Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)
Sau thành công vang dội của dự án thiết kế đầu tay, Hạ An nhận được khoản thù lao không hề nhỏ cùng uy tín bắt đầu lan xa trong giới nội thất. Khoản tiền đầu tiên kiếm được bằng chính mồ hôi nước mắt của mình, cô không dùng để mua sắm váy áo hàng hiệu hay trang sức đắt tiền. Ngay lập tức, cô xách vali bắt chuyến xe sớm nhất trở về quê hương.
Đứng trước ngôi nhà cấp bốn tường đã loang lổ vết ố vàng vì rêu mốc, mái ngói xô lệch sau những mùa mưa bão, khóe mắt Hạ An chợt cay xè. Ba năm qua, mang danh là con dâu của Lục phu nhân quyền quý, là vợ của tổng tài Lục Đình Phong, nhưng cô chưa từng có tiếng nói, cũng chẳng có tài chính riêng để lo lắng cho bố mẹ đẻ. Những lần về thăm nhà đều là sự vội vã, giấu giếm những giọt nước mắt tủi hờn. Nhưng giờ đây, cô đã tự do. Cầm bản thiết kế chi tiết trên tay, Hạ An quyết định đập bỏ căn nhà cũ, tự tay xây dựng một ngôi nhà mới khang trang, một "ngôi nhà mơ ước" để báo hiếu đấng sinh thành.
Nhưng từ bản vẽ đến thực tế thi công chưa bao giờ là một con đường trải hoa hồng, nhất là đối với một nữ giám sát công trình như cô.
Ngày khởi công, đội thợ xây địa phương nhìn Hạ An với ánh mắt nửa nghi ngờ nửa coi thường. Trong mắt họ, cô chỉ là một cô gái da trắng bóc, chân yếu tay mềm, vẽ vời trên giấy thì giỏi chứ biết gì về gạch vữa. Hạ An không giải thích, cô dùng hành động để chứng minh.
Ngay từ những ngày đầu đan sắt móng và cột, Hạ An đã phát hiện ra sự cẩu thả của đội thợ. Cô đội nón lá, xắn quần bước thẳng xuống hố móng lầy lội, cầm thước kéo từng khoảng cách đai sắt.
"Các anh làm ăn thế này à? Bản vẽ quy định rõ ràng, tại sao phần đan sắt công trình lại thiếu? Những điểm trọng yếu chịu lực hoàn toàn không có sắt gia cường!" Giọng Hạ An đanh thép vang lên giữa tiếng máy xúc ồn ào. Chủ thầu chống chế cho qua chuyện, nhưng trước thái độ kiên quyết và những lý lẽ chuyên môn vững vàng của cô, họ buộc phải tháo ra làm lại.
Sự bực dọc của đội thợ bắt đầu tăng lên khi bước vào giai đoạn xây thô. Khi thợ trộn bê tông, Hạ An túc trực ngay bên cạnh máy trộn, phát hiện họ trộn sai mác bê tông so với tiêu chuẩn, cô thẳng thừng yêu cầu đổ bỏ mẻ vữa đó. Tới lúc xây tường, thợ làm ẩu không thả rọi chuẩn xác. Những hàng gạch mọc lên cong vênh, không thẳng hàng. Hạ An chẳng ngần ngại cầm búa gõ vào vạch phấn, yêu cầu đập bỏ những mảng tường lỗi và xây lại từ đầu. Từng viên gạch, từng bay vữa đều phải qua sự giám sát gắt gao của cô gái 26 tuổi.
Khó khăn tiếp tục ập đến ở phần làm sắt sàn mái. Khoảng không gian phòng khách được thiết kế vô cùng rộng rãi để tạo sự thông thoáng. Tuy nhiên, thay vì làm dầm chìm chịu lực như bản vẽ, thợ lại tự ý làm dầm treo chắn ngang tầm nhìn, vừa mất thẩm mỹ vừa sai hoàn toàn về kết cấu thiết kế. Hạ An gay gắt yêu cầu điều chỉnh lại ngay lập tức. Cùng lúc đó, cô phát hiện phần giằng mái bị gãy góc do thi công uốn sắt sai kỹ thuật. Không thể nhân nhượng với sự an toàn của gia đình, Hạ An trực tiếp gọi điện nhờ một đơn vị thi công sàn chuyên nghiệp khác mang vật tư đến thêm thép gia cường vào những điểm nứt gãy ấy.
Những cuộc cãi vã trên công trường diễn ra như cơm bữa. Chủ thầu liên tục đưa ra những khoản chi phí phát sinh vô lý. Họ tính thêm tiền công ở phần làm văng mái và phần hạ cấp ở hè nối vào mái sàn trên. Hạ An cầm bản hợp đồng và bản vẽ ra đối chất: "Khu vực này sau khi lợp ngói sẽ che khuất hoàn toàn, phần văng và hạ cấp này không hề được sử dụng tới nhưng các anh vẫn cố tình làm để lấy thêm tiền công? Chi phí phát sinh này tôi từ chối thanh toán!"
Đỉnh điểm của sự căng thẳng là vào ngày đổ bê tông mái. Thiết kế của Hạ An quy định độ dày của sàn mái phải đạt chuẩn 12cm để chống thấm và chống nóng. Thế nhưng, khi đo đạc thực tế, đội thợ đã ăn bớt vật tư, lớp bê tông đổ xuống chỉ đạt từ 10 đến 10,5cm. Cầm thước đo cắm thẳng xuống lớp vữa còn ướt, Hạ An tức giận quay sang chất vấn chủ thầu. Hai bên lời qua tiếng lại gay gắt giữa trưa nắng gắt. Cuối cùng, với những bằng chứng không thể chối cãi, Hạ An ép chủ thầu phải trừ thẳng vào hợp đồng toàn bộ chi phí vật tư và nhân công của phần độ dày bê tông bị thiếu.
Đến phần tập kết vật liệu sắt mái, hợp đồng ghi rõ ràng phải dùng sắt thép chính hãng. Nhưng khi xe tải đổ hàng xuống, Hạ An liếc mắt qua đã nhận ra đây là sắt tổ hợp, không đúng hãng đã cam kết. Quá mệt mỏi với sự gian dối hết lần này đến lần khác, nhưng vì không muốn tiến độ bị đình trệ thêm, Hạ An đành gọi chủ thầu ra nhắc nhở cảnh cáo một trận gay gắt, chụp ảnh lập biên bản rồi mới cho qua.
Bước vào giai đoạn hoàn thiện, tưởng chừng mọi thứ sẽ suôn sẻ hơn, nhưng rắc rối vẫn không buông tha cô. Phần trát tường do thợ làm ẩu, bảo dưỡng không đúng cách khiến tường bị nứt dăm nhiều chỗ, phải đục ra bả lại trét mastic vô cùng tốn công.
Kinh khủng nhất là khi thi công ốp lát nhà tắm. Thợ ốp sử dụng lớp hồ quá dày ở giữa, trong khi xung quanh các góc cạnh của viên gạch lại rỗng tuếch, không có hồ bám dính. Mới ốp được 3 hàng gạch, Hạ An đi kiểm tra, dùng tay gõ nhẹ lên mặt gạch đã nghe tiếng "bộp bộp" rỗng ruột. Cô lập tức yêu cầu thợ dừng lại, xử lý lỗi bằng cách bơm hồ dầu vào phần rìa còn thiếu để đảm bảo gạch không bị bong tróc hay ngấm nước sau này.
Nhưng gã thợ ốp tỏ vẻ bất cần, lầm bầm chê bai cô "đàn bà con gái hay bắt bẻ" rồi phớt lờ yêu cầu, tiếp tục trét vữa ốp hàng thứ tư.
Đúng lúc đó, bố Hạ An đi làm đồng về. Nhìn thấy con gái mình bị thợ ốp ức hiếp, người đàn ông nông thôn quanh năm hiền lành bỗng bừng bừng nổi giận. Ông bước vào, chẳng nói chẳng rằng, vớ lấy chiếc búa cao su đập mạnh vào bức tường vừa ốp. Tiếng gạch vỡ loảng xoảng văng tung tóe khiến gã thợ giật mình tái mặt.
"Con gái tôi bỏ tiền mồ hôi nước mắt ra thuê các anh, không phải để các anh làm ăn dối trá thế này! Bóc hết lên! Ốp lại từ đầu!" Bố cô lớn tiếng quát.
Sự cứng rắn của hai bố con khiến chủ thầu phải muối mặt xin lỗi, lập tức đuổi gã thợ kia đi và điều một người thợ ốp lát tay nghề cao hơn, cẩn thận hơn đến thay thế.
Sự gian truân vẫn bám theo công trình cho đến những khâu cuối cùng. Phần thi công mái ngói, thợ sắt chỉ dựng xong khung kèo rồi bỏ đó, lấy lý do bận công trình khác nên chưa thèm hàn cố định. Mái nhà bị bỏ hoang hơn một tháng trời. Những cơn mưa rào mùa hạ bất chợt ập xuống, nước mưa trút xối xả làm ngập cả mặt sàn bê tông. Hạ An xót xa nhìn công sức của mình chìm trong nước. Cũng may, do cô đã tính toán kỹ hệ thống thoát nước nên nước rút khá nhanh, nhưng toàn bộ công tác xây trát bên dưới đều phải hoãn lại vì tường ngấm ẩm ướt. Phải mất hơn một tháng sau, dưới sức ép và những cuộc gọi giục giã liên tục của Hạ An, đội thợ sắt mới chịu quay lại thi công bắn mái ngói.
Cuối cùng, sau bao nhiêu giọt mồ hôi, nước mắt và cả những cuộc chiến không khoan nhượng trên công trường, ngày bàn giao nhà cũng tới. Dù chậm tiến độ so với hợp đồng hơn một tháng, nhưng khi mọi giàn giáo được dỡ bỏ, lớp sơn mới hiện lên dưới ánh nắng mặt trời, mọi mệt mỏi trong Hạ An dường như tan biến.
Một ngôi nhà mái ngói hiện đại, khang trang, từng đường nét nội thất do chính tay cô thiết kế đều toát lên sự ấm cúng, vững chãi. Bố mẹ cô đi một vòng quanh nhà, chạm tay vào những bức tường phẳng lì, ngắm nhìn gian bếp tiện nghi mà rơm rớm nước mắt. Hạ An ôm lấy vai mẹ, mỉm cười nhưng đáy mắt lại long lanh. Cô đã làm được. Cô không còn là cái bóng mờ nhạt, hèn mọn trong căn biệt thự lạnh lẽo của nhà họ Lục nữa. Bằng chính đôi bàn tay và khối óc của mình, cô đã tự xây nên một nền móng vững chắc cho cuộc đời mới, bắt đầu từ chính ngôi nhà mơ ước dành cho đấng sinh thành.
#BaNamLamVoTheThan #NgonTinh #NuCuong #HaoMon #LyHon #ThietKeNoiThat #ChuaLanh #TruyenHay #GiaDinh #XayDungSuNghiep

Facebook Comment