Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)
Chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền lao đi trong màn đêm rực rỡ ánh đèn của thành phố. Bên trong xe, không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.

Hạ An ngồi co rúm ở góc ghế, bàn tay vô thức đan chặt vào nhau, giấu trong lớp lụa tơ tằm mềm mại của chiếc váy dạ hội màu trắng. Đây là chiếc váy Lục Đình Phong đã sai trợ lý mang đến cho cô vào chiều nay. Khi mở hộp quà ra, cô từng có một giây phút ảo tưởng rằng anh cuối cùng cũng để tâm đến cô, biết cô sắp cùng anh tham dự một sự kiện quan trọng. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười nhạt nhẽo trên môi anh lúc cô mặc thử, cô hiểu, chiếc váy này không dành cho Hạ An. Nó dành cho một hình bóng khác mà anh muốn nhìn thấy.
Lục Đình Phong ngồi cách cô một khoảng xa. Góc nghiêng của anh hòa vào bóng tối, đường nét khuôn mặt sắc sảo, lạnh lùng như được tạc từ băng giá. Ánh mắt anh không hề hướng về phía cô mà luôn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, ngón tay thon dài gõ nhịp gõ nhịp lên đầu gối một cách vô thức. Ba năm sống chung, Hạ An thừa hiểu thói quen này. Anh đang bồn chồn. Vị tổng tài luôn bình tĩnh, lý trí, không bao giờ để lộ hỉ nộ ái ố trước mặt người khác, đêm nay lại đang nôn nóng vì một người phụ nữ.
Và người đó, không phải là vợ anh.
Xe dừng lại trước sảnh lớn của khách sạn Đế Cảnh – nơi tổ chức bữa tiệc chào đón sự trở về của Tô Nhược Hy, đại tiểu thư nhà họ Tô, đồng thời cũng là ánh trăng sáng không thể chạm tới trong lòng Lục Đình Phong.
Nhân viên phục vụ nhanh nhẹn tiến đến mở cửa xe. Lục Đình Phong bước xuống trước. Anh cài lại cúc áo vest, phong thái ngạo nghễ, cao quý thu hút mọi ánh nhìn. Theo phép lịch sự của một người chồng, anh nên đưa tay đỡ vợ mình xuống xe, nhưng anh không làm vậy. Hạ An tự mình nhấc gấu váy, cẩn thận bước xuống, lẳng lặng đi phía sau anh như một cái bóng mờ nhạt.
Cánh cửa sảnh tiệc mở ra, ánh đèn pha lê lộng lẫy hắt xuống khiến Hạ An hơi chói mắt. Tiếng nhạc du dương, tiếng ly vang chạm nhau lanh canh và những tiếng cười nói tao nhã tạo nên một bức tranh hoàn hảo của giới thượng lưu. Nhưng ngay khoảnh khắc Lục Đình Phong bước vào, không gian dường như ngưng đọng lại vài giây. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh, và sau đó, đồng loạt di chuyển về phía trung tâm của bữa tiệc.
Ở đó, Tô Nhược Hy đang đứng.
Cô ấy mặc một chiếc váy dạ hội màu đỏ rực rỡ, ôm sát lấy những đường cong hoàn mỹ. Khác với vẻ nhạt nhòa, an phận của Hạ An, Tô Nhược Hy tỏa sáng như một nữ hoàng. Mái tóc uốn lọn buông lơi, đôi môi đỏ mọng điểm nụ cười dịu dàng mà tự tin. Khi nhìn thấy Lục Đình Phong, ánh mắt cô ta bừng sáng, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
"Đình Phong."
Chỉ hai tiếng gọi nhẹ nhàng, thanh thoát, nhưng lại giống như một quả bom ném thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Hạ An. Cô thấy người đàn ông bên cạnh mình khẽ khựng lại, đôi mắt vốn luôn lạnh lẽo như hồ nước mùa đông bỗng chốc tan băng, thay vào đó là một sự dịu dàng mà cô chưa từng được thấy trong suốt ba năm qua.
Lục Đình Phong bước nhanh về phía Tô Nhược Hy, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của người vợ hợp pháp đang đứng phía sau.
"Em về rồi." Giọng anh trầm ấm, mang theo chút run rẩy kìm nén.
Tô Nhược Hy mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như chứa hàng ngàn vì sao: "Vâng, em về rồi. Lâu quá không gặp, anh vẫn khỏe chứ?"
"Chỉ cần em trở về là tốt." Lục Đình Phong đáp, ánh mắt khóa chặt lấy người phụ nữ trước mặt, dường như cả thế giới của anh lúc này chỉ còn lại duy nhất một mình cô ta.
Hạ An đứng trơ trọi giữa đại sảnh rộng lớn, cảm thấy không khí xung quanh lạnh lẽo đến thấu xương. Cô đưa mắt nhìn hai người họ – một nam một nữ, môn đăng hộ đối, đứng cạnh nhau hoàn hảo đến mức khiến người ta phải ghen tị. Còn cô, một Hạ An khoác lên mình chiếc váy trắng tinh khôi theo đúng phong cách mà Tô Nhược Hy từng thích cách đây nhiều năm, trông chẳng khác nào một phiên bản lỗi, một món đồ chơi thay thế rẻ tiền không hơn không kém.
Lúc này, Tô Nhược Hy dường như mới nhận ra sự có mặt của cô. Ánh mắt cô ta lướt qua Hạ An, dừng lại ở chiếc váy trắng, khóe môi hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười khó nhận biết.
"Đình Phong, vị này là..." Tô Nhược Hy lên tiếng, giọng nói mềm mại, ngây thơ.
Lúc bấy giờ, Lục Đình Phong mới giật mình nhớ ra mình không đến đây một mình. Anh quay đầu lại, nhìn Hạ An đang đứng cách đó vài bước. Ánh mắt anh nhanh chóng khôi phục lại sự lạnh nhạt thường ngày.
"Đây là Hạ An." Anh giới thiệu, giọng điệu nhạt nhẽo đến mức không hề có lấy một chữ "vợ".
Hạ An cố gắng kìm nén cơn đau quặn thắt nơi lồng ngực, hít một hơi thật sâu, ép mình mỉm cười bước tới: "Chào Tô tiểu thư, tôi là Hạ An, vợ của Đình Phong."
Hai chữ "vợ của" được cô nhấn mạnh, không phải để thị uy, mà chỉ để nhắc nhở bản thân về chút tôn nghiêm cuối cùng còn sót lại.
Tô Nhược Hy nghe vậy, nụ cười trên môi không hề tắt mà còn rạng rỡ hơn. Cô ta đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Hạ An: "Chào cô Hạ. Thật sự ngưỡng mộ cô. Hồi trước Đình Phong rất kén chọn, không ngờ cuối cùng lại kết hôn với một cô gái dịu dàng thế này. Chiếc váy cô đang mặc rất đẹp, phong cách rất giống với tôi của những năm trước."
Lời nói nhẹ như lông hồng nhưng lại sắc như dao cạo. Từng câu từng chữ của Tô Nhược Hy đều khéo léo lột trần sự thật cay đắng nhất: Hạ An chỉ là một kẻ thế thân, mang trên mình hình bóng quá khứ của cô ta.
Mặt Hạ An trắng bệch, bàn tay trong tay Tô Nhược Hy lạnh toát. Cô vô thức nhìn về phía Lục Đình Phong, hy vọng anh sẽ nói một điều gì đó để giải vây cho cô, để bảo vệ danh dự cho người vợ danh chính ngôn thuận là cô.
Nhưng không. Lục Đình Phong chỉ khẽ nhíu mày nhìn chiếc váy của Hạ An, sau đó quay sang Tô Nhược Hy, nhẹ giọng nói: "Quá khứ là quá khứ. Bây giờ em chuộng màu đỏ hơn, rất hợp với em."
Anh đang khen Tô Nhược Hy, đồng thời cũng ngầm thừa nhận rằng Hạ An hiện tại chỉ là tàn dư của quá khứ mà anh đã từng yêu.
Bỗng nhiên, cửa lớn mở ra, một cơn gió lạnh từ bên ngoài lùa vào. Tô Nhược Hy khẽ rùng mình, hai tay ôm lấy bả vai mỏng manh. Chỉ một cử động nhỏ, Lục Đình Phong đã ngay lập tức cởi chiếc áo vest đuôi tôm đắt tiền của mình ra, cẩn thận khoác lên vai cô ta.
"Đừng để bị lạnh, sức khỏe em vốn không tốt." Sự ân cần, xót xa trong giọng nói của anh là thứ mà Hạ An khao khát suốt ba năm cạn kiệt thanh xuân cũng không thể đổi lấy được.
Hạ An cũng đang mặc một chiếc váy mỏng tang. Cô cũng lạnh. Nhưng trong mắt người đàn ông ấy, sự tồn tại của cô chẳng khác nào không khí.
Xung quanh bắt đầu vang lên những tiếng xì xào bàn tán của những kẻ rảnh rỗi trong giới thượng lưu. Chúng không lớn, nhưng đủ để lọt vào tai cô.
"Thấy chưa, tôi đã nói rồi, Lục tổng kết hôn với cô ta chỉ vì gương mặt có nét giống Tô đại tiểu thư thôi."
"Ba năm làm Lục phu nhân thì sao chứ? Hàng fake mãi mãi không thể so với hàng auth. Chính chủ về rồi, xem cô ta còn mặt mũi nào đứng đó."
"Tội nghiệp thật, nhưng cũng tại cô ta trèo cao ngã đau thôi."
Từng lời nói như hàng ngàn mũi kim đâm vào màng nhĩ, xuyên thẳng vào trái tim vốn đã đầy vết xước của Hạ An. Máu chảy ròng ròng nhưng không ai nhìn thấy, chỉ có mình cô tự ôm lấy vết thương.
Cô lùi lại một bước, rồi hai bước, dần dần tách mình ra khỏi hào quang rực rỡ của hai người họ. Nhìn Lục Đình Phong đang tỉ mỉ chỉnh lại cổ áo vest cho Tô Nhược Hy, ánh mắt si tình mà anh dành cho cô ta khiến mắt Hạ An cay xè. Nhưng cô không khóc. Nước mắt của cô đã cạn kiệt trong những đêm dài chờ đợi anh ở căn biệt thự lạnh lẽo suốt ba năm qua.
Hạ An quay người, lẳng lặng đi về phía ban công tối tăm, khuất nẻo nhất của sảnh tiệc. Gió đêm thốc vào mặt, lạnh buốt, nhưng lại khiến tâm trí cô tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Ba năm hy sinh, ba năm nhẫn nhịn, ba năm dốc cạn trái tim để yêu một người không thuộc về mình. Cô từng nghĩ sự chân thành có thể làm đá tan chảy, nhưng cô quên mất rằng, trái tim của Lục Đình Phong không phải là đá, nó chỉ đơn giản là không có chỗ dành cho cô.
Khi một người đã không yêu bạn, dù bạn có ngoan ngoãn đến đâu, hiểu chuyện đến mức nào, thì trong mắt họ, bạn cũng chỉ là một sự tồn tại thừa thãi.
Bàn tay Hạ An bấu chặt vào lan can ban công. Lần đầu tiên sau ngần ấy thời gian, trong lòng cô nảy sinh một ý nghĩ rõ ràng đến đáng sợ.
Đã đến lúc phải kết thúc rồi. Vở kịch thế thân này, cô không muốn diễn thêm một giây phút nào nữa.
#BaNamLamVoTheThan #NgoaiTinh #HaoMon #TieuThuyetNgonTinh #NuCuong #LyHon #TongTai #GuongVoLaiLanh #TruyenHay #BachNguyetQuang

Facebook Comment