Truyện Full Ba Năm Làm Vợ Thế Thân Chương 19: Cái Tát Tỉnh Ngộ Từ Lục Phu Nhân




Bầu không khí trong phòng khách chính của biệt thự nhà họ Lục chiều hôm ấy đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở. Trên bộ sofa bọc da bò tót nhập khẩu, Lục phu nhân ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc lạnh như dao găm chằm chằm nhìn cốc trà Đại Hồng Bào đang tỏa khói nghi ngút trên bàn.


Tô Nhược Hy đứng khép nép bên cạnh, trên người mặc một chiếc váy lụa trắng thanh lịch, cố gắng nở một nụ cười dịu dàng nhất có thể:

"Bác gái, đây là loại trà con đặc biệt nhờ người mang từ nước ngoài về. Con nhớ trước đây bác rất thích thưởng trà vào buổi chiều, bác nếm thử xem có vừa miệng không ạ?"


Lục phu nhân không hề nhúc nhích, khóe môi bà giật nhẹ, tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai:

"Cô Tô, trí nhớ của cô đúng là không tồi. Nhưng cô quên mất một điều, khẩu vị của con người qua ba năm sẽ thay đổi. Giống như vị trí nữ chủ nhân của cái nhà này, không phải cứ đi một vòng rồi quay về nhặt lại là được."


Sắc mặt Tô Nhược Hy thoắt cái tái nhợt. Cô ta cắn chặt môi dưới, đôi mắt rưng rưng như chực khóc. Đúng lúc đó, cánh cửa lớn bằng gỗ gụ bật mở. Lục Đình Phong bước vào, dáng vẻ mệt mỏi, chiếc cà vạt hàng hiệu đã được nới lỏng, đuôi mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch vì nhiều đêm liền mất ngủ.


"Đình Phong..." Tô Nhược Hy như bắt được phao cứu sinh, vội vã tiến lại gần, giọng nói nũng nịu pha lẫn chút uất ức. "Anh về rồi. Em pha trà cho bác gái, nhưng có lẽ bác vẫn chưa chấp nhận em..."


Lục Đình Phong khẽ chau mày. Nếu là trước đây, nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối này của Tô Nhược Hy, anh nhất định sẽ dâng lên cảm giác muốn che chở. Nhưng ngay lúc này, trong đầu anh chỉ lặp đi lặp lại ánh mắt lạnh lẽo, dứt khoát của Hạ An vào ngày cô cự tuyệt lời xin lỗi của anh. Cảm giác phiền phức lướt qua trong đáy mắt Đình Phong. Anh lách người qua Tô Nhược Hy, bước về phía mẹ mình.


"Mẹ, mẹ không cần phải làm khó cô ấy. Dù sao Nhược Hy cũng là khách." Đình Phong cất giọng trầm khàn.


"Khách?" Lục phu nhân đột ngột đứng phắt dậy. Tiếng chiếc tách sứ va vào đĩa lót vang lên chát chúa. "Đã là khách thì nên biết thân biết phận! Quản gia Trương, tiễn cô Tô về. Nhà họ Lục chúng ta hôm nay không tiếp khách!"


Tô Nhược Hy sững sờ, nước mắt lăn dài trên má, cô ta nhìn Đình Phong đầy cầu cứu. Nhưng Lục Đình Phong chỉ nhắm nghiền mắt, xoa xoa huyệt thái dương: "Nhược Hy, em về trước đi. Hôm nay anh rất mệt."


Nhận ra mình không còn chỗ đứng trong tình huống này, Tô Nhược Hy chỉ đành gạt nước mắt, uất ức xách túi rời khỏi biệt thự. Cánh cửa lớn vừa khép lại, không gian tĩnh lặng đến rợn người.


"Mẹ..." Lục Đình Phong vừa mở miệng, chưa kịp nói hết câu.


"CHÁT!"


Một cái tát giáng trời, sắc lẹm và dứt khoát, in hằn năm ngón tay đỏ ửng lên sườn mặt góc cạnh của vị Tổng giám đốc quyền uy bậc nhất Lục thị.


Lục Đình Phong chấn động. Khóe môi anh rỉ ra một vệt máu mỏng. Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên mẹ anh ra tay đánh anh một cách tuyệt tình đến vậy. Anh ôm lấy một bên mặt, đôi mắt đen sâu thẳm hằn lên sự bàng hoàng tột độ.


"Cái tát này, là tôi đánh thay cho đứa con dâu mà tôi yêu thương nhất!" Lục phu nhân run rẩy chỉ thẳng mặt đứa con trai mà bà từng vô cùng tự hào. "Lục Đình Phong, anh đúng là một kẻ ngu xuẩn! Binh pháp thương trường anh tính toán không sai một ly, nhưng trong cuộc đời mình, anh lại mù quáng đến mức ném đi một viên kim cương để rước về một mảnh thủy tinh xước vỡ!"


"Mẹ, con và Hạ An..."


"Câm miệng!" Lục phu nhân quát lớn, hốc mắt bà cũng đỏ hoe. "Anh đừng gọi tên con bé! Anh không xứng! Ba năm qua, anh nghĩ mình có thể sống yên ổn, ngày ngày bành trướng thế lực của Lục thị là nhờ ai? Nhờ cô tình nhân bé nhỏ bỏ anh đi ra nước ngoài vì sự nghiệp của cô ta sao?"


Lục Đình Phong cứng họng. Từng lời của Lục phu nhân như những nhát búa nện thẳng vào lồng ngực anh.


"Anh có biết mỗi lần anh đi tiếp khách dạ dày đau thắt, ai là người thức trắng đêm hầm sâm, canh cháo cho anh không? Anh có biết lúc công ty anh gặp khủng hoảng truyền thông năm ngoái, ai là người đã dùng mối quan hệ cá nhân, âm thầm thiết kế lại toàn bộ không gian triển lãm để Lục thị ghi điểm với đối tác quốc tế không? Là Hạ An! Con bé làm mọi thứ, nhưng lại dặn tôi và trợ lý của anh tuyệt đối không được nói ra, vì sợ lòng tự tôn cao ngất ngưởng của anh bị tổn thương!"


Sấm sét như nổ ngang tai Lục Đình Phong. Chân anh lảo đảo, phải lùi lại nửa bước.

Hạ An? Triển lãm năm đó... là tác phẩm của cô sao? Người hâm cháo dạ dày không phải là đầu bếp nhà họ Lục sao?


"Nó dùng ba năm thanh xuân, dùng toàn bộ sự dịu dàng và kiên nhẫn để ủ ấm một tảng băng như anh. Còn anh thì sao? Anh đối xử với nó như một cái bóng! Khi Tô Nhược Hy vừa rơi vài giọt nước mắt, anh liền biến vợ mình thành trò cười trong mắt giới thượng lưu. Lục Đình Phong, anh thật sự nghĩ Hạ An là người phụ nữ không biết đau sao?"


Bóng dáng mảnh mai của Hạ An kéo vali rời khỏi nhà trong đêm mưa lạnh lẽo bất chợt ùa về, rõ nét đến mức khiến trái tim Lục Đình Phong đau thắt lại. Cảm giác nghẹt thở bao trùm lấy anh. Anh đã luôn đinh ninh rằng Hạ An sẽ mãi mãi ở đó, ngoan ngoãn, cam chịu chờ đợi anh. Anh đã quen với việc nhận lấy sự hy sinh của cô như một lẽ đương nhiên.


"Mẹ..." Giọng Lục Đình Phong nghẹn lại, khàn đặc, mang theo sự hoảng loạn mà ba mươi năm cuộc đời anh chưa từng trải qua. "Con sai rồi... Con phải tìm cô ấy... Con sẽ đưa cô ấy về..."


"Muộn rồi!" Lục phu nhân cay đắng nhắm mắt lại, giọt nước mắt hiếm hoi lăn trên gò má của người phụ nữ thép. "Trái tim con người làm bằng máu thịt, không phải bằng sắt đá. Khi người ta đã đau đến mức chai sạn, họ sẽ tự động buông tay. Hạ An đã rời đi, và người mẹ này nói cho anh biết, con bé sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa. Hạ An là một người phụ nữ hiểu rõ giá trị của mình. Là anh đã tự tay đánh mất nó vĩnh viễn rồi, Lục Đình Phong!"


Câu nói "đánh mất vĩnh viễn" như một nhát dao chí mạng đâm xuyên qua lớp vỏ bọc lý trí và kiêu ngạo của Lục Đình Phong. Anh sụp đổ. Đôi chân vững chãi từng đứng trên đỉnh cao danh vọng giờ đây mềm nhũn. Anh quỳ rạp xuống sàn nhà lạnh lẽo, ôm lấy đầu, bờ vai rộng lớn run lên bần bật. Nỗi hối hận muộn màng cuộn trào thành những đợt sóng dữ dội, cào xé tâm can anh đến rỉ máu.


Cùng lúc đó, tại văn phòng thiết kế tầng cao nhất của tập đoàn bất động sản Cố Gia.


Ánh hoàng hôn rực rỡ hắt qua lớp kính cường lực, phủ lên bản vẽ trên bàn làm việc một tầng sáng ấm áp. Hạ An mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu be, mái tóc đen dài được búi gọn gàng, để lộ chiếc cổ cao thanh tú. Đôi mắt cô linh hoạt, chăm chú sửa lại từng đường nét của bản thiết kế nội thất resort chuẩn bị khởi công.


"Uống chút trà nóng đi, em đã ngồi liên tục ba tiếng đồng hồ rồi đấy."


Một giọng nói trầm ấm vang lên. Cố Minh Viễn bước vào, trên tay là hai tách trà hoa cúc tỏa hương dìu dịu. Anh mặc áo vest xám, nụ cười trên môi ôn nhu như gió mùa xuân, ánh mắt nhìn Hạ An chan chứa sự ngưỡng mộ và dung túng.


Hạ An ngẩng đầu lên, đón lấy tách trà. Khác với vẻ u uất, nhẫn nhịn của một tháng trước, gương mặt cô lúc này bừng sáng, tự tin và rạng rỡ.

"Cảm ơn anh, Cố tổng. Bản phác thảo cuối cùng đã hoàn thiện, anh xem qua nhé. Nếu không có gì thay đổi, ngày mai chúng ta có thể chốt với nhà thầu."


Cố Minh Viễn không nhìn vào bản vẽ, mà nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Hạ An. Anh khẽ cười, kéo ghế ngồi xuống đối diện cô:

"Anh tin tưởng tuyệt đối vào năng lực của em. Hạ An, em biết không, lúc em làm việc, em tỏa sáng đến mức khiến người khác không thể rời mắt."


Hạ An hơi khựng lại, đôi má thoáng ửng hồng nhưng rồi cô bật cười - một nụ cười rạng rỡ, tự do và hoàn toàn không vướng bận.


Ở hai đầu thành phố, cùng một thời điểm, nhưng là hai thế giới hoàn toàn đối lập. Một kẻ đang gặm nhấm nỗi đau thấu xương trong căn biệt thự rộng lớn nhưng lạnh lẽo vì tự tay vứt bỏ chân tình. Còn một người, sau khi rũ bỏ lớp vỏ bọc thế thân đầy tổn thương, đã như phượng hoàng niết bàn, kiêu hãnh cất cánh bay lên bầu trời thuộc về riêng mình.


Lục Đình Phong cuối cùng cũng hiểu ra, cái giá của sự ngộ nhận và thói kiêu ngạo chính là việc anh phải dùng cả phần đời còn lại để nếm trải sự cô độc tận cùng. Chỉ tiếc là, người duy nhất có thể sưởi ấm anh, nay đã có một vầng thái dương khác che chở.


#BaNamLamVoTheThan #CuoiCungToiCungBuongTay #NgoaiTinh #HaoMon #NuCuong #MeChongNangDau #TruyenNgonTinh #SuHoiHanMuonMang #CoMinhVien #LucDinhPhong

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment