Chương 5: Giọt Nước Tràn Ly

 Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)


Hôm nay là dạ tiệc kỷ niệm mười năm thành lập Tập đoàn Lục Thị.

Hạ An đứng trước gương, cẩn thận chỉnh lại nếp gấp trên chiếc váy dạ hội màu đen tuyền. Chiếc váy không quá cầu kỳ nhưng lại tôn lên vóc dáng thanh mảnh, cần cổ cao trắng ngần và khí chất thanh lịch vốn có của cô. Suốt ba năm qua, trong thân phận Lục phu nhân, cô luôn biết cách ăn mặc sao cho chừng mực, không cướp đi hào quang của Lục Đình Phong nhưng cũng đủ để làm tròn thể diện cho Lục gia.

Chỉ là, ánh mắt cô trong gương lúc này lại phảng phất một nỗi buồn khó tả.

Đã hơn tám giờ tối. Buổi tiệc sẽ chính thức bắt đầu vào lúc tám giờ rưỡi. Hạ An cầm điện thoại lên, màn hình vẫn trống không, chẳng có một cuộc gọi hay tin nhắn nào từ người đàn ông đó.

Cô hít một hơi thật sâu, ngón tay dè dặt gõ một dòng tin nhắn gửi cho Lục Đình Phong: "Anh sắp về đón em chưa? Em đã chuẩn bị xong rồi."

Mười phút sau, điện thoại rung lên bần bật. Chỉ có một dòng chữ ngắn gọn, sắc lạnh như chính con người anh: "Tự bắt xe đến đi, tôi bận."

Trái tim Hạ An như bị ai đó bóp nghẹt, nhưng cô đã quá quen với cảm giác này. Ba năm nay, số lần anh cùng cô sánh bước xuất hiện trước đám đông chỉ đếm trên đầu ngón tay, và lần nào cũng là do Lục phu nhân ra lệnh. Hạ An cắn chặt môi, cố nén tiếng thở dài, xách chiếc túi nhỏ bước ra khỏi nhà. Cô tự dặn lòng, có lẽ công ty có việc đột xuất, thân là Tổng giám đốc, anh bận rộn cũng là điều đương nhiên.

Chỉ cần cô cố gắng bao dung một chút, hiểu chuyện một chút, anh nhất định sẽ nhận ra tấm lòng của cô.

Nhưng khi chiếc taxi dừng lại trước sảnh lớn của khách sạn năm sao tráng lệ nhất thành phố, chút hy vọng mỏng manh cuối cùng của Hạ An đã bị thực tại giẫm nát không thương tiếc.

Vừa bước qua cánh cửa xoay bằng kính pha lê, Hạ An khựng lại. Đại sảnh rực rỡ ánh đèn chùm, tiếng nhạc du dương, những ly champagne lấp lánh và những gương mặt tinh anh của giới thượng lưu đang trò chuyện rôm rả. Thế nhưng, ánh mắt của tất cả bọn họ lúc này dường như không đặt vào Lục phu nhân vừa bước tới, mà hướng về trung tâm của sảnh tiệc.

Ở đó, Lục Đình Phong đang đứng.

Anh mặc một bộ vest đen được cắt may thủ công tỉ mỉ, vóc dáng cao lớn, khuôn mặt sắc sảo lạnh lùng toát lên thứ khí chất quyền lực bức người. Nhưng điều khiến bước chân Hạ An như bị đóng đinh xuống sàn đá cẩm thạch không phải là vẻ tuấn mỹ thường ngày của chồng mình, mà là người phụ nữ đang đứng nép sát vào anh.

Tô Nhược Hy.

Cô ta diện một chiếc váy dạ hội màu trắng muốt, đính những viên pha lê lấp lánh dọc theo đường xẻ tà quyến rũ. Gương mặt xinh đẹp, kiêu kỳ nhưng lại mang theo một chút mong manh, yếu đuối. Một tay Tô Nhược Hy cầm ly rượu vang, tay kia tự nhiên khoác lấy cánh tay của Lục Đình Phong.


Xung quanh, những tiếng xì xầm bàn tán cố tình được đè thấp nhưng vẫn lọt vào tai Hạ An từng chữ một.

"Đó không phải là Tô Nhược Hy sao? Cô ấy về nước từ bao giờ vậy?"

"Nghe nói cô ấy mới là ánh trăng sáng trong lòng Lục tổng. Ba năm trước vì hiểu lầm nên mới ra nước ngoài. Giờ người đẹp quay về, Lục tổng làm sao mà kiềm lòng được."

"Thế còn Lục phu nhân thì sao? Hạ An ấy?"

"Ôi dào, ai trong cái giới này mà không biết Hạ An chỉ là vật thế thân? Lục phu nhân ép cưới để ổn định gia thất thôi. Nhìn xem, tiệc lớn của công ty mà Lục tổng công khai đưa tình cũ đến, vị phu nhân kia chẳng khác nào trò cười."

Mỗi một câu nói như một nhát dao rạch thẳng vào trái tim đã đầy rẫy vết xước của Hạ An. Máu tươi rỉ ra, đau đớn đến mức cô cảm thấy khó thở. Cô nhìn chằm chằm vào hai con người ở đằng xa. Lục Đình Phong – người đàn ông luôn dùng sự lạnh nhạt, ít nói để đối xử với cô, giờ phút này lại đang khẽ cúi đầu, kiên nhẫn lắng nghe Tô Nhược Hy nói gì đó. Khóe môi anh thỉnh thoảng còn nhếch lên một nẻo dịu dàng mà ba năm qua Hạ An chưa từng một lần được thấy.

"Anh bận" – lý do anh để cô tự đi taxi đến dạ tiệc, hóa ra là để đi đón người phụ nữ này.

Hạ An thấy khóe mắt mình cay xè. Sự dịu dàng, sự nhẫn nhịn, sự hy sinh của cô trong suốt ngần ấy thời gian bỗng chốc trở thành một câu chuyện cười. Hạ An muốn quay lưng bỏ chạy, muốn thoát khỏi nơi ngột ngạt này, nhưng đôi chân lại không nghe lời. Nửa muốn trốn tránh, nửa lại muốn đi đến trước mặt anh để hỏi cho ra lẽ.

Trong lúc cô đang đứng chết trân, Tô Nhược Hy dường như đã nhìn thấy cô. Ánh mắt người phụ nữ ấy lướt qua Hạ An, mang theo ba phần khiêu khích, bảy phần đắc ý. Tô Nhược Hy đột nhiên lảo đảo, làm nũng bám chặt lấy áo Lục Đình Phong, tay đưa lên ôm lấy thái dương.

Lục Đình Phong ngay lập tức vòng tay qua eo Tô Nhược Hy, giọng nói trầm ấm vang lên đủ để những người xung quanh nghe thấy: "Em sao vậy? Đau đầu sao?"

"Trong này ngột ngạt quá, Đình Phong, anh đưa em ra ban công hóng gió một chút được không?" Tô Nhược Hy thỏ thẻ.


"Được." Lục Đình Phong gật đầu, cẩn thận đỡ cô ta bước đi, hoàn toàn không hề đảo mắt nhìn quanh hội trường, cũng không hề biết người vợ danh chính ngôn thuận của mình đang đứng ở góc khuất, thu trọn tất cả vào tầm mắt.

Hạ An vô thức bước theo họ. Trái tim cô mách bảo đừng đi, đừng tự làm mình tổn thương thêm nữa, nhưng đôi chân cứ vô định tiến về phía hành lang tối dẫn ra ban công lớn của khách sạn.

Cô đứng nép sau tấm rèm nhung dày cộm, cảm nhận từng cơn gió lạnh buốt từ ngoài thổi vào. Cách cô không xa, Lục Đình Phong đã cởi áo khoác vest ngoài, khoác lên đôi vai trần đang run rẩy của Tô Nhược Hy.

"Cảm ơn anh, Đình Phong. Anh vẫn luôn chu đáo với em như ngày xưa." Giọng Tô Nhược Hy vang lên ngọt ngào, xen lẫn chút xót xa giả tạo. Cô ta ngước mắt lên nhìn anh, rưng rưng hỏi: "Nhưng mà... hôm nay là ngày quan trọng của Lục Thị, anh bỏ mặc Hạ An để ở cạnh em thế này, cô ấy sẽ không giận chứ? Dù sao... cô ấy cũng là Lục phu nhân."


Lục Đình Phong châm một điếu thuốc. Ngọn lửa nhỏ lóe lên trong màn đêm, chiếu rọi khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc của anh. Anh rít một hơi, nhả khói vào không trung rồi nhạt nhẽo đáp: "Em không cần bận tâm đến cô ta. Hạ An rất hiểu chuyện, cô ta biết thân phận của mình ở đâu."


"Vậy... anh có từng yêu cô ấy không?" Tô Nhược Hy dấn tới, bàn tay nhỏ bé đặt lên ngực anh. "Nhìn cô ấy có nét giống em, có phải anh cưới cô ấy vì em không?"


Bàn tay Hạ An đang nắm chặt lấy lớp rèm nhung bỗng cứng đờ. Cô nín thở chờ đợi một câu trả lời. Chỉ cần anh nói không phải, chỉ cần anh nói giữa họ có một chút tình nghĩa phu thê, dù chỉ là một chút thôi, cô sẽ tiếp tục tự lừa dối bản thân mình.


Nhưng Lục Đình Phong không chần chừ. Giọng nói của anh vang lên, lạnh lẽo và tàn nhẫn như phán quyết của tử thần.


"Không bao giờ có chuyện đó. Cuộc hôn nhân này chỉ là trách nhiệm. Mẹ anh cần một người con dâu ngoan ngoãn, an phận, không gây rắc rối, và Hạ An đáp ứng được điều đó. Giữa anh và cô ta không có tình yêu. Vị trí Lục phu nhân chỉ là một cái danh hư ảo."

Anh khẽ vươn tay, vuốt đi giọt nước mắt lăn trên má Tô Nhược Hy: "Người anh quan tâm, từ trước đến nay chỉ có mình em. Đừng khóc nữa."

Đoàng.

Trong đầu Hạ An như có một sợi dây đàn căng hết mức vừa đứt phựt.


Không có tình yêu. Trách nhiệm. An phận. Một cái danh hư ảo.


Thì ra đây là cách anh định nghĩa về cuộc hôn nhân ba năm của họ. Thì ra sự ngoan ngoãn, dịu dàng, những bữa cơm cô thức khuya dậy sớm nấu vì lo cho dạ dày của anh, những đêm cô chong đèn đợi anh về... trong mắt anh chỉ là sự "an phận" của một kẻ thay thế không hơn không kém. Cô đã tự biến mình thành một con rối không cảm xúc, từ bỏ cả sự nghiệp thiết kế nội thất đang dang dở để đứng sau lưng anh, đổi lại chỉ là sự khinh rẻ tột cùng này.


Giọt nước cuối cùng đã tràn ly.


Những giọt nước mắt mà Hạ An cố kìm nén từ khi bước vào sảnh tiệc bỗng chốc cạn khô. Đáy mắt cô lúc này không còn sự bi ai, không còn sự hy vọng hay dằn vặt. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, cái lạnh lẽo của một trái tim đã hoàn toàn chết tâm.


Cô không xông ra đánh ghen. Cô không gào thét hay khóc lóc.


Làm vậy để làm gì? Để giữ lại một người đàn ông chưa từng thuộc về mình sao? Hạ An của tuổi hai mươi sáu, không thể tiếp tục sống ngu ngốc như vậy nữa.


Hạ An buông tay khỏi tấm rèm. Cô lùi lại một bước, xoay người bước đi trên hành lang dài vắng lặng. Tiếng gót giày gõ xuống sàn nhà nhịp nhàng, kiên định, không một chút chần chừ.


Ra khỏi khách sạn, trời bắt đầu đổ cơn mưa lất phất. Gió lạnh tạt vào mặt, nhưng Hạ An lại thấy tâm trí mình thanh tỉnh hơn bao giờ hết. Cô đưa tay lên, tháo chiếc nhẫn cưới nạm kim cương lấp lánh trên ngón áp út – chiếc nhẫn mà chính tay Lục phu nhân đã đeo cho cô, còn Lục Đình Phong ngày hôm đó mặt không cảm xúc đứng nhìn.


Cầm chiếc nhẫn trong tay, Hạ An mỉm cười. Nụ cười chua chát nhưng lại ẩn chứa sự giải thoát vô hình.


Ba năm thanh xuân, coi như cô mang đi cho chó ăn.


Cô mở túi xách, lấy điện thoại ra, gọi cho một người bạn thân làm luật sư. Đầu dây bên kia vừa nhấc máy, giọng nói của Hạ An vang lên trong màn mưa, nhẹ bẫng nhưng dứt khoát:


"Gửi cho tớ một bản thỏa thuận ly hôn. Càng sớm càng tốt. Lần này... tớ buông tay thật rồi."


#BaNamLamVoTheThan #NgonTinh #HaoMon #NgoaiTinh #NuCuong #GiaDinh #TongTai #GuongVoLaiLanh #TruyenFull #LyHon

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment