Chương 1: Đêm Kỷ Niệm Ba Năm Cô Độc Truyện Full Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay

 


Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)

**Chương 1: Đêm Kỷ Niệm Ba Năm Cô Độc**

Tích tắc... Tích tắc...

Tiếng kim đồng hồ treo tường vang lên từng nhịp đều đặn trong căn biệt thự rộng lớn nhưng tĩnh lặng như tờ. Hạ An ngồi lặng lẽ ở đầu chiếc bàn ăn dài bằng gỗ sồi nguyên khối. Trước mặt cô là một bàn tiệc thịnh soạn: bít tết sườn bò Wagyu được nướng vừa chín tới, súp kem nấm truffle, và một chai vang đỏ Chateau Margaux đắt đỏ đã được khui sẵn. 


Tất cả đều do chính tay cô đi siêu thị từ sáng sớm, cẩn thận lựa chọn từng nguyên liệu và cặm cụi trong bếp suốt bốn tiếng đồng hồ để chuẩn bị. 


Nhưng bây giờ, lớp mỡ trên đĩa bít tết đã đông lại thành một màu trắng nhợt nhạt, bát súp kem nấm đã nguội lạnh từ lâu, và hai ngọn nến thơm đặt giữa bàn cũng đã cháy rụi, chỉ còn lại những giọt sáp đọng vũng trên chân nến.


Hạ An ngước đôi mắt trong veo nhưng đượm buồn nhìn lên đồng hồ. Mười một giờ bốn mươi lăm phút đêm.


Chỉ còn mười lăm phút nữa, ngày kỷ niệm ba năm kết hôn của cô và Lục Đình Phong sẽ chính thức trôi qua. Và giống như hai năm trước, ngày này kết thúc trong sự chờ đợi vô vọng và nỗi cô độc đến nghẹt thở.


Ba năm trước, cô bước chân vào Lục gia với tư cách là Lục phu nhân. Dưới sự sắp đặt và ép buộc của Lục phu nhân – mẹ anh, Lục Đình Phong không thể làm gì khác ngoài việc nhượng bộ, gật đầu ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn. Ngày cưới diễn ra hoành tráng, lệ phí lên tới hàng chục triệu đô, báo chí tung hô họ là cặp đôi kim đồng ngọc nữ, cuộc hôn nhân hào môn đáng ngưỡng mộ nhất giới kinh doanh.


Nhưng chỉ có Hạ An biết, ngay trong đêm tân hôn, người đàn ông mang khí chất quyền lực, luôn xuất hiện với bộ vest đen lạnh lùng ấy đã đứng trước mặt cô, ánh mắt không mang theo một tia ấm áp nào, gằn từng chữ:


"Hạ An, cô nghe cho rõ. Tôi cưới cô vì mẹ tôi muốn thế. Tôi có thể cho cô danh phận Lục phu nhân, cho cô cuộc sống vinh hoa phú quý không ai bằng, nhưng tình yêu thì không bao giờ. Đừng mong chờ, cũng đừng đòi hỏi những thứ không thuộc về mình."


Lúc đó, Hạ An chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng và đầy nhẫn nhịn. Ở tuổi hai mươi ba, mang trong mình trái tim đầy ắp tình yêu và sự bao dung, cô ngây thơ tin rằng: "Chỉ cần mình đủ chân thành, đủ kiên nhẫn, tảng băng nào rồi cũng sẽ tan chảy."


Ba năm qua, cô lùi về phía sau, cất tấm bằng loại giỏi ngành thiết kế nội thất vào ngăn kéo, trở thành một người vợ hiền dâu thảo. Sáng sớm, cô tự tay thắt cà vạt cho anh, nấu cho anh bát súp dạ dày vì biết anh hay bỏ bữa. Đêm muộn, cô luôn để lại một ngọn đèn vàng ở phòng khách, pha sẵn nước ấm chờ anh về sau những buổi tiếp khách say khướt. Cô thuộc lòng mọi thói quen của anh, chịu đựng sự lạnh nhạt, ít nói, thậm chí là sự cố chấp và kiêu ngạo của anh. 


Nhưng kết quả thì sao? 


Một tiếng thở dài xé toạc không gian tĩnh lặng. Hạ An cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn. Màn hình sáng lên, không có một cuộc gọi nhỡ, không có lấy một dòng tin nhắn.


Cô do dự một lát, cuối cùng vẫn quyết định nhấn vào dãy số quen thuộc được lưu với cái tên đơn giản: "Đình Phong".


Tiếng tút tút vang lên chậm chạp, kéo dài, như cứa vào lòng người. Ngay khi Hạ An định cúp máy, đầu dây bên kia rốt cuộc cũng có người bắt máy.


"Có chuyện gì?"


Giọng nói trầm thấp, từ tính nhưng lạnh lẽo như sương đêm của Lục Đình Phong truyền đến. Không một tiếng hỏi han, không một chút nhiệt độ. 


Hạ An nuốt nghẹn cảm giác đắng chát trong cổ họng, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh, nhẹ nhàng: "Đình Phong, anh còn đang bận việc ở công ty sao? Hôm nay là..."


"Tôi đang bận, đêm nay không về." Anh lạnh lùng ngắt lời, sự thiếu kiên nhẫn bộc lộ rõ qua từng hơi thở. "Nếu thiếu tiền thì cứ dùng thẻ phụ mà quẹt, muốn mua túi xách hay trang sức gì thì tùy cô. Đừng gọi cho tôi vào giờ này nữa."


Tim Hạ An như bị ai đó bóp nghẹt. Cô không cần túi xách, không cần trang sức, thứ cô cần chỉ là sự hiện diện của anh trong cái đêm kỷ niệm này. Nhưng trước khi cô kịp nói nốt câu "hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng ta", từ đầu dây bên kia, một giọng nữ mềm mại, trong trẻo vang lên, lọt thẳng vào màng nhĩ cô:


"Đình Phong... anh đang nói chuyện với ai vậy? Áo khoác của anh ướt mưa rồi, để em mang đi sấy nhé..."


Đồng tử Hạ An bỗng chốc co rút lại. Bàn tay cầm điện thoại của cô vô thức siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. 


Đầu dây bên kia im lặng một giây, sau đó Lục Đình Phong lạnh nhạt ném lại một câu: "Tôi cúp máy đây."


Tút... tút... tút...


Âm thanh ngắt kết nối vang lên đều đều, vô hồn. Hạ An ngồi chết trân tại chỗ, cảm giác toàn thân như rơi vào một hầm băng. Giọng nói của người phụ nữ kia... cô biết rõ đó là ai. Dù chưa từng gặp mặt, nhưng cô đã nghe giọng nói ấy, nhìn thấy khuôn mặt ấy vô số lần trong những đoạn video cũ mà Lục Đình Phong cất giấu sâu trong máy tính cá nhân.


Tô Nhược Hy. 


Mối tình đầu khắc cốt ghi tâm của Lục Đình Phong. Người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ, thanh lịch nhưng cũng đầy tham vọng đã bỏ rơi anh để ra nước ngoài theo đuổi sự nghiệp ngay khi Lục thị gặp khủng hoảng nhất.


Cô ta về rồi sao?


Như để xác nhận suy nghĩ đầy sợ hãi của cô, màn hình điện thoại chợt sáng lên bởi một thông báo tin tức từ trang tin giải trí hàng đầu: 


*[Tin Độc Quyền] Tổng giám đốc Lục thị - Lục Đình Phong nửa đêm xuất hiện tại Sân bay Quốc tế, đích thân cầm ô đón một mỹ nhân bí ẩn dưới mưa. Nghi vấn tình cũ không rủ cũng tới?*


Kèm theo dòng tiêu đề giật gân là một bức ảnh chụp lén nhưng khá sắc nét. Trong ảnh, Lục Đình Phong với vóc dáng cao lớn 1m88, mặc bộ vest đen quen thuộc, đang cẩn thận nghiêng chiếc ô đen che cho một người phụ nữ mặc váy trắng, để mặc cho nửa bờ vai của mình bị mưa làm ướt. Ánh mắt anh nhìn người phụ nữ ấy... là sự dịu dàng, xót xa và nâng niu mà suốt ba năm qua, Hạ An chưa từng một lần được nhận.


Người phụ nữ trong ảnh không ai khác chính là Tô Nhược Hy.


Hạ An nhắm nghiền mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng tràn ra khỏi khóe mi, trượt dài trên gò má thanh tú. Cảm giác đau đớn cào xé trong lồng ngực khiến cô khó thở.


Cô chậm rãi đứng lên, bước đến trước tấm gương lớn đặt ở hành lang. Trong gương, một cô gái với mái tóc đen dài rủ xuống vai, đôi mắt to tròn, mang vẻ đẹp trong trẻo, giản dị nhưng đượm buồn. 


Hạ An đưa tay chạm lên khuôn mặt mình qua mặt kính. Cô nhớ lại ngày đầu tiên gặp Lục Đình Phong, anh đã nhìn chằm chằm vào cô rất lâu, ánh mắt sâu thẳm mang theo một loại cảm xúc phức tạp. Khi đó, cô tưởng anh có ấn tượng tốt với mình. 


Giờ thì cô hiểu rồi. Ánh mắt của cô, hình dáng khuôn mặt cô, góc nghiêng của cô... có đến năm phần giống với Tô Nhược Hy.


Từ đầu đến cuối, cô chưa từng là Hạ An trong mắt anh. Cô chỉ là một món đồ thay thế hoàn hảo, một chiếc bóng để anh xoa dịu nỗi nhớ nhung về người phụ nữ anh thực sự yêu thương trong suốt ba năm cô ta vắng mặt. Anh cưới cô không chỉ vì mẹ ép buộc, mà còn vì khuôn mặt này.


"Đồ ngốc... Mày đúng là một kẻ ngốc nghếch thảm hại." Hạ An tự lẩm bẩm, bật cười chua chát. Tiếng cười vang lên trong căn nhà vắng lặng nghe rợn người.


Ba năm thanh xuân, ba năm đánh mất chính mình, ba năm hạ mình nhẫn nhịn sống vì người khác, cuối cùng đổi lại là sự phản bội trắng trợn trong chính đêm kỷ niệm ngày cưới.


Khi người thật trở về, thế thân cũng đến lúc phải rời đi.


Hạ An lau đi giọt nước mắt trên má. Sự yếu đuối, bi lụy và đau đớn trong ánh mắt cô dần lùi bước, nhường chỗ cho một sự lạnh lẽo và quyết đoán mà trước nay chưa từng có. Trái tim đã tổn thương đến mức cực hạn bỗng dưng mất đi cảm giác đau, chỉ còn lại sự trống rỗng và mệt mỏi cùng cực.


Cô quay lại bàn ăn. Đôi bàn tay thanh mảnh không một chút do dự cầm lấy những đĩa thức ăn nguội lạnh, đổ tất cả vào thùng rác. Bít tết Wagyu, súp truffle, ngay cả chai rượu Margaux đắt tiền cũng bị cô đổ thẳng xuống bồn rửa chén. 


Tất cả những cố gắng của cô, tình yêu của cô, cũng giống như đống thức ăn này, đã đến lúc phải vứt bỏ.


Hạ An tháo chiếc tạp dề trên người xuống, sau đó rút chiếc nhẫn cưới nạm kim cương tinh xảo trên ngón áp út, đặt ngay ngắn lên giữa bàn ăn trống trơn.


Cô không muốn làm một cái bóng nữa. Cô không muốn sống vì một người đàn ông chưa từng để mình vào mắt. Đã đến lúc cô phải trở lại làm Hạ An - một nhà thiết kế đầy kiêu hãnh, tự do và biết yêu thương chính mình.


Ngày mai, khi bình minh lên, cô sẽ kết thúc tất cả chuyện này.


Lục Đình Phong, ba năm qua, coi như tôi trả xong nợ ân tình cho anh. Từ nay về sau, chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt.


#BaNamLamVoTheThan #NgonTinhNguoc #HaoMonTheGia #NuCuong #LyHon #TongTai #NgoaiTinh #TruyenHay #TruyenNgonTinh #NuChinhDocLap

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment