Truyện Full *Trọn BỘ TRUYỆN LÀNG ÂM DƯƠNG DƯỚI CHÂN NÚI BÁT QUÁI*



Chương 10: Mặc Vô Sinh Xuất Hiện - Giao Ước Trong Biển Máu

Mùi máu tanh tưởi hòa cùng hàn khí lạnh lẽo thấu xương biến khoảng sân rộng lớn của phủ Thành chủ Hắc Thủy Thành thành một luyện ngục trần gian. Sương đỏ sẫm đặc quánh cuộn trào như những cơn sóng dữ, che khuất cả bầu trời đêm. Tiếng gió rít gào luồn qua những mái ngói cong vút nghe như vạn quỷ đang gào thét, đòi mạng kẻ sinh sinh.

Trần Mặc đứng sừng sững giữa trung tâm của vòng vây, chiếc áo vải màu đen pha xám đã rách tướp vài chỗ, nhuốm đầy những vệt máu chưa kịp khô. Bàn tay trái của hắn nắm chặt vỏ kiếm, để lộ vết sẹo hình bán nguyệt mờ ảo nhô lên dưới lớp da ngăm đen, trong khi tay phải vung lên quỹ đạo chết chóc của thanh trường kiếm Thanh Vân. Mỗi nhát kiếm chém ra, một dải ngân quang lạnh lẽo xé toạc màn sương máu, ép lùi đám sát thủ mặc hắc y đang lao đến như thiêu thân.

Phía sau lưng hắn, A Nghi nép mình tĩnh lặng. Đôi bàn tay nhỏ bé của nàng siết chặt lấy góc áo Trần Mặc. Giữa không gian cuồng loạn này, tiếng chuông đồng nhỏ bé trên thắt lưng nàng vang lên từng nhịp "đinh đương" trong trẻo, như một âm thanh duy nhất níu giữ sự thanh tỉnh của cả hai. Lúc này, đồng tử màu hổ phách của nàng đã chuyển sang sắc đỏ sẫm ánh vàng, trên xương quai xanh trắng ngần, một phù văn bát quái đang rực sáng chớp giật. Nàng đang dùng tu vi ít ỏi của bản thân để nhìn thấu trận nhãn của dải sương mù quỷ dị này.

"Trần Mặc, bên trái! Ba bước, góc Khảm!" A Nghi hô lên, giọng nói nhỏ nhắn nhưng kiên định, xen lẫn chút run rẩy.

Trần Mặc không đáp dù chỉ một lời, thân hình cao lớn lập tức xoay chuyển, mũi kiếm Thanh Vân tựa như giao long xuất hải, đâm thẳng vào hư không ở góc Khảm. Một tiếng thét chói tai vang lên, hai bóng đen ẩn nấp trong sương mù đổ gục xuống, hóa thành những vũng máu đen ngòm.

Nhưng sát thủ tiến vào phủ Thành chủ dường như vô tận. Lực lượng tu sĩ hắc ám này không màng sống chết, bị điều khiển bởi một sát trận khổng lồ đang bao trùm lấy Hắc Thủy Thành. Sương máu ngày càng dày đặc, ngưng tụ lại thành những xúc tu đỏ lòm dưới mặt đất, vươn lên định trói chặt chân Trần Mặc.

Đúng lúc thể lực của Trần Mặc bắt đầu có dấu hiệu suy giảm, nhịp thở trở nên nặng nề hơn, thì một biến cố kinh thiên động địa xảy ra.

Từ sâu trong đại sảnh phủ Thành chủ, một tiếng bước chân vô cùng thong thả vang lên. "Cộc... cộc... cộc..."

Âm thanh ấy không lớn, nhưng kỳ lạ thay, nó đè bẹp mọi tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm và cả tiếng gầm gừ của gió rít. Mỗi một bước chân hạ xuống, không gian như chấn động một nhịp. Lớp sương máu cuồng bạo vốn đang hung hãn lao tới bỗng nhiên khựng lại, run rẩy như bầy thú dữ gặp phải thượng cổ hung thú.

Một giọng nói lạnh nhạt, trầm ấm nhưng mang theo áp lực linh hồn vô biên cất lên: "Hắc Thủy Thành từ khi nào lại trở thành nơi để lũ tép riu các ngươi làm loạn?"

Màn sương máu tự động tách ra làm hai bên, tạo thành một con đường thẳng tắp. Từ trong bóng tối, một nam nhân chậm rãi bước ra. Hắn mang dáng vẻ của một kẻ ngoài ba mươi tuổi, gương mặt trắng trẻo đến mức mang theo hàn khí lạnh lẽo. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng. Khoác trên người là bộ hắc bào rộng lùng thùng, nhưng điểm nhấn đáng sợ nhất chính là phù văn bát quái nghịch hướng được thêu bằng chỉ bạc dạ quang tỏa sáng u uất trước ngực áo. Đôi đồng tử của nam nhân này mang một màu xám bạc vô hồn, không chứa đựng chút hỉ nộ ái ố nào của nhân loại.

Hắn chính là Mặc Vô Sinh, Thành chủ Hắc Thủy Thành, kẻ sáng lập ra Hắc Thị khét tiếng khắp giang hồ.

Đám hắc y nhân vừa nhìn thấy người này, sự điên cuồng trong mắt lập tức bị thay thế bởi nỗi kinh hoàng tột độ. Một tên dường như là thủ lĩnh lắp bắp: "Mặc... Mặc Thành chủ... Chúng ta phụng mệnh..."

"Ta không quan tâm các ngươi phụng mệnh ai." Mặc Vô Sinh khẽ nâng tay phải lên, ngón trỏ mảnh khảnh tùy ý gõ nhẹ vào hư không. "Ở Hắc Thủy Thành, luật của ta là cao nhất."

*Phập! Phập! Phập!*

Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, một luồng kình phong vô hình mang theo sát khí bạo liệt quét qua toàn bộ sân viện. Hơn hai mươi tên sát thủ tinh nhuệ đang đứng bỗng chốc cứng đờ. Giây tiếp theo, cổ của chúng đồng loạt nứt toác, máu tươi phun trào như suối, thân xác đổ rạp xuống mặt đất đá xanh tạo thành một "biển máu" thực sự. Chỉ bằng một cái búng tay, trận chiến sinh tử của Trần Mặc đã bị kẻ này dễ dàng hóa giải.

Mặc Vô Sinh thả lỏng tay, đôi mắt màu xám bạc lúc này mới từ từ hạ xuống, lướt qua thân hình căng cứng của Trần Mặc và dừng lại ở thanh Thanh Vân kiếm đang rỏ máu, rồi cuối cùng khóa chặt vào A Nghi.

"Hậu duệ của Lạc Âm Thôn... cùng với thanh kiếm mang theo tàn hồn của kẻ đó." Mặc Vô Sinh nhếch mép, một nụ cười hiếm hoi nhưng lạnh lẽo hiện lên. "Không ngờ, ta lại có ngày đón tiếp khách quý đến thế này."

Trần Mặc lùi lại nửa bước, chắn hoàn toàn A Nghi ở phía sau. Ánh mắt hắn sắc lẹm, không hề có chút lùi bước trước áp lực khổng lồ từ Mặc Vô Sinh. Thanh Vân kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, phát ra những tiếng ngân nga đầy cảnh giác.

"Ngươi muốn gì?" Trần Mặc lạnh lùng hỏi, chất giọng khàn đặc vì mệt mỏi nhưng âm vực cực kỳ bình tĩnh.

Mặc Vô Sinh chắp tay sau lưng, bước từng bước tới gần vũng máu dưới chân mà không để một giọt máu nào dính vào viền hắc bào. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của Trần Mặc: "Người trẻ tuổi, sát khí của ngươi rất tốt. Căn cốt cũng không tồi. Nhưng đối mặt với một nửa giang hồ đang nhòm ngó bí mật của tám thanh Ma Kiếm, chỉ dựa vào một mình ngươi, có thể bảo vệ được nàng ta bao lâu?"

A Nghi khẽ siết lấy tay Trần Mặc. Đồng tử nàng vẫn rực ánh vàng, nàng có thể cảm nhận được tu vi của nam nhân trước mặt này thâm sâu như biển cả, không có đáy. Trong cơ thể hắn tồn tại sự giao thoa kỳ lạ giữa sinh khí và tử khí, hệt như người đang đứng giữa bờ vực của Âm Dương Giới.

"Đó là chuyện của ta." Trần Mặc đáp gọn lọn.

"Ngươi có thể chết, nhưng nếu phong ấn trong người nàng ta vỡ vụn, toàn bộ thiên hạ này sẽ chìm trong hỗn mang." Mặc Vô Sinh thu lại nụ cười, giọng điệu trở nên nghiêm nghị. "Thiên Cơ Kiếm Chủ năm xưa hy sinh để phong ấn Cổ Thần. Các ngươi tưởng rằng rời khỏi Lạc Âm Thôn là thoát khỏi lồng giam sao? Sai rồi. Các ngươi vừa bước chân vào một bàn cờ mà ở đó, các ngươi là những quân cờ chói mắt nhất."

Lời nói của Mặc Vô Sinh như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí A Nghi. Bí mật lớn nhất của làng, bí mật mà dân làng Lạc Âm phải dùng mạng sống để giữ gìn, nam nhân này lại có thể thản nhiên nói ra.

"Ông là ai? Tại sao ông lại biết chuyện của Thiên Cơ Kiếm Chủ?" A Nghi run rẩy lên tiếng, giọng nàng vỡ ra trong không gian lạnh lẽo.

Mặc Vô Sinh liếc nhìn phù văn bát quái trên cổ nàng, thở dài một hơi đầy ẩn ý: "Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là, ta không muốn cái thế giới này bị phá hủy quá sớm. Ta tốn bao công sức xây dựng Hắc Thủy Thành, nếu Cổ Thần thức tỉnh, thành của ta cũng thành tro bụi."


Nói đoạn, Mặc Vô Sinh phất tay áo. Toàn bộ sương máu trong sân lập tức bị hút sạch vào hư không, trả lại không khí trong lành của màn đêm đen kịt. Hắn quay lưng đi về phía đại sảnh, để lại một câu nói mang theo tính chất của một bản giao ước không thể chối từ:-----------88888

"Trần Mặc, ta cho các ngươi tị nạn tại Hắc Thủy Thành. Ở đây, Thiên Sát Lâu, Huyền Âm Giáo hay bất cứ môn phái chính đạo nào cũng không dám động đến một sợi tóc của các ngươi. Đổi lại, ngươi phải làm cho ta một việc."


Trần Mặc nhíu mày, mũi kiếm vẫn không hạ xuống: "Việc gì?"


Mặc Vô Sinh dừng bước, quay đầu lại. Dưới ánh sáng le lói của vầng trăng vừa ló rạng sau mây mù, đôi mắt xám bạc của hắn ánh lên sự toan tính sắc bén: "Phía tây Hắc Thủy Thành có một khe nứt thông với Âm Dương Giới. Gần đây, linh khí ở đó bạo động. Có kẻ đang muốn mượn lực lượng từ Âm Dương Giới để định vị thanh kiếm thứ hai trong tám thanh Ma Kiếm. Ngươi mang Thanh Vân kiếm đi, thay ta phong ấn khe nứt đó. Sống sót trở về, ta sẽ cho các ngươi biết manh mối về kẻ thù thực sự đang săn lùng hậu duệ Lạc Âm Thôn."


Không khí rơi vào tĩnh lặng. Một bên là lời mời gọi đầy rủi ro, một bên là sự truy sát gắt gao của toàn bộ võ lâm giang hồ đang chờ đợi ở bên ngoài thành Hắc Thủy. Trần Mặc quay đầu nhìn A Nghi. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tái nhợt vì kiệt sức, đôi mắt ánh lên sự mệt mỏi nhưng vẫn gật đầu nhẹ với hắn. Nàng tin tưởng mọi quyết định của hắn.


Trần Mặc chậm rãi tra kiếm vào vỏ. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa đêm đen, chính thức đánh dấu một lời đồng ý.


"Giao ước thành lập." Trần Mặc nhìn bóng lưng của Thành chủ Hắc Thủy. "Nếu ông nuốt lời, Thanh Vân kiếm sẽ chém rách hắc bào của ông."


Mặc Vô Sinh nghe vậy thì cười rộ lên, tiếng cười hiu hắt vang vọng khắp viện. Hắn không đáp lời, thân ảnh mờ dần rồi tan biến vào trong bóng tối của đại sảnh, để lại một khoảng sân nhuốm máu và hai con người nhỏ bé giữa vòng xoáy của âm mưu vạn dặm. Giao ước trong biển máu đêm nay, chính là ngã rẽ đầu tiên đưa Trần Mặc và A Nghi bước sâu vào vũng bùn lầy lội của cả Giang hồ và Âm Dương Giới.


#LangAmDuongDuoiChanNuiBatQuai #HuyenHuyenPhuongDong #KinhDiDanGian #KiemHiep #PhongThuyAmDuong #TranMac #MacVoSinh #TieuThuyetHay #PhieuLuuBíAn #DaiChienGiangHo

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment