Chương 6: Bản Thỏa Thuận Ly Hôn - Trọn Bộ truyện ngắn Ba Năm Làm Vợ Thế Thân

 Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)


Đồng hồ quả lắc trong phòng khách điểm mười một tiếng boong boong, âm thanh vang vọng giữa không gian rộng lớn rồi chìm nghỉm vào sự tĩnh lặng đến gai người của căn biệt thự Lục gia. Hạ An ngồi lặng lẽ trên chiếc sofa bọc da cao cấp. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống gương mặt thanh tú nhợt nhạt của cô, in bóng cô thật nhỏ bé, đơn độc trên nền gạch cẩm thạch. Trước mặt cô, trên chiếc bàn kính trong suốt, là một tờ giấy trắng tinh tươm, được in ngay ngắn và phẳng phiu. Năm chữ in đậm trên cùng đập vào mắt: BẢN THỎA THUẬN LY HÔN. Ba năm. Một ngàn không trăm chín mươi lăm ngày cô bước chân vào ngôi nhà này với tư cách là Lục thiếu phu nhân. Một ngàn không trăm chín mươi lăm ngày cô dùng mọi sự dịu dàng, nhẫn nhịn và tình yêu rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân để mong sưởi ấm trái tim người đàn ông mang tên Lục Đình Phong. Cô từng tin rằng, nước chảy đá mòn, chỉ cần cô không buông tay, một ngày nào đó anh sẽ quay lại nhìn cô, mỉm cười và gọi cô là "vợ" bằng sự chân thành nhất. Nhưng Hạ An đã sai. Sai hoàn toàn. Chỉ cần một sự xuất hiện của Tô Nhược Hy, mọi nỗ lực suốt ba năm của cô đều nát vụn thành tro bụi. Chút ấm áp mỏng manh mà cô tưởng chừng mình vừa giành được từ Đình Phong lập tức biến mất, thay vào đó là sự lạnh nhạt, gắt gỏng và những đêm dài anh không về nhà. Hạ An cầm chiếc bút máy lên. Đầu bút chạm vào mặt giấy, hơi run rẩy. Không phải vì cô nuối tiếc, mà vì trái tim cô lúc này đang đau đớn một cách kỳ lạ. Giống như người ta tự tay cắt bỏ đi một phần máu thịt đã hoại tử, biết rõ là để cứu lấy sinh mạng, nhưng cảm giác đau đớn thấu xương tủy là không thể tránh khỏi. "Ký xoẹt một cái là xong, Hạ An. Từ nay, mày sẽ không còn phải sống vì ai khác nữa," cô tự nhủ, lồng ngực khẽ phập phồng theo từng nhịp thở sâu. Nét chữ thanh thoát, kiên định hạ xuống. Tên của cô, Hạ An, nằm gọn gàng ở góc cuối cùng bên phải của tờ giấy. Sau khi đặt bút xuống, cô từ từ tháo chiếc nhẫn kim cương đắt giá trên ngón áp út. Chiếc nhẫn này là do Lục phu nhân chọn, Đình Phong chỉ lạnh lùng đeo vào tay cô trong ngày cưới như hoàn thành một nghĩa vụ. Tháo nhẫn ra, trên ngón tay trắng ngần hằn lại một vệt đỏ nhạt, chứng minh rằng nó đã từng tồn tại, từng trói buộc cô suốt ba năm ròng rã. Cô đặt chiếc nhẫn đè lên bản thỏa thuận. Mọi thứ đã xong. Hành lý của cô chỉ có vỏn vẹn một chiếc vali cỡ trung. Bên trong không có những món trang sức đắt tiền, không có những chiếc túi xách hàng hiệu mà Lục gia mua cho cô để giữ thể diện. Cô chỉ mang theo những bộ quần áo giản dị từ trước khi kết hôn, cùng toàn bộ sổ phác thảo, bút vẽ và máy tính bảng phục vụ cho công việc thiết kế nội thất của mình. Cạch. Tiếng mở khóa cửa chính vang lên khô khốc phá tan bầu không khí trầm mặc. Lục Đình Phong bước vào. Vẫn là dáng vẻ cao lớn, áp đảo và tỏa ra khí chất vương giả như mọi ngày. Dưới ánh đèn, gương mặt góc cạnh của anh nhuốm chút mệt mỏi. Áo vest vắt trên tay, cà vạt nới lỏng, nhưng điều khiến đồng tử Hạ An hơi co rụt lại là mùi hương thoang thoảng bay theo anh vào nhà. Không phải mùi trầm hương quen thuộc của anh. Đó là mùi nước hoa Chanel No.5 ngọt ngào, quyến rũ. Trùng hợp thay, đó là mùi hương yêu thích nhất của Tô Nhược Hy. Ba năm trước, Hạ An từng vì muốn làm anh vui mà lén mua loại nước hoa này về xịt, kết quả là bị anh nổi trận lôi đình, đập vỡ lọ nước hoa và cấm cô không bao giờ được bắt chước người khác. Hóa ra, anh không ghét mùi hương đó, anh chỉ ghét người mang mùi hương đó là cô. Lục Đình Phong ngước mắt lên, đôi lông mày kiếm khẽ nhíu lại khi thấy Hạ An ngồi thẫn thờ ở phòng khách cùng một chiếc vali đặt bên cạnh. "Khuya thế này rồi, em còn bày trò gì nữa?" Giọng nói trầm thấp của anh vang lên, mang theo sự thiếu kiên nhẫn thường thấy mỗi khi đối diện với cô. "Tôi đã nói hôm nay công ty có nhiều việc, em không cần phải thức đợi cửa để diễn vở kịch vợ hiền." Hạ An không hề nổi giận. Nếu là trước đây, cô sẽ vội vàng chạy lại, đỡ lấy chiếc áo vest trên tay anh, dịu dàng hỏi han xem anh có mệt không, có muốn uống chút canh giải rượu không. Nhưng hôm nay, cô chỉ ngồi yên đó, ánh mắt bình lặng như mặt hồ mùa thu, không có lấy một tia gợn sóng nhìn anh. "Tôi không đợi cửa để diễn kịch," Hạ An nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trong vắt nhưng lạnh lẽo đến mức xa lạ. "Tôi đợi để đưa anh một thứ." Cô hất cằm về phía chiếc bàn kính. Lục Đình Phong hừ lạnh, sải những bước chân dài tiến về phía ghế sofa. Anh thầm nghĩ, có lẽ lại là một món quà kỷ niệm nào đó, hoặc một tờ giấy khám sức khỏe giả vờ ốm yếu để lôi kéo sự chú ý của anh. Vài ngày nay, vì chuyện của Nhược Hy, anh quả thực đã bỏ mặc Hạ An, cô ghen tuông sinh sự cũng là lẽ thường tình. Nhưng khi ánh mắt anh chạm tới tờ giấy trên bàn, và đặc biệt là chiếc nhẫn cưới nằm chỏng chơ lạnh lẽo phía trên, con ngươi đen láy của Lục Đình Phong đột ngột co rút. "Bản thỏa thuận ly hôn?" Anh đọc nấc lên từng chữ, thanh âm có chút vỡ vụn trước khi kịp lấy lại vẻ trấn tĩnh. Bàn tay to lớn thô bạo cầm tờ giấy lên, lướt nhanh qua những dòng chữ. Ánh mắt anh dừng lại ở phần phân chia tài sản. Hạ An tự nguyện ra đi tay trắng. Không yêu cầu cổ phần, không đòi hỏi biệt thự, không lấy một xu trợ cấp từ Lục Thị. Cơn tức giận vô cớ trào dâng trong lồng ngực Lục Đình Phong. Anh hung hăng ném tờ giấy xuống bàn, trừng mắt nhìn người phụ nữ nhỏ bé trước mặt. "Hạ An, em lại phát điên cái gì vậy? Lấy chuyện ly hôn ra để dọa tôi sao? Em tưởng lạt mềm buộc chặt, dùng cách này để ép tôi không được gặp Nhược Hy?" Anh bước tới một bước, bóng dáng cao lớn áp đảo cô. "Tôi nói cho em biết, đừng có thử thách giới hạn của tôi. Nhược Hy vừa về nước, cô ấy đang gặp khó khăn, tôi giúp đỡ một chút là chuyện đương nhiên. Em làm mờ phu nhân Lục gia, chút bao dung rộng lượng đó cũng không có sao?" Hạ An ngẩng đầu lên, trực diện đón nhận ánh mắt phẫn nộ của anh. Khác với vẻ rụt rè yếu đuối mọi ngày, ánh mắt cô lúc này sáng rực, kiên cường và mang theo một sự chế giễu nhè nhẹ. "Lục Đình Phong, anh đề cao tôi quá rồi. Tôi không bao dung rộng lượng, và tôi cũng không dọa anh," cô đứng dậy, chỉnh lại nếp váy chỉnh tề. "Tô Nhược Hy không phải là nguyên nhân chính, cô ấy chỉ là giọt nước tràn ly thôi. Ba năm qua, tôi đã diễn vai thế thân đủ rồi. Bây giờ chính chủ đã về, tôi trả lại sân khấu cho hai người. Từ nay, anh muốn dang tay ôm ấp, muốn bảo bọc cô ấy ra sao, không còn liên quan đến tôi nữa." "Em!" Lục Đình Phong nghiến răng. Sự điềm tĩnh đến đáng sợ của Hạ An khiến anh cảm thấy bứt rứt không yên. Một cảm giác mất kiểm soát chưa từng có len lỏi trong tâm trí người đàn ông luôn tự cao này. "Em nghĩ bước ra khỏi cánh cửa Lục gia, em có thể sống tốt sao?" Lục Đình Phong nhếch mép cười lạnh, giọng điệu đầy sự mỉa mai. "Một người phụ nữ ba năm chỉ biết quanh quẩn trong bếp, tiêu tiền của Lục Thị, giờ đòi ra đi tay trắng? Ngày mai, em sẽ lại khóc lóc cầu xin tôi cho em quay về thôi." Hạ An nghe những lời mỉa mai đó, trái tim cô vốn tưởng đã chai sạn lại nhói lên một nhịp. Hóa ra, trong mắt anh, cô ba năm qua vô dụng và hèn mọn đến mức độ ấy. Anh chưa bao giờ biết đến những bản thiết kế cô thức đêm vẽ bị anh tiện tay vứt vào sọt rác. Anh chưa bao giờ biết cô từng tốt nghiệp thủ khoa ngành thiết kế nội thất, chỉ vì anh mà từ bỏ cơ hội tiến thân. Nhưng giờ phút này, giải thích còn ý nghĩa gì nữa? Cô khẽ nở một nụ cười rạng rỡ, một nụ cười thật sự thanh thản từ tận đáy lòng. "Lục Đình Phong, anh yên tâm. Tôi thà ra ngoài kia quét rác, nhặt ve chai để sống qua ngày, cũng tuyệt đối không quay lại làm cái bóng cho người khác trong căn nhà này thêm một giây một phút nào nữa." Nói xong, Hạ An dứt khoát quay lưng, tay nắm lấy tay kéo vali. "Đứng lại!" Lục Đình Phong gầm lên, bàn tay theo bản năng vươn ra muốn túm lấy cổ tay cô. Nhưng Hạ An đã nhanh hơn một bước. Cô tránh đi, để bàn tay anh chới với giữa không trung. "Đơn tôi đã ký, anh hãy bảo luật sư của anh xem xét rồi ký vào. Tuần sau chúng ta gặp nhau ở Cục Dân Chính. Chào anh, Lục tổng." Tiếng bánh xe vali lăn trên sàn nhà nghe cộc cộc, vang vọng rồi xa dần. Bóng lưng gầy nhưng thẳng tắp của Hạ An khuất sau cánh cửa lớn. Cạch. Cánh cửa nặng nề khép lại. Lục Đình Phong đứng sững giữa phòng khách, cánh tay vừa vươn ra vẫn chưa kịp thu về. Anh nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận ly hôn trên bàn, ánh mắt chạm phải chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh nhưng mang đầy vẻ châm chọc. "Chỉ là giận dỗi vớ vẩn. Ba ngày, tối đa ba ngày, cô ta sẽ phải ngoan ngoãn vác mặt về đây," anh lầm bầm, cố gắng đè nén sự hoảng loạn kỳ lạ đang dâng trào nơi lồng ngực. Nhưng Lục Đình Phong không hề biết rằng, khoảnh khắc cánh cửa kia khép lại, cũng là lúc anh vĩnh viễn đánh mất đi ánh sáng ấm áp nhất trong cuộc đời mình. Ngoài trời, gió đêm thổi thốc vào mặt, lạnh buốt. Nhưng khi bước ra khỏi cổng Lục gia, Hạ An ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh sao, khóe mi không rớt một giọt nước mắt nào. Cô hít một hơi thật sâu. Lần đầu tiên sau ba năm, cô cảm thấy không khí lại trong lành và tự do đến thế. Trò chơi kết thúc rồi, Hạ An. Đã đến lúc, mày phải sống cho chính mình. #BaNamLamVoTheThan #NgoaiTinh #HaoMon #CuoiCungToiCungBuongTay #TruyenNgonTinh #NuCuong #LyHon #TongTai #TruyenGiaDinh #HoiHanMuonMang
Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment