Chương 2: Người Cũ Trở Về

 

Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)

Căn biệt thự rộng lớn nằm trên ngọn đồi đắt đỏ nhất thành phố lúc nào cũng chìm trong một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Suốt ba năm qua, Hạ An đã dùng đủ mọi cách, tận dụng hết tài năng của một nhà thiết kế nội thất để mang lại chút hơi ấm cho nơi này. Cô tự tay cắm những lọ hoa tươi, thay rèm cửa màu sáng, mua những món đồ trang trí nhỏ bé, xinh xắn. 


Nhưng, một căn nhà dù có được trang hoàng lộng lẫy đến đâu, nếu thiếu đi ngọn lửa của tình yêu, thì mãi mãi chỉ là một trạm dừng chân lạnh lẽo.

Tám giờ tối. Hạ An bưng đĩa sườn xào chua ngọt - món mà Lục Đình Phong thỉnh thoảng sẽ gắp thêm một đũa - đặt lên bàn ăn. Hơi nóng tỏa ra nghi ngút, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của bữa cơm gia đình. Cô nhìn đồng hồ, trong lòng thầm dâng lên một tia hy vọng mỏng manh. Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của họ. Ban sáng, trước khi anh đi làm, cô đã cẩn thận thắt lại chiếc cà vạt cho anh và nhẹ nhàng nhắc nhở: "Tối nay, anh về sớm một chút được không?"

Lúc đó, Đình Phong chỉ ừ hờ một tiếng, ánh mắt không hề lưu lại trên khuôn mặt cô lấy một giây. Nhưng với Hạ An, một cái gật đầu của anh cũng đủ để cô bận rộn trong bếp suốt cả buổi chiều, bỏ qua cả hai bản vẽ thiết kế đang cần gấp.

Tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên từ ngoài cổng. Trái tim Hạ An khẽ đập rộn lên. Cô vội vàng tháo tạp dề, vuốt lại mái tóc dài màu đen nhánh đang xõa ngang lưng, nở một nụ cười dịu dàng nhất có thể để ra đón anh.

Cửa chính mở ra. Lục Đình Phong bước vào. Vẫn là bộ vest đen được cắt may thủ công hoàn hảo, tôn lên vóc dáng cao 1m88 đầy kiêu ngạo và khí chất quyền lực bức người. Gương mặt anh góc cạnh, sắc sảo nhưng lại lạnh lùng như một tảng băng ngàn năm không tan.

"Anh về rồi. Nước tắm em đã chuẩn bị xong, anh muốn tắm trước hay ăn cơm trước?" Hạ An tiến lại gần, đưa tay định nhận lấy áo khoác của anh theo thói quen.

Nhưng Đình Phong hơi lách người, tự tay vắt áo lên giá. Động tác vô tình ấy khiến bàn tay Hạ An chới với giữa không trung. Cô mím môi, lặng lẽ rụt tay lại, giấu đi sự hụt hẫng đang len lỏi trong ngực.

"Không cần đâu. Tôi có chút việc, phải đi ngay." Giọng anh trầm thấp, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

"Nhưng... hôm nay là kỷ niệm..." Hạ An ngập ngừng, ánh mắt hướng về bàn ăn thịnh soạn.

"Công ty có việc đột xuất." 

Đình Phong cắt ngang lời cô. Ngay lúc đó, điện thoại trong túi quần anh vang lên. Hạ An thấy chân mày anh khẽ nhíu lại. Khi nhìn vào màn hình, đồng tử anh đột nhiên co rút. Tảng băng vĩnh cửu trong đôi mắt sâu thẳm ấy khoảnh khắc đó dường như vỡ vụn, thay vào đó là một loại cảm xúc mãnh liệt đến mức Hạ An cũng phải giật mình. Đó là sự kinh ngạc, hoảng loạn, và... nhung nhớ tột cùng.

Anh bắt máy, giọng nói vốn luôn bình ổn, lạnh nhạt lại mang theo chút run rẩy khó nhận ra: "Alô... Em đang ở đâu?"

Đầu dây bên kia nói gì đó. Hạ An chỉ thấy Đình Phong nắm chặt chiếc điện thoại, đốt ngón tay trắng bệch. Anh quay gót, không buồn liếc nhìn cô lấy một lần, vội vã sải bước ra cửa. 

"Đình Phong!" Hạ An gọi với theo, nhưng đáp lại cô chỉ là tiếng động cơ xe gầm rú rồi lao vút đi trong màn đêm.

Hạ An đứng trân trân giữa phòng khách rộng lớn. Cô nhìn mâm cơm đang dần nguội lạnh, lại nhìn bóng lưng vội vã của anh đã khuất sau cánh cửa. Trong suốt ba năm kết hôn, Lục Đình Phong luôn là một cỗ máy làm việc, lý trí và kiểm soát cảm xúc đến mức cực đoan. Cô chưa từng thấy anh mất bình tĩnh như vậy. Người ở đầu dây bên kia rốt cuộc là ai?

Trực giác của một người phụ nữ nhạy cảm mách bảo cô rằng, có thứ gì đó đã thực sự thay đổi. Trái tim Hạ An trĩu nặng, một nỗi bất an không tên bao trùm lấy tâm trí cô.

***

Sáng hôm sau.

Sau một đêm trắng không ngủ, Hạ An quyết định nấu một ít canh giải rượu và mang đến Tập đoàn Lục Thị. Lục Phu Nhân vừa gọi điện, giọng điệu có chút nghiêm khắc nhưng vẫn hàm chứa sự quan tâm, dặn dò cô phải chăm sóc tốt cho Đình Phong vì dạo này anh làm việc quá sức. 

Tòa nhà Lục Thị cao chọc trời, biểu tượng của quyền lực và sự giàu có. Hạ An bước vào với thân phận là Lục phu nhân, nhưng cô luôn chọn phong cách giản dị, thanh lịch, không phô trương. Các nhân viên khi thấy cô đều cúi chào tôn trọng, nhưng cô luôn cảm nhận được sự xa cách của họ.

Khi thang máy dừng ở tầng cao nhất - khu vực phòng Tổng giám đốc, không khí im ắng đến lạ thường. Trợ lý Lâm thấy cô xuất hiện thì giật mình, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.

"Phu... Phu nhân. Sao hôm nay cô lại đến đây?" Trợ lý Lâm lắp bắp, lén lút nhìn về phía cánh cửa phòng làm việc đóng kín.

"Tôi mang chút canh cho Đình Phong. Anh ấy có trong đó không?" Hạ An nhẹ nhàng hỏi, định bước tới.

"Giám đốc đang... đang có khách quan trọng! Phu nhân đưa đồ đây, lát tôi sẽ mang vào cho ngài ấy." Trợ lý Lâm vội vàng cản đường, trán lấm tấm mồ hôi.

Thái độ khác thường của vị trợ lý càng khiến sự bất an trong lòng Hạ An lớn dần. Khách quan trọng? Đình Phong chưa bao giờ cấm cô vào phòng làm việc, dù anh có bận đến đâu. Cô nhìn trợ lý Lâm, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định: "Tránh ra."

"Phu nhân, xin đừng làm khó tôi..." 

Không để trợ lý Lâm nói hết câu, Hạ An lách người bước tới. Cô đưa tay nắm lấy tay nắm cửa. Cửa không khóa. Một khe hở nhỏ hé ra, đủ để cô nhìn thấy khung cảnh bên trong. Và chỉ một giây chạm mắt, toàn bộ thế giới của Hạ An như sụp đổ hoàn toàn.

Trong phòng, trên chiếc sofa tiếp khách bằng da thật, Lục Đình Phong đang ngồi đó. Nhưng anh không ngồi một mình. 

Bên cạnh anh là một người phụ nữ. Cô ta có một nhan sắc vô cùng nổi bật, toát lên vẻ sang trọng và quyến rũ chết người. Cô ta đang khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp, thanh tú. Và Lục Đình Phong - người đàn ông lạnh lùng vô tình, người chồng danh chính ngôn thuận của Hạ An - đang đưa tay dịu dàng lau đi những giọt nước mắt ấy. 

"Đừng khóc nữa. Anh ở đây rồi." Giọng nói của Đình Phong trầm ấm, ôn nhu đến mức khiến Hạ An không dám tin vào tai mình. Suốt ba năm qua, cô chưa từng được nghe tông giọng ấy từ anh.

Người phụ nữ kia ngước lên, ngả đầu vào bờ vai rộng lớn của anh, nức nở: "Phong, em hối hận rồi. Ba năm ở nước ngoài, không ngày nào em không nhớ anh. Em đã sai khi bỏ anh lại... Anh còn giận em không?"

Bàn tay đang lau nước mắt của Đình Phong khẽ khựng lại, rồi anh chậm rãi ôm lấy bờ vai cô ta, thở dài: "Nhược Hy... mọi chuyện qua rồi. Quan trọng là em đã về."

Nhược Hy. Tô Nhược Hy.

Cái tên như một lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào màng nhĩ Hạ An. Bàn tay đang cầm hộp giữ nhiệt của cô run rẩy dữ dội. Cô đã từng nghe loáng thoáng về cái tên này từ những người bạn của Đình Phong trong một cơn say của họ. Mối tình đầu khắc cốt ghi tâm. Người phụ nữ đã bỏ rơi anh ngay trước ngày đính hôn để theo đuổi tham vọng ở nước ngoài. Sự ra đi của cô ta đã biến Lục Đình Phong thành một kẻ máu lạnh, khép kín trái tim, và sau đó... anh chấp nhận kết hôn với Hạ An chỉ để làm vừa lòng Lục Phu Nhân.

Lúc này, Tô Nhược Hy khẽ quay đầu lại. Ánh mắt cô ta xuyên qua khe cửa, chạm thẳng vào ánh mắt của Hạ An. 

Chỉ trong một tích tắc, nụ cười yếu đuối trên môi Tô Nhược Hy biến mất, thay vào đó là một tia đánh giá sắc sảo. Cô ta nhìn Hạ An từ đầu đến chân. Hạ An cũng đang nhìn cô ta. 

Và rồi, một sự thật tàn nhẫn, nực cười nhất trên đời giáng xuống đầu Hạ An như một tiếng sét.

Mái tóc dài màu đen nhánh xõa ngang lưng.

Khuôn mặt thanh tú, dịu dàng.

Ngay cả phong cách ăn mặc thanh lịch, màu sắc trang phục... 

Hạ An hoảng hốt lùi lại một bước, hơi thở nghẹn ứ nơi lồng ngực. Cô và Tô Nhược Hy... có nét hao hao giống nhau. Nhất là khi nhìn từ phía sau hoặc ở góc nghiêng. 

Lúc mới kết hôn, Đình Phong từng yêu cầu cô không được cắt tóc ngắn, luôn bảo cô mặc những chiếc váy màu nhã nhặn. Hạ An từng ngây ngốc nghĩ rằng đó là sở thích của anh, và cô đã vui vẻ chiều theo, cố gắng biến mình thành người vợ hoàn hảo trong mắt anh.

Nhưng giờ phút này, nhìn người phụ nữ thực sự đang ngồi trong vòng tay anh, Hạ An mới hiểu ra tất cả.

Ba năm qua, sự dịu dàng, nhẫn nhịn của cô không hề sưởi ấm được trái tim Lục Đình Phong. Bởi vì trái tim ấy đã khóa chặt hình bóng của một người khác. 

Hóa ra, ánh mắt đôi lúc anh thẫn thờ nhìn cô trong đêm tối không phải là tình yêu. 

Hóa ra, sự nhượng bộ hiếm hoi của anh không phải vì thương xót cô.

Tất cả chỉ vì... cô mang dáng dấp của Tô Nhược Hy.

Cô, Hạ An, rốt cuộc chỉ là một bản sao lỗi, một cái bóng thế thân rẻ tiền không hơn không kém để anh vơi đi nỗi nhớ nhung người phụ nữ ấy trong suốt ba năm ròng rã.

"Choang!"

Hộp giữ nhiệt trên tay Hạ An tuột xuống, rơi xuống tấm thảm dày trước cửa. Dù âm thanh không quá lớn, nhưng cũng đủ để đánh động hai con người bên trong.

Lục Đình Phong giật mình ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh sắc bén phóng về phía cánh cửa. Khi nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt, trắng bệch không còn một giọt máu của Hạ An đang đứng đó, đồng tử anh đột ngột co rút. Cánh tay đang ôm Tô Nhược Hy bất giác buông lỏng.

Hạ An không khóc. Nỗi đau lớn đến mức khiến tuyến lệ của cô tê liệt. Cô chỉ nhìn sâu vào đôi mắt hoảng hốt của người đàn ông mình đã dành cả thanh xuân để yêu thương, nở một nụ cười thê lương, rồi quay lưng bước đi nhanh như chạy trốn.

"Hạ An!" Lục Đình Phong vô thức đứng bật dậy, định bước theo.

Nhưng ngay lập tức, bàn tay mềm mại của Tô Nhược Hy đã níu chặt lấy vạt áo anh. Cô ta ngước lên, đôi mắt ướt đẫm đáng thương: "Phong, cô ấy là ai vậy? Sao cô ấy lại nhìn em bằng ánh mắt đáng sợ thế? Em... em sợ..."

Bước chân của Lục Đình Phong khựng lại. Anh nhìn Tô Nhược Hy đang run rẩy, lại nhìn về phía hành lang trống vắng, nơi bóng dáng mỏng manh của Hạ An vừa khuất sau ngã rẽ. Lồng ngực anh bỗng dâng lên một cảm giác bứt rứt, nghẹn ngào khó tả. Nhưng cuối cùng, lý trí kiêu ngạo lại kéo anh về. Anh thở hắt ra, ngồi xuống lại bên cạnh Nhược Hy.

*Chỉ là hiểu lầm thôi, tối về giải thích với cô ấy sau.* Đình Phong thầm nghĩ. Trong mắt anh, Hạ An luôn là người phụ nữ hiền lành, hiểu chuyện và chưa bao giờ biết nổi giận. Cô sẽ luôn ở đó, đợi anh về.

Nhưng Lục Đình Phong không hề biết rằng, khoảnh khắc Hạ An quay lưng đi ở hành lang ngày hôm nay, ngọn lửa hy vọng cuối cùng trong trái tim cô đã hoàn toàn tắt lịm. Sự nhẫn nhịn của một người phụ nữ không phải là vô hạn. Khi tổn thương đã chạm đến tận cùng của sự tự tôn, đó cũng là lúc sự giải thoát bắt đầu.

#BaNamLamVoTheThan #CuoiCungToiCungBuongTay #NgonTinhNgoaiTinh #HaoMonTheGia #NuCuong #TongTaiBaDao #TruyenNgonTinh #SuNghiepSauLyHon #VoTheThan #TinhYeuHoiHan

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment