Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay) Chương 16: Sự Hối Hận Muộn Màng

Chương 16: Sự Hối Hận Muộn Màng


Căn biệt thự rộng lớn nằm ở khu trung tâm sầm uất bậc nhất thành phố đêm nay tĩnh lặng đến đáng sợ. Lục Đình Phong đứng bên cửa sổ sát đất, tay cầm ly rượu vang đã vơi đi một nửa, ánh mắt vô định nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới.


Ba năm qua, mỗi khi anh trở về nhà, dù là nửa đêm hay rạng sáng, phòng khách luôn sáng một ngọn đèn vàng ấm áp. Sẽ luôn có một dáng người nhỏ nhắn cuộn tròn trên sô pha ngủ quên, hoặc bước ra từ bếp với một bát canh giải rượu nóng hổi. Hạ An chưa bao giờ phàn nàn về sự lạnh nhạt của anh. Cô luôn ở đó, dịu dàng, nhẫn nhịn, như một bầu không khí vô hình nhưng không thể thiếu.


Vậy mà bây giờ, ngọn đèn ấy đã tắt.


Đình Phong nhấp một ngụm rượu, vị chát xẹt qua cổ họng khiến dạ dày anh nhói lên một cơn đau quen thuộc. Anh cau mày, đưa tay ấn nhẹ vào bụng. Những lúc thế này, Hạ An sẽ hốt hoảng chạy đi pha nước ấm, cằn nhằn anh với chất giọng mềm mỏng: "Anh lại uống nhiều rượu đúng không? Dạ dày anh không tốt, sao lại không biết tự thương lấy mình cơ chứ?"


Anh từng thấy sự quan tâm ấy thật phiền phức. Anh từng nghĩ cô làm vậy chỉ vì danh phận "Lục phu nhân", hoặc vì cô đang cố gắng bù đắp cho việc cô không phải là Tô Nhược Hy. Nhưng giờ phút này, khi cơn đau dạ dày cồn cào hành hạ, giữa căn nhà lạnh lẽo không một bóng người, anh mới nhận ra mình thèm khát giọng nói cằn nhằn ấy đến phát điên.


"Cạch."


Tiếng mở cửa vang lên phá vỡ sự tĩnh mịch. Lục Đình Phong giật mình quay lại, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng mỏng manh. Nhưng người bước vào không phải là Hạ An, mà là Lục phu nhân.


Bà bước vào, nhìn căn nhà bừa bộn không người dọn dẹp, rồi nhìn cậu con trai luôn kiêu ngạo nay lại tiều tụy, râu ria lởm chởm. Lục phu nhân thở dài một tiếng, bước tới giật lấy ly rượu trên tay anh.


"Con định hành hạ bản thân đến bao giờ? Tập đoàn Lục Thị không cần một vị Tổng giám đốc nát rượu thế này!" Lục phu nhân nghiêm giọng, nhưng trong ánh mắt bà không giấu được sự xót xa lẫn thất vọng.


Đình Phong cúi đầu, giọng khàn đặc: "Mẹ... con không ngủ được. Nhắm mắt lại, con đều thấy cô ấy."


"Thấy Hạ An sao?" Lục phu nhân cười lạnh, một nụ cười đầy châm biếm. "Lúc con bé còn ở đây, dốc hết ruột gan vì con, thì con lạnh nhạt, hắt hủi. Con mải mê chạy theo Tô Nhược Hy, coi vợ mình như không khí. Bây giờ người ta đi rồi, con lại ở đây đóng vai kẻ tình si hối hận. Lục Đình Phong, con không thấy mình quá nực cười sao?"


Từng lời nói của bà như những nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực anh. Anh không thể phản bác, vì mẹ anh nói đúng. Quá đúng.


"Con tưởng Tô Nhược Hy yêu con sao?" Lục phu nhân đi đến sô pha, ngồi xuống với phong thái uy nghi. "Cô ta chỉ yêu cái bóng bẩy của Lục phu nhân, yêu sự che chở của tập đoàn Lục Thị. Ba năm trước, khi Lục Thị đối mặt với khủng hoảng, cô ta đã bỏ đi không một lời từ biệt. Còn Hạ An? Con bé dùng toàn bộ tiền tiết kiệm, thậm chí bán cả kỷ vật của mẹ ruột để giúp con xoay vòng vốn. Con có từng biết chuyện đó không?"


Đình Phong sững sờ. Đôi mắt sắc lạnh của anh mở to, bàn tay siết chặt lại đến mức các khớp xương trắng bệch. "Mẹ nói gì? Khoản tiền vô danh giúp con lúc đó... là của Hạ An?"


"Chứ con nghĩ là của ai? Từ trên trời rơi xuống sao?" Lục phu nhân lắc đầu, ánh mắt đầy xót xa cho cô con dâu cũ. "Con trai à, con quá tự cao. Con luôn nghĩ mình là người kiểm soát mọi thứ, nhưng thực ra con lại là kẻ mù quáng nhất. Con vứt bỏ một viên ngọc quý chỉ vì một viên sỏi lấp lánh. Bây giờ ngọc đã rơi vào tay người khác, con đau lòng thì có ích gì?"


Viên ngọc rơi vào tay người khác.


Câu nói đó chạm đến dây thần kinh nhạy cảm nhất của Lục Đình Phong. Hình ảnh Hạ An mỉm cười rạng rỡ bên cạnh Cố Minh Viễn trong buổi tiệc lần trước lại ùa về, thiêu đốt tâm trí anh. Không được! Anh không thể để mất cô. Anh phải đưa cô về lại bên mình.


Sáng hôm sau, tại công trường dự án khu nghỉ dưỡng cao cấp do Cố Gia đầu tư.


Hạ An đội chiếc mũ bảo hộ màu trắng, mặc áo sơ mi giản dị kết hợp với quần jeans năng động. Cô đang đứng giữa bãi đất ngổn ngang, tay cầm bản vẽ, say sưa thảo luận với đội ngũ kỹ sư. Gió nhẹ thổi qua làm bay vài lọn tóc lòa xòa trên trán, nhưng không làm giảm đi khí chất tự tin, chuyên nghiệp của một nhà thiết kế tài năng.


Cố Minh Viễn đứng cạnh cô, ánh mắt ôn nhu chưa từng rời khỏi gương mặt thanh tú ấy. Khi thấy cô hơi nheo mắt vì nắng gắt, anh bước lên một bước, tự nhiên lấy tay che nắng cho cô.


"Nắng quá, em nên vào trong nghỉ một lát đi. Dù sao tiến độ cũng đang rất tốt rồi." Giọng Minh Viễn trầm ấm, mang theo sự quan tâm không hề che giấu.


Hạ An ngẩng lên, mỉm cười đáp lại: "Em không sao. Dự án này là tâm huyết lớn nhất của văn phòng em lúc này, em phải tự mình giám sát mới yên tâm được."


Nụ cười rực rỡ và tự nhiên ấy thu trọn vào tầm mắt của một người đàn ông vừa bước xuống từ chiếc Maybach đen bóng cách đó không xa. Lục Đình Phong đứng sững lại. Trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt. Ba năm làm vợ anh, cô cười rất nhiều, nhưng đó luôn là nụ cười cam chịu, dè dặt và chất chứa nỗi buồn. Anh chưa từng thấy cô cười rạng rỡ, tự do tự tại như lúc này.


Sự ghen tuông bùng lên ngùn ngụt. Lục Đình Phong sải những bước chân dài, mang theo khí thế bức người tiến về phía họ.


"Hạ An."


Nghe tiếng gọi quen thuộc, nụ cười trên môi Hạ An lập tức tắt ngấm. Cô quay đầu lại, biểu cảm trên gương mặt nhanh chóng chuyển sang vẻ bình thản, lãnh đạm như mặt hồ mùa thu không chút gợn sóng.


"Lục tổng? Ngọn gió nào đưa anh đến công trường của Cố Thị vậy?" Hạ An cất giọng, cách xưng hô xa cách và khách sáo đến mức khiến Lục Đình Phong cảm thấy hô hấp khó khăn.


Anh nhìn lướt qua Cố Minh Viễn đang đứng che chắn một nửa người cho cô, ánh mắt lạnh lẽo nói: "Tôi đến tìm em. Chúng ta cần nói chuyện."


Hạ An không hề tránh né ánh nhìn của anh. Cô hơi nhếch môi: "Lục tổng, tôi nghĩ giữa chúng ta không còn gì để nói. Nếu là chuyện công việc, thiết kế của tập đoàn Lục Thị không thuộc phạm vi kinh doanh của văn phòng tôi. Nếu là chuyện tư... chúng ta đâu còn chuyện tư để bàn?"


"Hạ An, đừng bướng bỉnh nữa." Giọng Đình Phong trầm xuống, mang theo chút nhún nhường mà anh chưa từng có trước mặt bất kỳ ai. "Anh biết anh sai rồi. Về nhà với anh đi."


Bốn chữ "về nhà với anh" vang lên, khiến Hạ An cảm thấy như vừa nghe một câu chuyện cười nhạt nhẽo nhất thế gian. Cô bước lên một bước, đối diện với người đàn ông mà mình từng dành cả thanh xuân để yêu thương bằng cả sinh mệnh.


"Nhà? Nhà nào cơ?" Giọng Hạ An nhẹ tênh, nhưng từng từ lại sắc như dao. "Là căn nhà mà ba năm qua tôi luôn phải chờ đợi một người đàn ông không bao giờ thuộc về mình? Là nơi mà chỉ cần Tô Nhược Hy gọi một cuộc điện thoại, anh liền sẵn sàng hất tay tôi ra giữa đêm giông bão? Lục Đình Phong, ngôi nhà đó là mồ chôn thanh xuân của tôi, chứ không phải tổ ấm."


Ánh mắt Đình Phong dao động mãnh liệt, sự hối hận trào dâng khiến sống mũi anh cay xè. "Anh đã cắt đứt với Tô Nhược Hy rồi. Anh nhận ra người anh cần là em. Hạ An, cho anh một cơ hội, được không?"


Cố Minh Viễn lúc này mới tiến lên, điềm đạm nhưng kiên quyết đứng chắn giữa hai người. "Lục tổng, tôi nghĩ anh đang làm phiền đối tác kiêm bạn gái tương lai của tôi rồi đấy. Tình cảm không phải là thứ anh muốn vứt là vứt, muốn nhặt lại là nhặt."


Đình Phong nổi điên, định giơ tay túm lấy cổ áo Minh Viễn, nhưng Hạ An đã nhanh chóng lên tiếng: "Đủ rồi, Lục Đình Phong! Anh giữ lại chút tự trọng cuối cùng đi."


Cô nhìn sâu vào mắt anh, ánh mắt không có oán hận, không có đau khổ, chỉ có sự buông bỏ hoàn toàn.


"Tình yêu của tôi dành cho anh đã chết vào cái ngày tôi ký tờ đơn ly hôn đó rồi. Tro cốt cũng không còn, làm sao anh bắt nó sống lại? Xin anh, đừng xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa."


Nói xong, Hạ An quay lưng, cùng Cố Minh Viễn bước đi, bỏ lại Lục Đình Phong đứng chôn chân giữa công trường đầy gió bụi. Bóng lưng cô kiêu hãnh và dứt khoát.


Lục Đình Phong đưa tay lên ôm lấy ngực trái. Trái tim anh đau đớn đến mức tê tâm liệt phế. Anh cuối cùng cũng hiểu ra, sự trừng phạt tàn nhẫn nhất trên đời không phải là bị thù hận, mà là bị người mình yêu thương nhất lãng quên một cách triệt để. Sự hối hận muộn màng này, có lẽ cả đời anh cũng không thể nào chuộc lại được.


#NgoaiTinh #HaoMonTheGia #VoTheThan #LyHon #SuHoiHanMuonMang #TongTaiBaDao #NuCuong #TruyenNgonTinh #TruyenGiaDinh #ChuaLanhToanTim

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment