Chương 17: Thành Công Đầu Tiên Và Mái Ấm Quê Nhà Truyện Full

(Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)



Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua khung cửa kính sát trần, hắt lên những mảng tường xám khói được trang trí bằng các chi tiết gỗ mộc mạc mà tinh tế. Hạ An đứng giữa không gian quán cà phê vừa hoàn thiện, mỉm cười nghe tiếng nói cười rôm rả của đội thi công và cái gật đầu đầy mãn nguyện của chủ đầu tư.

"Cô Hạ, thực sự ngoài sức tưởng tượng của tôi. Không gian vừa hiện đại, sang trọng nhưng lại vô cùng ấm cúng. Từng chi tiết nhỏ đều thấy được sự tâm huyết của cô," vị nữ khách hàng mỉm cười hài lòng, đưa tay ra bắt lấy tay Hạ An.

"Chị ưng ý là niềm vui lớn nhất của em. Cảm ơn chị đã tin tưởng giao dự án này cho một người vừa bắt đầu lại như em," Hạ An khiêm tốn đáp, đôi mắt lấp lánh niềm vui rạng rỡ.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, màn hình hiển thị tin nhắn báo số dư tài khoản vừa được cộng thêm một khoản tiền lớn – phần trăm hoa hồng và phí thiết kế cho dự án đầu tiên của cô kể từ khi rời khỏi nhà họ Lục. Cầm chiếc điện thoại trên tay, hốc mắt Hạ An bỗng nóng lên. Số tiền này có thể chẳng đáng là bao so với một cái quẹt thẻ của Lục Đình Phong, nhưng đối với cô, nó mang sức nặng của sự tự do, của lòng kiêu hãnh và giá trị bản thân mà cô đã tự mình giành lại được.

Ba năm làm Lục phu nhân, cô sống trong nhung lụa nhưng tâm hồn lại bị giam lỏng trong một chiếc lồng son lạnh lẽo. Cô có thẻ đen không giới hạn, nhưng chưa từng dám dùng nó để mua cho bố mẹ ruột ở quê một món quà đắt tiền. Cô sợ. Sợ ánh mắt khinh miệt của những người làm trong Lục gia, sợ những lời xì xầm rằng nhà gái bòn rút của cải hào môn, và trên hết, cô sợ thái độ dửng dưng, lạnh nhạt của Lục Đình Phong. Anh chưa bao giờ thực sự coi trọng gia đình cô, cũng như chưa bao giờ coi trọng cô.

Nhưng giờ đây, mọi chuyện đã khác. Hạ An hít một hơi thật sâu, thu dọn bản vẽ và tài liệu vào túi xách. Hôm nay, cô sẽ về quê.

Chuyến tàu cao tốc đưa Hạ An rời xa những tòa nhà chọc trời của thành phố nhộn nhịp, trở về với vùng ngoại ô yên bình nơi có cánh đồng xanh mướt và những nếp nhà ngói đỏ. Đứng trước cánh cổng sắt đã gỉ sét theo năm tháng, nhìn vết sơn tường bong tróc và mái ngói xô lệch vì những trận bão năm ngoái, tim Hạ An thắt lại. Ba năm qua, vì mải mê theo đuổi một tình yêu huyễn hoặc, vì cố gắng làm một người vợ hoàn hảo, cô đã bỏ quên chính những người yêu thương mình vô điều kiện.

"An? Có phải cái An không con?"

Tiếng gọi run run từ trong sân vọng ra. Mẹ Hạ xách giỏ rau vừa hái, đôi mắt nheo lại nhìn cô gái trẻ đang đứng trước cổng. Bà buông rơi giỏ rau, chạy ào ra.

"Mẹ..." Hạ An nghẹn ngào, lao vào vòng tay gầy guộc của mẹ. Mùi bồ kết thoang thoảng lẫn với mùi mồ hôi tảo tần khiến sống mũi cô cay xè.

Bố Hạ đang lúi húi sửa lại cái chân ghế gỗ trong góc sân cũng vội vã đứng lên, lau vội đôi bàn tay chai sần vào vạt áo, khóe mắt ông rơm rớm: "Bố tưởng cuối tuần con mới về. Chân ướt chân ráo đi đường có mệt không? Để bố ra chợ mua con cá lóc về nấu chua, món con thích nhất đấy."

Bữa cơm chiều hôm ấy diễn ra trong căn bếp nhỏ ám mùi khói nhưng ngập tràn tiếng cười. Không có bàn ăn dài trải khăn lụa, không có dao dĩa bạc hay những món sơn hào hải vị lạnh lẽo như ở Lục gia, chỉ có bát canh cá nấu chua ngọt lịm và đĩa rau xào mộc mạc. Nhưng Hạ An lại ăn ngon lành hơn bao giờ hết. Cô thấy tâm hồn mình được chữa lành.

Ăn xong, khi cả nhà đang ngồi uống trà ngoài hiên, Hạ An mở túi xách, lấy ra một tập bản vẽ thiết kế cùng chiếc iPad, nhẹ nhàng đặt lên bàn.

"Bố, mẹ, con có chuyện này muốn thưa với hai người," cô hắng giọng, mỉm cười nhìn những nếp nhăn trên trán đấng sinh thành. "Con muốn đập căn nhà cũ này đi, xây lại một ngôi nhà mới cho bố mẹ."

Bố mẹ Hạ sững sờ. Mẹ cô vội xua tay: "Ấy chết, xây nhà tốn kém lắm con ơi. Nhà mình vẫn ở tốt mà, chỉ dột mấy chỗ, bố con trát lại là xong. Tiền con kiếm được cứ cất đó làm vốn liếng phòng thân, con mới ly hôn, cuộc sống còn nhiều khó khăn..."

Hạ An nắm lấy bàn tay thô ráp của mẹ, ánh mắt kiên định và dịu dàng: "Mẹ à, con gái mẹ bây giờ đã là một nhà thiết kế độc lập rồi. Con vừa hoàn thành một dự án lớn, số tiền này hoàn toàn là do mồ hôi công sức của con làm ra, không liên quan đến bất kỳ ai cả. Con đã thiết kế một ngôi nhà một tầng, có phòng khách rộng rãi, bếp sáng sủa cho mẹ nấu ăn, và một góc vườn nhỏ có mái che để bố đọc báo, uống trà. Sàn nhà con cũng chọn loại chống trơn trượt tốt nhất."

Nói rồi, cô bật iPad, cho bố mẹ xem bản phác thảo 3D. Ngôi nhà trong bản vẽ mang tông màu ấm áp, mộc mạc nhưng tiện nghi, từng góc nhỏ đều được tính toán tỉ mỉ dựa trên thói quen sinh hoạt của hai người già. Nhìn thấy sự tâm huyết của con gái, đôi mắt bố Hạ đỏ hoe. Ông run run chạm tay vào màn hình, gật đầu liên tục: "Đẹp... đẹp lắm con ạ. Con gái bố giỏi lắm."

Đêm đó, nằm trên chiếc giường cũ quen thuộc, nghe tiếng dế mâm xôi kêu râm ran ngoài cửa sổ, Hạ An chìm vào giấc ngủ sâu nhất, bình yên nhất trong suốt ba năm qua. Cô đã thực sự buông bỏ được quá khứ để đón nhận hạnh phúc từ những điều giản dị nhất.

Trong khi đó, tại trung tâm thành phố cách hàng trăm cây số, Lục Đình Phong đang chìm trong bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.

Biệt thự Lục gia tối nay cúp điện cục bộ do một sự cố đường dây. Không gian chìm trong bóng tối, chỉ có ánh trăng mờ ảo hắt qua rèm cửa. Lục Đình Phong ngồi trên chiếc ghế sofa ở phòng khách, ly rượu vang trên tay đã vơi quá nửa. Căn nhà này quá rộng, quá trống trải.

Trước đây, mỗi khi anh về muộn hay có sự cố gì, luôn có một bóng dáng nhỏ bé bận rộn chạy ngược chạy xuôi. Hạ An sẽ thắp những ngọn nến thơm mùi tinh dầu gỗ mà anh thích, sẽ chuẩn bị sẵn một cốc trà giải rượu ấm nóng, và sẽ dịu dàng ngồi bên cạnh, không nói lời nào nhưng luôn túc trực để anh cảm thấy an tâm. Còn bây giờ, không có ánh nến, không có trà ấm, không có tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô. Chỉ có sự lạnh lẽo bủa vây.

Trợ lý Trần bước vào, bật đèn pin điện thoại, thận trọng lên tiếng: "Lục tổng, điện lực báo khoảng mười lăm phút nữa sẽ có điện lại. Ngài cần tôi chuẩn bị gì không?"

"Không cần," Lục Đình Phong khàn giọng đáp. "Bên phía... Hạ An, dạo này cô ấy thế nào?"

Trợ lý Trần ngập ngừng một chút rồi báo cáo: "Thưa ngài, phu nhân... à không, cô Hạ vừa hoàn thành xuất sắc dự án thiết kế quán cà phê cho đối tác. Nghe nói khách hàng vô cùng ưng ý. Chiều nay, cô ấy đã bắt chuyến tàu về quê. Theo thông tin tôi biết được, cô ấy định dùng số tiền thù lao đầu tiên để xây lại căn nhà cũ cho bố mẹ."

Bàn tay đang cầm ly rượu của Lục Đình Phong khẽ siết chặt. Xây nhà cho bố mẹ? Anh nhớ lại ba năm qua, Hạ An chưa từng xin anh một đồng nào cho gia đình cô. Thậm chí có lần, mẹ anh – Lục phu nhân – đã lớn tiếng nói bóng gió trong bữa ăn rằng "nhà nghèo thì hay đào mỏ". Lúc đó, Hạ An chỉ cúi đầu ăn cơm, và anh... anh đã chọn cách im lặng.

Anh đã nghĩ cô cưới anh vì cái mác Lục gia, vì tiền tài danh vọng. Nhưng khi ra đi, cô không mang theo bất cứ thứ gì ngoài đồ đạc cá nhân. Bây giờ, cô dùng chính đôi bàn tay của mình để kiếm tiền, để làm những việc mà trước đây anh, với tư cách là một người chồng, một người con rể, lẽ ra phải làm nhưng lại chưa từng mảy may để tâm.

Một cảm giác hối hận chua xót dâng lên, cắn rứt lấy trái tim đầy kiêu ngạo của Lục Đình Phong. Anh chợt nhận ra, sự dịu dàng và nhẫn nhịn của Hạ An trước kia không phải là sự nhu nhược hay dựa dẫm. Đó là tình yêu. Và khi tình yêu ấy cạn kiệt, cô đã vỗ cánh bay đi, trở thành một phiên bản rực rỡ, mạnh mẽ mà anh vĩnh viễn không thể với tới nếu chỉ dùng tiền bạc hay quyền lực để níu kéo.

Trong bóng tối tĩnh lặng, vị tổng giám đốc quyền uy của Lục thị gục đầu xuống tay. Lần đầu tiên trong đời, anh biết thế nào là cảm giác sợ hãi. Sự sợ hãi tột cùng vì nhận ra mình đã thực sự đánh mất thứ quý giá nhất.


#BaNamLamVoTheThan #CuoiCungToiCungBuongTay #TruyenNgonTinh #HaoMonTheGia #NuCuong #ChongTruocHoiHan #ThietKeNoiThat #GiaDinh #TruyenHay #TinhYeu VaSuNghiep

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment