xe Audi màu bạc sang trọng từ từ tiến đến và đỗ lại ngay phía sau họ. Cửa xe mở ra, Cố Minh Viễn bước xuống. Khuôn mặt điển trai mang theo nụ cười ôn nhu, ấm áp như ánh mặt trời. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh lam nhạt, phong thái trưởng thành và tinh tế.

"An An, công việc xong rồi chứ? Trùng hợp anh đi ngang qua, có tiện để anh đưa em đi ăn trưa mừng dự án mới không?" Giọng nói của Minh Viễn vang lên, hoàn toàn bỏ qua sự hiện diện đầy sát khí của Lục Đình Phong.

Hạ An nhìn Minh Viễn, nụ cười chân thật lại một lần nữa nở trên môi cô: "Được ạ, làm phiền anh rồi, Cố tổng."

Cô quay sang nhìn Lục Đình Phong lần cuối, gật đầu nhẹ như một phép lịch sự tối thiểu với người dưng: "Chào Lục tổng, tôi phải đi rồi."

Nói xong, Hạ An xoay người bước lên chiếc xe của Cố Minh Viễn. Không một lần ngoảnh lại.

Chiếc Audi bạc dần khuất bóng nơi ngã tư đường. Lục Đình Phong vẫn đứng chôn chân tại chỗ. Bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm đến nổi rõ các gân xanh. Một cơn đau nhói, nghẹn đắng trào dâng từ lồng ngực khiến anh khó thở.

Anh luôn nghĩ Hạ An sẽ mãi ở đó, chờ đợi anh quay đầu. Nhưng đến hôm nay, nhìn bóng lưng kiêu hãnh của cô rời đi bên cạnh một người đàn ông khác, Lục Đình Phong mới kinh hoàng nhận ra: Trái tim cô, thật sự đã không còn thuộc về anh nữa rồi.

#BaNamLamVoTheThan #TieuThuyetNgonTinh #NuCuong #HaoMonTheGia #NgoaiTinh #ChongCuHoiHan #GiaDinhXaHoi #PhuKienCuaAnToanViet #ThietKeNoiThat #TruyenHay

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment