Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp cửa kính sát đất của nhà hàng kiểu Pháp sang trọng nhất nhì thành phố, phủ lên bóng lưng thon thả của Hạ An một tầng ánh sáng dịu nhẹ. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu be kết hợp với chân váy bút chì đen, mái tóc dài mượt mà được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ trắng ngần. Không còn những bộ đồ mặc nhà nhạt nhòa, không còn dáng vẻ nhẫn nhịn u buồn của Lục thiếu phu nhân ngày trước. Hạ An của hiện tại toát lên một vẻ thanh lịch, tự tin và bừng sáng đến lạ kỳ.
Ngồi đối diện cô là Cố Minh Viễn – vị Tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn bất động sản Cố Gia. Anh mặc một bộ vest xám nhạt cắt may thủ công tỉ mỉ, nụ cười trên môi luôn giữ được nét ôn nhu, ấm áp. Đôi mắt sâu thẳm của anh chăm chú nhìn vào bản phác thảo thiết kế nội thất mà Hạ An vừa trình bày, thi thoảng lại ngước lên nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự tán thưởng không hề che giấu.
"Bản thiết kế này thật sự rất tuyệt vời, Hạ An. Không gian khu nghỉ dưỡng sinh thái được em xử lý vô cùng tinh tế, vừa giữ được nét tự nhiên, vừa toát lên sự sang trọng. Quả nhiên, ánh mắt của tôi không nhìn lầm người," Cố Minh Viễn cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng đẩy ly latte ấm nóng về phía cô.
Hạ An mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và tự nhiên nhất trong suốt ba năm qua. "Cảm ơn Cố tổng đã tin tưởng giao dự án lớn này cho một nhà thiết kế tự do như tôi. Tôi nhất định sẽ không làm anh thất vọng."
"Đừng gọi tôi là Cố tổng mãi thế, bên ngoài công việc, chúng ta là bạn mà. Cứ gọi tôi là Minh Viễn," anh cười khẽ, rút một tờ khăn giấy đưa cho cô, ý bảo có chút vết mực dính trên ngón tay cô.
Hạ An hơi ngượng ngùng nhận lấy, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.
Chính khoảnh khắc ấy, tiếng cười nói dịu dàng, ánh mắt giao nhau đầy ăn ý của hai người đã thu trọn vào tầm mắt của một người đàn ông vừa bước vào nhà hàng.
Lục Đình Phong đứng sững lại ở khu vực cửa lớn. Bộ vest đen đắt tiền ôm lấy thân hình cao lớn vạm vỡ, nhưng lúc này, cả người anh cứng đờ như một bức tượng băng. Đôi mắt đen sâu thẳm thường ngày vốn phẳng lặng và lạnh lùng, nay cuộn trào một cơn bão táp dữ dội.
Anh nhìn chằm chằm vào nụ cười của Hạ An.
Ba năm kết hôn, số lần anh thấy cô cười đếm trên đầu ngón tay. Mà những nụ cười ấy cũng chỉ là cái nhếch môi gượng gạo, cẩn trọng, mang theo sự e dè muốn lấy lòng anh. Anh từng nghĩ bản tính cô vô vị, tẻ nhạt như vậy. Nhưng hôm nay, người phụ nữ ấy lại ngồi đối diện với một gã đàn ông khác, cười đến mức khóe mắt cong cong, rực rỡ và chói lóa.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lục Đình Phong, theo sau đó là một cảm giác ngột ngạt đến tức ngực. Giống như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy trái tim anh. Cảm giác này là gì? Khó chịu. Phẫn nộ. Và... ghen tuông?
"Đình Phong, anh sao vậy?" Tô Nhược Hy đứng bên cạnh, mặc chiếc váy đỏ rực rỡ, tay đang thân mật khoác lấy tay anh, khẽ nhíu mày lôi kéo sự chú ý.
Thấy ánh mắt của Lục Đình Phong dán chặt về phía góc nhà hàng, Tô Nhược Hy nhìn theo. Khi nhận ra người phụ nữ đang ngồi đó là Hạ An, sắc mặt cô ta hơi đổi, nhưng rất nhanh sau đó đã che giấu bằng một nụ cười nửa miệng đầy châm chọc.
"Ồ, đó chẳng phải là Hạ An sao? Mới dọn ra khỏi nhà chưa được bao lâu, cô ta đã vội vàng tìm được chỗ dựa mới rồi. Người đàn ông kia... hình như là Cố Minh Viễn của Cố Gia thì phải? Quả nhiên, thủ đoạn của cô ta không hề tầm thường như vẻ bề ngoài." Tô Nhược Hy cố tình dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhưng từng chữ lại như lưỡi dao muốn khắc sâu sự ác cảm vào đầu Lục Đình Phong.
Nhưng trái với dự đoán của cô ta, Lục Đình Phong không hề tỏ ra khinh bỉ. Sắc mặt anh trầm xuống đến đáng sợ. Anh lạnh lùng rút cánh tay đang bị Tô Nhược Hy khoác lấy ra, không nói một lời, sải những bước dài tiến thẳng về phía bàn của Hạ An.
Tô Nhược Hy cắn chặt môi, ánh mắt lóe lên sự ghen tức điên cuồng, vội vã giậm giày cao gót bước theo.
"Thật trùng hợp. Không ngờ lại gặp cô ở đây, Hạ An."
Giọng nói trầm lạnh, mang theo sự áp bách quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu khiến động tác uống cà phê của Hạ An khựng lại. Cô ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt đang đỏ ngầu sự tức giận của Lục Đình Phong. Bên cạnh anh, như thường lệ, vẫn là dáng vẻ yêu kiều, tự đắc của Tô Nhược Hy.
Nếu là Hạ An của vài tuần trước, có lẽ trái tim cô đã đập loạn nhịp, nước mắt sẽ trực trào ra vì xót xa khi thấy chồng mình đi cùng người phụ nữ khác. Nhưng ngay lúc này, trong lòng cô chỉ là một mảnh hồ thu tĩnh lặng. Đã chết tâm rồi, thì làm gì còn cảm giác đau đớn?
Cô bình thản đặt ly cà phê xuống, rút giấy lau miệng, giọng điệu nhạt nhẽo như nói chuyện với người dưng: "Đúng là trùng hợp, Lục tổng."
Hai chữ "Lục tổng" sắc bén như một cái tát vô hình giáng thẳng vào mặt Lục Đình Phong. Trán anh nổi lên những đường gân xanh mờ nhạt. Anh đảo mắt nhìn sang Cố Minh Viễn, người đàn ông từ nãy đến giờ vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh trên môi.
"Cố tổng, anh có vẻ rất rảnh rỗi. Bao nhiêu phu nhân danh giá không chọn, lại đi chọn ngồi cùng một người phụ nữ sắp có một đời chồng?" Lục Đình Phong mở lời, giọng điệu mang đậm mùi thuốc súng và sự châm biếm sâu cay.
Cố Minh Viễn chậm rãi đứng lên. Dù chiều cao hai người ngang ngửa, nhưng khí chất lại đối lập hoàn toàn. Một bên lạnh lùng sắc bén như lưỡi kiếm, một bên ôn nhu điềm đạm nhưng vững chãi như núi.
"Lục tổng nói đùa rồi. Đối với tôi, Hạ An không phải là phu nhân của ai cả. Cô ấy là một nhà thiết kế tài năng, là đối tác quan trọng nhất của Cố Gia trong dự án sắp tới," Cố Minh Viễn nhẹ nhàng đáp trả, nhưng từng câu từng chữ đều đang bảo vệ Hạ An, "Hơn nữa, một người phụ nữ ưu tú như vậy, ai không trân trọng thì đó là tổn thất của kẻ đó. Tôi lại cảm thấy mình rất may mắn."
Ánh mắt Lục Đình Phong tối sầm lại. Bàn tay giấu trong túi quần cuộn tròn thành nắm đấm. Anh nhìn chằm chằm vào Hạ An, ép giọng: "Cô rời khỏi nhà họ Lục, chính là vì tìm được cái cớ này sao? Ra ngoài vứt bỏ lòng tự trọng để quyến rũ đàn ông, cô không thấy mất mặt nhưng tôi thì có!"
Chát!
Tiếng động không phát ra từ cái tát vật lý nào, mà là từ ánh mắt lạnh lẽo đến tận cùng của Hạ An. Nụ cười trên môi cô vụt tắt. Cô đứng dậy, đối diện trực tiếp với người đàn ông mà mình từng dùng cả sinh mệnh để yêu thương.
"Lục Đình Phong," giọng cô trong trẻo nhưng lạnh buốt, "Thứ nhất, chúng ta đã ký đơn ly hôn, hiện tại chỉ đợi tòa án gọi lên giải quyết. Tôi không còn là người của Lục gia, thể diện của anh chẳng liên quan gì đến tôi. Thứ hai, tôi dùng năng lực của mình để làm việc, để kiếm tiền, tôi ngẩng cao đầu mà sống. Kẻ mất mặt, đáng lẽ ra phải là người mang theo tình nhân đi rêu rao khắp nơi trong khi trên giấy tờ vẫn đang là người có gia đình mới đúng."
Câu nói của Hạ An không chỉ khiến Lục Đình Phong sững sờ, mà còn làm mặt Tô Nhược Hy tái nhợt đi vì nhục nhã.
"Cô... Hạ An, cô đừng có quá đáng! Đình Phong và tôi là thật lòng, cô mới là người xen vào!" Tô Nhược Hy tức tối lên tiếng.
Hạ An thậm chí không thèm liếc nhìn Tô Nhược Hy lấy một cái. Cô quay sang Cố Minh Viễn, giọng điệu lại trở về sự dịu dàng vốn có: "Minh Viễn, bản thiết kế tôi sẽ chỉnh sửa lại vài chi tiết rồi gửi cho anh. Ở đây không khí ô nhiễm quá, tôi xin phép đi trước."
"Để tôi đưa em về." Cố Minh Viễn cầm lấy chiếc áo vest vắt trên ghế, tự nhiên bước tới chắn giữa Lục Đình Phong và Hạ An. Anh đưa tay đặt hờ phía sau lưng cô, một động tác vô cùng lịch thiệp nhưng mang đậm tính chiếm hữu và bảo vệ, dịu dàng dẫn cô bước ra cửa.
Lục Đình Phong đứng chôn chân tại chỗ. Anh nhìn theo bàn tay của Cố Minh Viễn đặt trên eo vợ mình, cảm thấy đôi mắt như bị ngọn lửa đốt cháy. Anh muốn lao đến, muốn giật phăng cánh tay gã đàn ông kia ra, muốn kéo Hạ An về lại bên mình và hét lên rằng cô là của anh.
Nhưng đôi chân anh nặng trĩu.
Khoảnh khắc bóng lưng kiêu hãnh của Hạ An khuất sau cánh cửa kính xoay của nhà hàng, trái tim Lục Đình Phong bỗng dâng lên một nỗi hoảng loạn chưa từng có.
Cô đi thật rồi. Không quay đầu lại nhìn anh dù chỉ một lần.
Lần đầu tiên trong suốt ba mươi năm cuộc đời, vị Tổng giám đốc cao ngạo của Lục Thị nếm trải mùi vị của sự ghen tuông điên cuồng, hòa lẫn với nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tận xương tủy. Anh nhận ra, con chim hoàng yến anh từng nghĩ sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong chiếc lồng của sự nhu nhược, nay đã đập cánh bay đi, và để lại trong lồng ngực anh một khoảng trống hoác đến rỉ máu.
#BaNamLamVoTheThan #CuoiCungToiCungBuongTay #TruyenNgonTinh #NgoaiTinh #HaoMon #NuCuong #TongTai #TruyenGiaDinh #LyHon #SuNghiep

Facebook Comment