Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)
Hà Nội vào những ngày cuối thu, không khí mang theo chút se lạnh phảng phất hương hoa sữa. Tại một góc nhỏ của quán cà phê Vườn Yên nằm khuất trên con phố cổ, Hạ An đang say sưa gõ phím trên chiếc laptop. Ánh nắng nhạt màu lọt qua kẽ lá, rải những đốm sáng lung linh lên mái tóc đen dài rủ xuống bờ vai gầy của cô.
Hôm nay, cô không mặc những bộ váy áo tối màu, kín cổng cao tường mà Lục Đình Phong từng nói là "phù hợp với thân phận thiếu phu nhân Lục gia". Cô chọn cho mình một chiếc áo sơ mi lụa màu trắng ngà kết hợp cùng chân váy xếp ly dáng dài, vóc dáng thanh mảnh toát lên vẻ thanh lịch, dịu dàng nhưng không kém phần tự tin.
Ba năm qua, cô đã chôn vùi tài năng thiết kế của mình trong bốn bức tường lạnh lẽo của căn biệt thự Lục gia, chỉ để đổi lấy cái danh xưng "vợ của Lục Đình Phong". Nhưng sau cái đêm Tô Nhược Hy trở về, sau khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của anh dành cho người phụ nữ ấy, trái tim Hạ An dường như đã chết lặng. Chút hy vọng cuối cùng cũng bị đập nát. Cô nhận ra, đã đến lúc mình phải thức tỉnh.
"Hạ tiểu thư, bản thiết kế này của cô thực sự vượt ngoài mong đợi của tôi."
Một giọng nam trầm ấm, mang theo sự tán thưởng chân thành vang lên kéo Hạ An ra khỏi những suy nghĩ mông lung. Cô ngước mắt lên, đối diện với nụ cười ôn nhu của Cố Minh Viễn.
Cố Minh Viễn, tổng giám đốc của tập đoàn bất động sản Cố Gia, cũng là vị khách hàng VIP đầu tiên mà cô nhận thiết kế lại kể từ khi quyết định quay lại con đường sự nghiệp. Trái ngược với vẻ lạnh lùng, áp bức của Lục Đình Phong, Cố Minh Viễn tỏa ra khí chất của một người đàn ông trưởng thành, tinh tế và vô cùng tôn trọng người đối diện.
"Cố tổng quá khen rồi. Khách sạn nghỉ dưỡng của anh chú trọng vào yếu tố chữa lành và hòa mình với thiên nhiên. Tôi chỉ cố gắng đưa những chất liệu mộc mạc nhất như gỗ, đá và ánh sáng tự nhiên vào không gian, tạo cảm giác an yên cho người ở." Hạ An mỉm cười đáp lời, đôi mắt trong veo lấp lánh ánh sáng của sự đam mê.
Cố Minh Viễn nhìn cô, ánh mắt hiện lên tia kinh ngạc xen lẫn ngưỡng mộ. "Cô không chỉ hiểu rõ yêu cầu của tôi, mà còn đặt cả tâm hồn mình vào từng đường nét. Đã lâu rồi tôi mới thấy một nhà thiết kế có tâm đến vậy."
Lời khen ngợi thật lòng của anh khiến trái tim đang đóng băng vì những tổn thương của Hạ An khẽ rung động. Không phải tình yêu, mà là cảm giác được công nhận, được trân trọng giá trị bản thân. Ba năm qua, mọi nỗ lực của cô trong mắt Lục Đình Phong chỉ là điều hiển nhiên, thậm chí là phiền phức. Chưa một lần anh khen ngợi cô lấy nửa lời.
Hạ An bật cười. Một nụ cười rạng rỡ, tươi tắn như đóa hoa lan chuông bung nở giữa sớm mai. Đuôi mắt cô cong cong, khóe môi điểm một lúm đồng tiền mờ nhạt mà từ lâu đã bị sự u buồn che lấp.
"Cảm ơn anh, Cố tổng. Câu nói này của anh là nguồn động lực rất lớn đối với tôi."
Cùng lúc đó, ở dãy bàn VIP phía bên kia tấm bình phong bằng kính chạm khắc, Lục Đình Phong đang ngồi đàm phán hợp đồng. Ngồi cạnh anh, không ai khác chính là Tô Nhược Hy. Cô ta mặc một chiếc váy đỏ rực rỡ, liên tục nghiêng người về phía anh, dùng chất giọng nũng nịu để gợi chuyện.
"Đình Phong, đối tác lát nữa mới tới, hay là cuối tuần này anh bớt chút thời gian đi xem triển lãm tranh với em nhé? Em mới về nước, chẳng quen biết ai ngoài anh..."
Lục Đình Phong cầm ly cà phê đen trên tay, đôi lông mày kiếm khẽ nhíu lại. Dù Tô Nhược Hy là người anh từng khắc cốt ghi tâm, nhưng không hiểu sao, sự áp sát của cô ta lúc này lại khiến anh cảm thấy có chút phiền muộn, trống rỗng. Tâm trí anh bất chợt xẹt qua hình bóng của Hạ An ở nhà. Tối qua anh không về, cũng không thấy cô gọi điện thoại hỏi han như thường lệ. Sự ngoan ngoãn đến tĩnh lặng của cô đột nhiên làm anh thấy bứt rứt không yên.
Ánh mắt Lục Đình Phong vô thức lướt qua tấm kính, rảo quanh quán cà phê. Và rồi, tầm nhìn của anh khựng lại.
Ly cà phê trên tay anh hơi chao đảo. Sóng mắt đen láy cuộn trào một cảm xúc khó gọi tên.
Đó là Hạ An.
Vợ anh.
Cô đang ngồi cùng một người đàn ông khác. Khác với vẻ cam chịu, nhạt nhòa mỗi khi đối diện với anh, Hạ An lúc này đang tỏa sáng. Cô tự tin thuyết trình về bản vẽ, cử chỉ linh hoạt, phong thái độc lập đến mức anh ngỡ như mình đang nhìn nhầm người.
Nhưng điều khiến ngực trái Lục Đình Phong bỗng nhiên nhói lên một nhịp mãnh liệt, chính là nụ cười của cô.
Anh nhìn thấy cô cười với người đàn ông kia. Nụ cười ấy rực rỡ, ngọt ngào và tự nhiên đến mức khiến không gian xung quanh như bừng sáng. Ba năm sống chung dưới một mái nhà, anh chưa từng... chưa một lần nào nhìn thấy cô cười như thế. Mỗi khi ở cạnh anh, cô chỉ luôn cẩn trọng, dè dặt, nụ cười luôn mang theo sự lấy lòng và phảng phất nỗi buồn sâu thẳm.
Cô đang cười vì cái gì? Vì gã đàn ông trước mặt sao?
Gã đó là ai?
Bàn tay Lục Đình Phong siết chặt lấy chiếc ly thủy tinh đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Một ngọn lửa vô hình bắt đầu nhen nhóm trong lòng ngực, bỏng rát và nghẹn ứ. Là tức giận? Là ghen tuông? Anh không biết. Anh chỉ là một kẻ kiêu ngạo luôn đinh ninh rằng Hạ An sinh ra là để xoay quanh anh, phụ thuộc vào anh.
"Đình Phong, anh sao vậy? Anh đang nhìn gì thế?" Tô Nhược Hy nhận ra sự khác lạ của anh, liền đưa mắt nhìn theo. Khi thấy Hạ An, nụ cười trên môi cô ta hơi cứng lại, nhưng rất nhanh sau đó được thay thế bằng vẻ trào phúng.
"Đó chẳng phải là Hạ An sao? Thật trùng hợp. Nhưng người đàn ông đi cùng cô ấy... trông có vẻ rất quen. Hình như là Cố Minh Viễn của tập đoàn Cố Gia." Tô Nhược Hy cố tình nhấn mạnh cái tên, ánh mắt dò xét thái độ của Lục Đình Phong.
Lục Đình Phong không trả lời cô ta. Anh đặt mạnh ly cà phê xuống bàn, phát ra một tiếng "cạch" chói tai. Không thể kiểm soát được đôi chân của mình, anh đứng phắt dậy, sải những bước dài tiến thẳng về phía bàn của Hạ An.
Không khí ấm áp giữa Hạ An và Cố Minh Viễn bỗng chốc bị phá vỡ bởi một bóng đen cao lớn bao trùm.
"Lục phu nhân có vẻ rảnh rỗi quá nhỉ?"
Giọng nói trầm lạnh, sắc bén như một lưỡi dao vang lên trên đỉnh đầu. Hạ An giật mình ngẩng lên. Đập vào mắt cô là khuôn mặt góc cạnh, thâm trầm cùng đôi mắt sâu thẳm đang bùng lên ngọn lửa tức giận của Lục Đình Phong.
Nụ cười trên môi Hạ An lập tức tắt ngấm. Mọi sự rạng rỡ, vui vẻ vừa hiện hữu tan biến không để lại dấu vết. Thay vào đó là sự lạnh nhạt, xa cách và phòng bị.
Sự thay đổi thái độ nhanh chóng này càng làm Lục Đình Phong phát điên. Anh lườm cô, ánh mắt mang theo sự trách cứ nặng nề.
Cố Minh Viễn đứng dậy, vẫn giữ phong thái lịch thiệp thường ngày. Anh mỉm cười chìa tay ra: "Lục tổng, thật tình cờ lại gặp anh ở đây."
Lục Đình Phong nhìn bàn tay đang đưa ra của Cố Minh Viễn, không có ý định bắt lấy. Anh lạnh lùng nói, giọng điệu mang đậm tính sở hữu: "Cố tổng, tôi cũng không ngờ lại gặp anh đang ngồi uống cà phê riêng tư với... vợ tôi."
Hai chữ "vợ tôi" được anh gằn mạnh, như một lời cảnh cáo.
Cố Minh Viễn không hề nao núng trước thái độ thù địch của Lục Đình Phong. Anh tự nhiên thu tay về, điềm đạm đáp: "Lục tổng hiểu lầm rồi. Tôi và Hạ tiểu thư đang bàn bạc về dự án thiết kế nội thất cho khu nghỉ dưỡng mới của Cố Gia. Cô ấy là một nhà thiết kế cực kỳ xuất sắc. Anh có một người vợ rất tài năng đấy."
Nghe câu nói đó, Lục Đình Phong hơi sững người. Nhà thiết kế? Hạ An làm thiết kế từ lúc nào? Trong ký ức của anh, cô chỉ là một người phụ nữ ngoan ngoãn ở nhà chờ anh về ăn cơm, lo liệu việc nhà thay cho Lục phu nhân. Anh hoàn toàn không biết gì về những bản vẽ hay ước mơ của cô.
Anh cúi xuống nhìn Hạ An. Cô đã thu dọn xong máy tính, đứng thẳng lưng đối diện với anh. Không có sự lúng túng, không có sự sợ hãi sợ anh hiểu lầm như trước kia. Ánh mắt cô bình thản đến đáng sợ.
"Đình Phong, nếu anh bận tiếp khách thì cứ tự nhiên. Bọn tôi cũng đã bàn công việc xong rồi." Hạ An nói, giọng điệu nhạt nhẽo như đang nói chuyện với một người xa lạ. Cô cố tình lờ đi bóng dáng Tô Nhược Hy đang đứng cách đó không xa. Trái tim cô từng rỉ máu vì cảnh tượng hai người họ đi cùng nhau, nhưng lúc này, nó chỉ còn lại sự mệt mỏi.
"Em đang làm cái trò gì vậy? Sao không ở nhà? Ai cho phép em ra ngoài nhận mấy công việc linh tinh này?" Lục Đình Phong nhíu mày, buông lời trách móc đầy gia trưởng. Anh không quen với một Hạ An thoát ra khỏi tầm kiểm soát của mình.
Hạ An ngước mắt lên nhìn sâu vào đôi mắt anh. Một tia châm biếm xẹt qua đáy mắt cô.
"Tôi không làm trò gì cả. Tôi làm việc bằng sức lao động của mình. Còn về việc ở nhà..." Hạ An ngừng một nhịp, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, hoàn toàn trái ngược với nụ cười rạng rỡ vừa dành cho Cố Minh Viễn. "...Căn nhà đó quá lạnh, tôi ở không quen nữa rồi. Nếu anh muốn có người nấu bữa tối, quản gia luôn sẵn sàng. Hoặc, cô Tô đằng kia chắc chắn sẽ rất vui lòng làm điều đó thay tôi."
Nói xong, cô quay sang gật đầu nhẹ với Cố Minh Viễn: "Cố tổng, hôm nay đến đây thôi nhé. Tôi sẽ gửi bản chỉnh sửa hoàn thiện qua email cho anh sau."
"Được. Để tôi đưa cô về." Cố Minh Viễn tinh ý nhận ra sự căng thẳng, muốn giúp cô giải vây.
"Không cần đâu, tôi tự bắt taxi được. Cảm ơn anh."
Hạ An từ chối khéo rồi ôm lấy tài liệu, lướt qua vai Lục Đình Phong mà không thèm ngoảnh lại. Không một sự níu kéo, không một chút lưu luyến.
Lục Đình Phong đứng sững tại chỗ, cả người cứng đờ. Hương thơm thoang thoảng từ mái tóc cô lướt qua mũi anh rồi tan nhanh vào không khí. Anh quay đầu lại, nhìn bóng lưng gầy gò nhưng kiên cường của cô bước ra khỏi quán cà phê.
Cảm giác hoảng loạn bất ngờ ập đến bóp nghẹt lấy trái tim anh. Nụ cười rạng rỡ của cô dành cho kẻ khác và ánh mắt lạnh nhạt, hững hờ cô dành cho anh cứ luân phiên hiện ra trong tâm trí.
Lần đầu tiên trong ba năm qua, Lục Đình Phong lờ mờ nhận ra một sự thật tàn nhẫn: Anh hình như sắp vĩnh viễn đánh mất người phụ nữ này rồi.
#BaNamLamVoTheThan #CuoiCungToiCungBuongTay #NgonTinhHaoMon #NuCuoiXaLa #NuChinhManhMe #NamChinhHoiHan #TinhYeuCongSo #GhenTuong #LyHon #TruyenHay

Facebook Comment