Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)
Cơn mưa chiều muộn trút xuống thành phố, gõ từng nhịp nặng nề lên những ô cửa kính sát đất của căn biệt thự Lục gia. Hơi lạnh từ bên ngoài phả vào, nhưng có lẽ chẳng thể nào lạnh lẽo bằng chính không gian rộng lớn, vắng lặng mà Hạ An đã quen thuộc suốt ba năm qua.
Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của cô và Lục Đình Phong.
Hạ An đã tự tay chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn. Bít tết được ướp theo đúng khẩu vị anh thích, nến đã được thắp lên, chai rượu vang đỏ dòng Bordeaux mà anh trân quý cũng đã được mở nắp. Thế nhưng, tiếng chuông đồng hồ điểm chín giờ tối vang lên giữa không gian tĩnh mịch như một lời chế giễu bẽ bàng.
Anh sẽ không về. Hoặc ít nhất, là không về vào lúc này.
Hạ An khẽ thở dài, đứng dậy thu dọn đống bát đĩa chưa một lần được chạm đũa. Cô khoác thêm một chiếc áo mỏng, bước lên lầu, tiến về phía phòng làm việc của Đình Phong. Bình thường, đó là "cấm địa" mà anh không thích bất kỳ ai, kể cả người giúp việc, tự ý bước vào. Nhưng hôm nay, có lẽ vì một cõi lòng quá đỗi trống trải, cô muốn tìm kiếm một chút hơi ấm từ những món đồ quen thuộc của chồng mình. Cô muốn tự tay dọn dẹp lại giá sách cho anh, như một cách tự huyễn hoặc bản thân rằng mình vẫn là một người vợ có giá trị trong cuộc đời Lục Đình Phong.
Căn phòng nồng đậm mùi hương gỗ tuyết tùng xông lên từ chiếc lư hương nhỏ trên bàn. Hạ An cẩn thận lau phủi từng cuốn sách dày cộp. Khi kiễng chân để xếp lại một tập tài liệu trên ngăn cao nhất, tay cô vô tình chạm phải một chiếc hộp gỗ sồi màu nâu sậm, được cất giấu sâu tận bên trong góc khuất.
Cú va chạm khiến chiếc hộp mất thăng bằng, rơi rớt xuống mặt thảm lông cừu. Chiếc khóa đồng xỉn màu vì lực va đập mà bật mở.
Những thứ bên trong trào ra ngoài.
Hạ An định cúi xuống nhặt lại để cất đi, nhưng ánh mắt cô chợt khựng lại. Tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, nhịp đập ngưng trệ trong lồng ngực.
Đó không phải là tài liệu kinh doanh hay những hợp đồng bảo mật của Tập đoàn Lục Thị. Đó là một góc ký ức được giấu kín, được nâng niu và cất giữ cẩn thận đến từng chi tiết.
Một xấp thư tay đã ngả màu, vài chiếc vé xem phim từ năm, sáu năm trước, một nhánh hoa hồng ép khô. Và đập vào mắt cô, rõ ràng nhất, tàn nhẫn nhất, là một cuốn album ảnh.
Bàn tay Hạ An run rẩy nhặt cuốn album lên. Trang đầu tiên mở ra, đập vào mắt cô là hình ảnh Lục Đình Phong – người đàn ông luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, xa cách với cô trong suốt ba năm qua – lại đang nở một nụ cười rực rỡ, ấm áp đến nhường nào. Nhưng nụ cười ấy không dành cho cô. Vòng tay rắn rỏi của anh đang ôm trọn lấy eo một cô gái vô cùng xinh đẹp.
Cô gái ấy có khuôn mặt thanh tú, nụ cười rạng rỡ đầy kiêu hãnh.
Tô Nhược Hy.
Hạ An đã từng nghe phong phanh về cái tên này qua vài lời xì xầm của những người làm lâu năm trong Lục gia, nhưng cô luôn chọn cách bỏ ngoài tai. Cô từng tin rằng ai cũng có quá khứ, chỉ cần cô dùng sự chân thành của hiện tại, anh nhất định sẽ động lòng.
Nhưng khi lật giở từng bức ảnh, một sự thật đáng sợ, trần trụi và tàn nhẫn dần hiện ra, xé toạc mọi ảo mộng mà cô đã dày công dệt nên trong suốt ba năm qua.
Trong một bức ảnh, Tô Nhược Hy mặc một chiếc váy lụa trắng trễ vai, mái tóc dài đen nhánh xõa bồng bềnh tung bay trong gió.
Sống lưng Hạ An lạnh toát. Chiếc váy trắng đó... kiểu dáng đó... chẳng phải là món quà sinh nhật đầu tiên Đình Phong tặng cô sau khi kết hôn sao? Cô vẫn nhớ như in ngày hôm đó, anh tự tay chọn váy cho cô, ánh mắt anh khi nhìn cô mặc nó có chút thảng thốt, pha lẫn dịu dàng mà cô tưởng rằng đó là tình yêu.
Cô lật sang trang khác. Tô Nhược Hy đang dùng một chai nước hoa có vỏ màu hồng nhạt, mang hương thơm đặc trưng của hoa linh lan và gỗ đàn hương.
Dạ dày Hạ An quặn thắt. Hương nước hoa đó... chính là mùi hương duy nhất Đình Phong yêu cầu cô dùng từ lúc hai người dọn về sống chung. Anh từng nói anh thích mùi hương ấy trên cơ thể cô. Mỗi đêm ân ái hiếm hoi, anh thường vùi mặt vào hõm cổ cô, hít thật sâu, gọi thầm một tiếng "Hy..." mà cô cứ ngỡ anh đang gọi từ "Hỉ" - ngụ ý cho sự viên mãn.
Hóa ra không phải.
Ngay cả mái tóc dài màu đen tự nhiên này, khi Hạ An từng ngỏ ý muốn cắt ngắn đi cho nhẹ nhàng, khuôn mặt Đình Phong lập tức sầm lại, lạnh lẽo nói: "Đừng cắt. Tôi thích phụ nữ để tóc dài."
Hạ An thẫn thờ buông thõng cuốn album xuống thảm. Cô ôm lấy lồng ngực, cảm giác đau đớn không gào thét thành tiếng mà âm ỉ, rỉ máu từng chút một. Cổ họng cô nghẹn đắng, nước mắt trào ra khỏi khóe mi, nóng hổi và xót xa.
Thì ra, ba năm qua, sự dịu dàng hiếm hoi anh dành cho cô, những món quà anh tặng, những yêu cầu anh đặt ra về cách ăn mặc, đi đứng của cô... tất cả không phải vì anh bắt đầu yêu Hạ An.
Anh chỉ đang nhào nặn cô. Nhào nặn một Hạ An sống động thành một bức tượng vô hồn mang dáng dấp của Tô Nhược Hy.
Cô không phải là vợ anh. Cô chỉ là một chiếc bóng thay thế hoàn hảo cho mối tình khắc cốt ghi tâm mà anh không thể với tới. Một vật thế thân hèn mọn không hơn không kém.
"Cạch."
Tiếng mở cửa vang lên khô khốc phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Lục Đình Phong đứng ở ngưỡng cửa. Anh vẫn mặc bộ vest đen quen thuộc, dáng vẻ cao lớn, áp bức, toát ra khí chất quyền lực của một người đứng đầu. Nhưng hôm nay, trên người anh còn vương chút hơi sương lạnh và một mùi hương xa lạ không thuộc về cô.
Ánh mắt Đình Phong lướt qua căn phòng, và ngay lập tức, đồng tử anh co rụt lại khi nhìn thấy mớ hỗn độn trên mặt thảm. Chiếc hộp gỗ mở tung. Cuốn album ảnh nằm chỏng chơ dưới chân Hạ An.
Sự lạnh lẽo quen thuộc trên gương mặt anh nháy mắt biến thành cơn thịnh nộ.
"Ai cho phép cô tự tiện vào đây? Ai cho phép cô động vào đồ của tôi?"
Giọng nói của Lục Đình Phong không lớn, nhưng từng chữ rít qua kẽ răng sắc lẹm như dao, găm thẳng vào trái tim vốn đã đầy vết xước của Hạ An. Anh sải những bước dài tiến lại gần, thô bạo đẩy cô ra một bên, vội vã quỳ một gối xuống thảm để thu dọn những bức ảnh. Bàn tay to lớn của anh vuốt ve cẩn thận từng góc ảnh bị nhăn, ánh mắt hoảng loạn pha lẫn xót xa – một ánh mắt mà suốt ba năm qua, Hạ An chưa từng được nhận lấy một lần.
Nhìn người đàn ông mình yêu thương bằng cả sinh mệnh đang trân trọng kỷ vật của một người phụ nữ khác, Hạ An bỗng bật cười. Nụ cười chua chát, bi thương đến tận cùng.
"Đình Phong..." Giọng cô khàn đi, run rẩy nức nở. "Chiếc váy trắng đính trân châu. Chai nước hoa hoa linh lan. Mái tóc dài này... Ba năm qua, trong mắt anh, em rốt cuộc là vợ của anh, hay chỉ là một bản sao thế mạng cho cô ấy?"
Động tác cất đồ của Lục Đình Phong khẽ khựng lại trong giây lát. Anh từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đen thẳm lạnh lùng nhìn thẳng vào người phụ nữ đang rơi lệ trước mặt. Không có sự hối lỗi, không có sự bối rối, chỉ có sự tàn nhẫn của một kẻ luôn cho mình là đúng.
"Hạ An, khi ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn, cô nên hiểu rõ vị trí của mình." Lục Đình Phong đứng thẳng dậy, cất chiếc hộp trở lại giá sách, giọng điệu dửng dưng vô tình. "Lục gia chưa từng để cô thiếu thốn thứ gì, mẹ tôi cũng rất thương cô. Làm tốt bổn phận Lục phu nhân của cô đi, đừng tò mò những chuyện không nên biết. Càng đừng huyễn hoặc bản thân bằng những ảo tưởng không có thật."
Nói xong, anh quay lưng bước ra khỏi phòng, không quên buông lại một câu lạnh lẽo: "Hôm nay tôi sẽ ngủ ở phòng khách. Cô tự thu dọn đống rác mình vừa bày ra đi."
Cánh cửa đóng sập lại, nhốt Hạ An vào trong bóng tối của sự thật tàn nhẫn.
Cô ngồi bệt xuống sàn, vòng tay ôm lấy đôi vai đang run lên bần bật. Trái tim cô như bị ai đó lôi ra khỏi lồng ngực, giẫm đạp không thương tiếc. "Làm tốt bổn phận Lục phu nhân"... Hóa ra, ba năm hy sinh, ba năm nhẫn nhịn, ba năm dốc cạn chân tình của cô, trong mắt anh chỉ là một cuộc giao dịch đổi lấy danh phận và vật chất.
Anh yêu Tô Nhược Hy đến mức dùng cô làm thế thân, vậy mà lại tàn nhẫn phủ nhận quyền được làm một con người, quyền được là chính mình của cô.
Ánh sáng nhạt nhòa từ ngọn đèn đường hắt qua khung cửa kính, chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt đẫm nước mắt của Hạ An. Cô đưa tay lên, chậm rãi gạt đi những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên má.
Trong khoảnh khắc nỗi đau chạm đến đỉnh điểm, sự bi lụy bỗng hóa thành tro tàn. Một khoảng không trống rỗng nhưng tỉnh táo đến kỳ lạ bao trùm lấy tâm trí cô. Hạ An nhìn bóng hình mình phản chiếu trên mặt kính cửa sổ. Mái tóc dài dịu dàng này, chiếc váy trang nhã này... tất cả đều không phải là cô.
Sự dịu dàng đã trao lầm người, sự nhẫn nhịn đã bị chà đạp đến cùng cực. Đã đến lúc, cái bóng này cần được giải thoát. Hạ An nhắm nghiền mắt lại, ngăn cho giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống, bàn tay đang nắm chặt váy từ từ buông lỏng.
Lục Đình Phong, nếu anh đã không cần một Hạ An thật sự, vậy thì... tôi cũng không cần phải làm chiếc bóng của bất kỳ ai nữa.
#BaNamLamVoTheThan #NgoaiTinh #TruyenNgonTinh #TongTai #VoTheThan #HaoMonTheGia #NuCuong #NguocLuyen #LyHon #TruyenTamLyTungChap

Facebook Comment