Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)
Quán cà phê La Rosee nằm ẩn mình trên tầng cao nhất của một tòa nhà trung tâm thành phố, nơi ánh nắng chiều tà phủ xuống mặt kính những vệt vàng ươm rực rỡ. Không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng đàn cello du dương, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ.
Hạ An ngồi ở chiếc bàn gần cửa sổ, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên bản vẽ mặt bằng. Hôm nay cô mặc một chiếc váy lụa màu be đơn giản, mái tóc đen dài được búi hờ hững bằng một chiếc kẹp ngọc trai. Không còn những bộ trang phục tối màu gò bó, không còn lớp trang điểm nhợt nhạt che giấu sự mệt mỏi, Hạ An của lúc này rạng rỡ, thanh thoát và mang một sức hút khó tả.
Ngồi đối diện cô là Cố Minh Viễn. Ánh mắt anh không dừng lại ở bản vẽ mà thi thoảng lại lướt qua gương mặt điềm tĩnh của người phụ nữ trước mặt. Trong giới thượng lưu, Minh Viễn nổi tiếng là người đàn ông ôn nhu, tinh tế nhưng cũng vô cùng kén chọn. Thế nhưng, bản thiết kế nội thất mà Hạ An vừa trình bày đã hoàn toàn thuyết phục anh. Hơn thế nữa, thứ khiến anh chú ý không chỉ là tài năng, mà là khí chất quật cường ẩn sau vẻ ngoài mỏng manh của cô.
"Thiết kế này rất có hồn, Hạ An. Những mảng xanh được bố trí không chỉ để trang trí, mà như đang thở cùng không gian." Cố Minh Viễn khẽ mỉm cười, giọng nói trầm ấm vang lên.
Hạ An ngước lên, đôi môi vô thức vẽ nên một nụ cười rạng rỡ. Đó là nụ cười của sự tự do, của niềm tự hào khi giá trị của bản thân được công nhận. "Cảm ơn Cố tổng. Tôi luôn tin rằng một ngôi nhà không chỉ là nơi để ở, mà là nơi để chữa lành. Chỉ khi bản thân người sống trong đó cảm thấy bình yên, thì không gian mới thật sự có ý nghĩa."
"Đừng gọi tôi là Cố tổng nữa, ngoài giờ làm việc, chúng ta có thể làm bạn mà. Gọi tôi là Minh Viễn." Anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên sự chân thành.
Hạ An hơi khựng lại một nhịp, rồi cũng vui vẻ gật đầu: "Được, Minh Viễn."
Tiếng cười nói vui vẻ của hai người hòa vào không gian, vô tình lọt vào tầm mắt của một người đàn ông vừa bước qua cửa kính.
Lục Đình Phong khựng lại. Đôi chân anh như bị đóng đinh xuống sàn nhà phủ thảm nhung. Bàn tay đang đút trong túi quần âu bất giác siết chặt lại.
Ở cách anh không xa, Hạ An đang cười. Nụ cười ấy rực rỡ, vô tư và đẹp đến mức chói mắt. Đã bao lâu rồi anh không thấy cô cười như thế? Kể từ khi kết hôn, những gì anh nhớ về cô là một bóng hình lặng lẽ chờ đợi ở phòng khách, là đôi mắt mang mác buồn mỗi khi anh rời đi trong đêm, là sự nhẫn nhịn cam chịu đến mức khiến anh cảm thấy nhàm chán.
Anh từng nghĩ, Hạ An sinh ra đã là một người phụ nữ tẻ nhạt như vậy. Nhưng không, cô không hề tẻ nhạt. Chỉ là ở bên cạnh anh, nụ cười của cô đã bị chính sự lạnh lùng của anh bóp chết.
Và giờ đây, nụ cười ấy đã sống lại, nhưng là vì một người đàn ông khác.
Ánh mắt Lục Đình Phong sắc lạnh lướt sang người đàn ông ngồi đối diện cô. Cố Minh Viễn. Tổng giám đốc tập đoàn Cố Gia. Tại sao hai người họ lại ở cùng nhau? Tại sao Cố Minh Viễn lại nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, say đắm đến thế?
Một ngọn lửa vô hình bùng lên trong lồng ngực Lục Đình Phong. Nó nóng rực, cào xé và mang theo một sự khó chịu tột độ. Anh muốn sải bước đến đó, kéo tay cô lên, giấu cô ra sau lưng mình và tuyên bố với Cố Minh Viễn rằng đây là vợ của anh. Anh muốn xóa sạch nụ cười ôn nhu chướng mắt trên môi gã đàn ông kia.
Nhưng đúng lúc anh vừa định bước tới, một bàn tay mềm mại đã luồn vào cánh tay anh.
"Đình Phong, anh đang nhìn gì vậy?" Tô Nhược Hy ngước lên nhìn anh, giọng nói ngọt ngào nhưng đôi mắt đã tinh ý quét qua hướng anh vừa nhìn.
Khi nhận ra người ngồi ở đằng kia là Hạ An, nụ cười trên môi Tô Nhược Hy có chút cứng lại, nhưng rất nhanh sau đó cô ta đã giấu đi sự khó chịu. Cô ta cố tình ép sát ngực vào tay anh, nhỏ giọng: "Đó chẳng phải là Hạ An sao? Cô ấy ly hôn xong có vẻ sống tốt quá nhỉ, nhanh như vậy đã tìm được chỗ dựa mới rồi. Lại còn là Cố tổng của Cố Gia nữa chứ."
Lời nói của Tô Nhược Hy như một chậu nước lạnh tát thẳng vào ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng Lục Đình Phong, dập tắt sự kích động bốc đồng của anh, nhưng lại để lại những tàn tro buốt giá.
Ly hôn.
Hai chữ ấy vang lên trong đầu anh, rõ ràng và tàn nhẫn. Đúng vậy, tờ đơn ly hôn đã được ký. Người đề nghị là cô, nhưng người ba năm qua chưa từng trao cho cô một chút tình yêu thương, lại là anh.
Bàn tay đang siết chặt của Lục Đình Phong từ từ nới lỏng. Anh lấy tư cách gì để bước đến đó? Lấy tư cách gì để tức giận? Là một người chồng cũ đã từng vì người phụ nữ khác mà bỏ mặc cô? Hay là một kẻ vừa ký giấy ly hôn cách đây không lâu?
Sự thật sắc bén đâm thẳng vào tim anh: Lục Đình Phong anh, đã không còn tư cách để ghen.
Ngay khoảnh khắc sự giằng xé nội tâm đang giày vò anh, Hạ An và Cố Minh Viễn dường như đã bàn xong công việc. Họ đứng dậy, cùng nhau hướng về phía cửa ra vào.
Tiếng bước chân đến gần. Bốn người, hai thái cực, chạm mặt nhau giữa lối đi hẹp.
Tô Nhược Hy khẽ nâng cằm, khoác chặt tay Lục Đình Phong hơn như một cách để khẳng định chủ quyền, mỉm cười đầy giả tạo: "Hạ An, tình cờ quá. Trông cô dạo này tươi tắn thật đấy, chắc là nhờ có Cố tổng chăm sóc nhỉ?"
Câu nói mang đậm hàm ý mỉa mai, ám chỉ Hạ An vừa ly hôn đã bám víu vào đàn ông để thăng tiến.
Lục Đình Phong cau mày, định lên tiếng ngăn Nhược Hy lại, nhưng ánh mắt anh vô thức khóa chặt lấy khuôn mặt Hạ An. Anh chờ đợi sự tổn thương, bối rối hoặc tức giận hiện lên trong đôi mắt trong veo ấy. Những năm qua, chỉ cần Tô Nhược Hy xuất hiện, Hạ An luôn là người lùi bước trong sự tự ti và đau khổ.
Nhưng lần này, không có gì cả.
Hạ An nhìn Tô Nhược Hy, rồi lướt mắt qua Lục Đình Phong. Đôi mắt từng lấp lánh vì anh, từng vì anh mà rơi vô số giọt lệ, giờ đây lại tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu. Không hận thù, không lưu luyến, không đau đớn. Chỉ có một sự dửng dưng đến gai người. Giống như đang nhìn hai người hoàn toàn xa lạ.
"Cảm ơn cô Tô đã quá khen. Sống cuộc đời của riêng mình, tự nhiên sẽ tươi tắn thôi." Giọng Hạ An êm ái nhưng sắc bén, cô khẽ gật đầu xã giao rồi quay sang Cố Minh Viễn: "Chúng ta đi thôi."
Cố Minh Viễn từ nãy đến giờ vẫn đứng bên cạnh, che chắn cho Hạ An một nửa tầm nhìn. Anh mỉm cười lịch thiệp gật đầu với Lục Đình Phong, rồi tự nhiên vươn tay ra sau lưng Hạ An, tạo một khoảng cách an toàn bảo vệ cô bước đi trước. Một hành động nhỏ nhắn, tinh tế nhưng đầy sức nặng, như đang nói với thế giới rằng người phụ nữ này đang được anh bảo bọc.
Lục Đình Phong đứng lặng tại chỗ, hơi thở trở nên nặng nhọc. Mùi hương nước hoa thoang thoảng của Hạ An lướt qua vai anh, rồi phai nhạt dần.
Anh từ từ quay đầu lại, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp, kiêu hãnh của cô. Bóng lưng ấy đang đi về phía một người đàn ông khác, bước ra khỏi thế giới của anh, nhẹ nhàng và dứt khoát.
Một cơn đau nhói lên nơi ngực trái, mơ hồ nhưng lại dai dẳng. Lục Đình Phong chợt nhận ra, cảm giác mất mát này không giống như khi Tô Nhược Hy rời đi năm xưa. Sự ra đi của Tô Nhược Hy mang theo sự nuối tiếc của tuổi trẻ, nhưng sự rời đi của Hạ An ngay lúc này, lại giống như việc người ta nhẫn tâm khoét đi một phần máu thịt mà anh đã quen thuộc đến mức ngộ nhận đó là điều hiển nhiên tồn tại.
"Đình Phong... chúng ta vào trong thôi." Tô Nhược Hy khẽ gọi, trong lòng trào lên một cỗ bất an khi thấy ánh mắt của anh cứ dán chặt vào bóng lưng của Hạ An.
Lục Đình Phong thu lại ánh nhìn, rút cánh tay mình ra khỏi tay Tô Nhược Hy một cách dứt khoát đến mức vô tình. Khuôn mặt anh lạnh lẽo như băng giá ngàn năm.
"Tôi đột nhiên nhớ ra có việc gấp ở công ty. Cô tự ăn đi."
Không đợi Tô Nhược Hy phản ứng, Lục Đình Phong quay gót bước nhanh về phía cửa, bỏ mặc cô ta đứng sững sờ giữa quán cà phê sang trọng.
Ngoài trời, gió bắt đầu thổi mạnh. Lục Đình Phong ngồi trong chiếc xe sang trọng, tay nắm chặt vô lăng đến nổi đầy gân xanh. Hình ảnh Hạ An mỉm cười dịu dàng với Cố Minh Viễn, ánh mắt vô tình cô nhìn anh ban nãy, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, tra tấn anh đến phát điên.
Anh từng nghĩ, buông tay cô là một sự giải thoát cho cả hai. Nhưng đến tận khoảnh khắc này, khi thấy cô tỏa sáng bên cạnh người đàn ông khác, Lục Đình Phong mới cay đắng nhận ra: Người không thể buông tay, từ đầu đến cuối, lại chính là anh.
#BaNamLamVoTheThan #CuoiCungToiCungBuongTay #NgoaiTinh #HaoMon #NuCuong #TongTai #TinhYeuBungBinh #HoiHanMuonMang #TruyenNgonTinh #TieuThuyetGiaDinh

Facebook Comment