Truyện Full Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay- Chương 13: Cuộc Chạm Trán Tại Đêm Tiệc Thượng Lưu

 

Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)


Chương 13: Cuộc Chạm Trán Tại Đêm Tiệc Thượng Lưu


Ánh đèn pha lê lộng lẫy từ trần nhà cao vút của khách sạn Đế Vương hắt xuống, nhuộm vàng cả một không gian xa hoa, tráng lệ. Đêm tiệc từ thiện thường niên của giới thượng lưu thành phố quy tụ những gương mặt quyền lực nhất, những bộ lễ phục đắt đỏ nhất và cả những nụ cười đầy toan tính nhất.


Trước đây, Hạ An rất sợ những dịp như thế này. Sợ phải e dè đứng phía sau Lục Đình Phong, sợ những ánh mắt dò xét của các phu nhân quyền quý khi họ biết cô có xuất thân bình thường, và sợ nhất là sự lạnh nhạt của chính người chồng đang đứng cạnh mình. Nhưng đêm nay, mọi thứ đã khác.


Cánh cửa lớn mở ra, Hạ An bước vào hội trường, gót giày đính đá chạm xuống nền cẩm thạch tạo nên những âm thanh gõ nhịp kiêu hãnh. Cô không chọn màu trắng tinh khôi hay màu hồng nhạt dịu dàng như sự sắp đặt của Lục Đình Phong trong suốt ba năm qua. Đêm nay, Hạ An khoác lên mình bộ dạ hội màu xanh ngọc lục bảo ôm sát đường cong cơ thể, khoét lưng chữ V sâu đầy tinh tế nhưng không kém phần quyến rũ. Mái tóc đen dài được búi cao lơi lỏng, tôn lên chiếc cổ thon dài và gương mặt thanh tú được trang điểm sắc sảo. Cô không còn là phu nhân nhà họ Lục mờ nhạt, cam chịu. Đêm nay, cô là Hạ An – nhà thiết kế nội thất độc lập.


Sự xuất hiện của cô lập tức thu hút không ít ánh nhìn. Vài người đàn ông không giấu được sự ngưỡng mộ, trong khi các quý bà bắt đầu to nhỏ thì thầm. Hạ An giữ nụ cười nhạt trên môi, thong thả nhận lấy một ly champagne từ người bồi bàn. Trái tim cô tĩnh lặng đến kỳ lạ. Hóa ra, khi không còn mưu cầu tình yêu, con người ta lại có thể kiên cường đến vậy.


Ngay lúc đó, một sự xáo động diễn ra ở cửa chính.


Lục Đình Phong xuất hiện. Anh vẫn như một vị đế vương, khoác trên mình bộ vest đen cắt may thủ công hoàn hảo, gương mặt góc cạnh lạnh lùng toát lên khí chất quyền lực bức người. Nhưng điều khiến đám đông xôn xao hơn cả là người phụ nữ đang khoác tay anh. Tô Nhược Hy.


Cô ta mặc một chiếc đáy đỏ rực rỡ, trang sức kim cương lấp lánh trên cổ, nụ cười rạng rỡ và đầy kiêu ngạo. Cả hai đi bên nhau, trông vô cùng xứng đôi vừa lứa, giống như một bức tranh hoàn mỹ mà không ai có quyền chen vào.


Khoảnh khắc ánh mắt Lục Đình Phong lướt qua đám đông và dừng lại ở góc khán phòng, bước chân anh bỗng chốc khựng lại. Đồng tử anh co rút dữ dội. Là Hạ An.


Anh gần như không dám tin vào mắt mình. Người phụ nữ luôn quẩn quanh trong bếp với chiếc tạp dề, người phụ nữ luôn nhìn anh bằng ánh mắt rụt rè, cầu xin chút tình cảm ít ỏi... giờ phút này lại đang đứng đó, rực rỡ và chói mắt đến mức anh cảm thấy hô hấp mình trở nên khó khăn. Màu xanh ngọc lục bảo tôn lên làn da trắng ngần của cô, nụ cười hờ hững trên môi cô lại như một mũi dao sắc nhọn cứa vào lớp áo giáp kiêu ngạo của anh.


Tô Nhược Hy nhạy bén nhận ra sự thay đổi của người đàn ông bên cạnh. Cô ta nương theo ánh mắt anh và nụ cười trên môi lập tức trở nên gượng gạo. Một tia ghen tuông độc ác xẹt qua đáy mắt Nhược Hy. Cô ta siết chặt tay Lục Đình Phong, kéo anh bước về phía Hạ An.


"Chị Hạ An, thật bất ngờ khi gặp chị ở đây." Giọng nói của Tô Nhược Hy vang lên, ngọt ngào nhưng đầy gai góc, cố tình nhấn mạnh từng chữ. "Em cứ nghĩ sau khi rời khỏi Lục gia, chị sẽ sống khép kín hơn cơ. Bữa tiệc này yêu cầu thiệp mời vô cùng khắt khe, không biết chị đi cùng... vị đối tác nào vậy?"


Câu nói của Nhược Hy không khác gì một cái tát ngầm, ám chỉ Hạ An phải dựa dẫm vào đàn ông mới có tư cách bước vào đây. Lục Đình Phong cau mày, ánh mắt anh ghim chặt lấy Hạ An, vừa phức tạp vừa mang theo sự tức giận vô cớ. Anh muốn nghe lời giải thích của cô, muốn cô cúi đầu hoảng loạn như trước kia.


Nhưng Hạ An chỉ khẽ xoay ly champagne trong tay, ánh mắt lướt qua Nhược Hy, rồi hờ hững dừng lại trên gương mặt Lục Đình Phong. Không có bi thương, không có ghen tuông. Chỉ có sự lạnh nhạt đến thấu xương.


"Thế giới này rộng lớn lắm, cô Tô." Hạ An cất giọng, âm sắc êm ru nhưng rành rọt. "Đâu phải ai cũng chỉ xoay quanh một người đàn ông hay một cái bóng chật hẹp để tồn tại. Tôi ở đây vì tôi có tư cách đứng ở đây."


"Tư cách?" Lục Đình Phong cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm khàn ép nén một luồng lửa giận. "Hạ An, em đang làm cái trò gì vậy? Chơi lạt mềm buộc chặt sao? Trở về nhà ngay cho tôi."


Anh theo bản năng dùng giọng điệu ra lệnh, thói quen của một kẻ luôn cho rằng mình nắm quyền kiểm soát mọi thứ.


Nhưng trước khi Hạ An kịp trả lời, một vòng tay ấm áp đã nhẹ nhàng đặt lên eo cô. Một giọng nói trầm ấm, ôn nhu nhưng mang sức nặng ngàn cân vang lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng.


"Xin lỗi vì để em đợi lâu, An."


Cố Minh Viễn xuất hiện, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời mùa thu nở trên môi anh. Vị CEO trẻ tuổi của tập đoàn Cố Gia, người đàn ông hoàng kim luôn nổi tiếng với sự tinh tế và sạch sẽ trong đời tư, giờ phút này lại đang đứng sát bên Hạ An, che chắn cho cô một cách đầy tự nhiên.


Anh quay sang nhìn Lục Đình Phong, gật đầu xã giao nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự sắc lạnh. "Lục tổng, thật trùng hợp. Giới thiệu với anh, đây là cô Hạ An, đối tác thiết kế độc quyền cho dự án khu nghỉ dưỡng sinh thái mới nhất của tập đoàn Cố Gia chúng tôi. Đêm nay, cô ấy là nữ chính của tôi."


Hai từ "nữ chính" vang lên như một tiếng sét đánh thẳng vào đại não Lục Đình Phong. Trái tim anh đột nhiên nhói lên một nhịp đau đớn kịch liệt. Khớp xương bàn tay anh trắng bệch vì siết chặt. Anh nhìn bàn tay Cố Minh Viễn đặt trên eo Hạ An, cảm giác ghen tuông điên cuồng như dung nham núi lửa trào dâng, thiêu đốt mọi lý trí mà anh từng tự hào.


"Đối tác?" Lục Đình Phong gầm nhẹ trong cổ họng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Hạ An. "Em từ khi nào lại dính líu đến Cố gia? Hạ An, em đừng quên em vẫn là..."


"Tôi là một người phụ nữ tự do, Lục tổng." Hạ An ngắt lời anh, đôi mắt trong veo không chút gợn sóng. "Đơn ly hôn tôi đã ký và để trên bàn làm việc của anh. Giữa chúng ta giờ đây, ngoài việc chờ tòa án phán quyết, e là không còn tư cách để xen vào cuộc sống của nhau."


Sắc mặt Lục Đình Phong nháy mắt tái nhợt. Tờ đơn ly hôn đó, anh đã xé nát nó ngay khi vừa nhìn thấy, nhưng anh không ngờ cô lại dám công khai rũ bỏ anh trước mặt mọi người, ngay bên cạnh một người đàn ông khác.


Anh mất kiểm soát, vươn tay ra định nắm lấy cổ tay Hạ An. "Đi theo anh! Chúng ta cần nói chuyện!"


Nhưng bàn tay anh chưa kịp chạm vào cô thì Cố Minh Viễn đã bước lên nửa bước, vững vàng gạt tay Lục Đình Phong ra.


"Lục tổng, xin hãy tự trọng." Giọng Cố Minh Viễn không lớn, nhưng đủ uy lực để khiến những người xung quanh phải chú ý. "Đừng ép buộc một quý cô khi cô ấy không muốn. Hơn nữa, Hạ An bây giờ là người của tôi bảo vệ. Anh làm vậy là đang không nể mặt Cố gia sao?"


Bầu không khí căng như dây đàn. Hai người đàn ông xuất chúng nhất thương giới đối đầu nhau vì một người phụ nữ từng bị xem là "kẻ thế thân". Tô Nhược Hy đứng bên cạnh, móng tay cắm ngập vào lòng bàn tay đến rướm máu vì ghen tức. Cô ta là tâm điểm, tại sao bây giờ tất cả mọi người lại chỉ nhìn về phía Hạ An?


Hạ An không muốn trở thành trò cười cho giới thượng lưu. Cô khẽ nắm lấy ống tay áo của Cố Minh Viễn, nhẹ nhàng nói: "Minh Viễn, chúng ta qua bên kia chào hỏi chủ tịch Trần đi."


Cố Minh Viễn lập tức thu lại ánh mắt sắc lạnh, cúi xuống nhìn cô, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng cưng chiều. "Được, nghe em."


Nói rồi, anh cẩn thận dẫn cô quay người bước đi.


Lục Đình Phong đứng sững tại chỗ, bàn tay lơ lửng giữa không trung. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt trái tim. Bóng lưng cô gái ấy ngày càng xa dần, không một lần quay đầu lại. Không còn sự dịu dàng, không còn sự nhẫn nhịn, cô cứ thế từng bước, từng bước bước ra khỏi thế giới của anh, tỏa sáng rực rỡ bên cạnh một người đàn ông khác.


Một cơn gió lạnh từ điều hòa thổi qua, Lục Đình Phong rùng mình. Anh bỗng nhận ra, người phụ nữ anh từng cho là cái bóng rẻ mạt, lại chính là ánh sáng duy nhất từng sưởi ấm cuộc đời anh. Nhưng bây giờ, ánh sáng ấy... anh đã đánh mất rồi.


#BaNamLamVoTheThan #CuoiCungToiCungBuongTay #TruyenNgonTinh #HaoMonTheGia #NgoaiTinh #TongTai #NuCuong #TruyenGiaDinh #TinhYeuBietThu #LyHon

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment