Chương 9: Khởi Đầu Mới Và Sự Xuất Hiện Của Cố Minh Viễn Truyện Full Ba Năm Làm Vợ Thế Thân

Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)

Ánh nắng ban mai nhàn nhạt xuyên qua lớp rèm cửa màu be, in những vệt sáng lấp lánh lên sàn gỗ sồi ấm áp. Hạ An khẽ vươn vai, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sáng. Đã hai tuần trôi qua kể từ ngày cô xách vali rời khỏi căn biệt thự lạnh lẽo của nhà họ Lục. Hai tuần, không dài nhưng đủ để cô nhận ra rằng: hít thở bầu không khí tự do lại dễ chịu đến thế.



Căn hộ cô đang thuê không lớn, chỉ vỏn vẹn sáu mươi mét vuông, nhưng mọi ngóc ngách đều do chính tay cô sắp xếp. Không còn những gam màu xám đen u ám mà Lục Đình Phong yêu thích, nơi này ngập tràn ánh sáng tự nhiên, những chậu cây xanh mướt và những bản vẽ thiết kế vương vãi trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ mộc. Lần đầu tiên sau ba năm, Hạ An được sống là chính mình – một nhà thiết kế nội thất Hạ An, chứ không phải "Lục phu nhân" bù nhìn chỉ biết mỉm cười nhẫn nhịn.


Hôm nay là một ngày quan trọng. Hạ An đứng trước gương, búi gọn mái tóc dài đen nhánh lên cao, để lộ chiếc cổ thiên nga thanh tú. Cô chọn một bộ vest công sở màu trắng ngà, kết hợp cùng áo lụa mềm mại bên trong. Đơn giản, thanh lịch nhưng toát lên vẻ tự tin, quyết đoán của một người phụ nữ độc lập. Dấu vết của người vợ cam chịu dường như đã bị gột rửa sạch sẽ, nhường chỗ cho một ánh mắt sáng ngời, kiên định.


Hạ An cầm lấy tập hồ sơ thiết kế dày cộm trên bàn, mỉm cười với chính mình trong gương: "Bắt đầu thôi, Hạ An. Từ nay, thanh xuân này là của mày."


Đúng chín giờ sáng, Hạ An có mặt tại sảnh lớn của Tập đoàn Bất động sản Cố Gia. Cố Gia là một thế lực đáng gờm trong giới kinh doanh, ngang ngửa với Lục Thị, nhưng nếu Lục Thị mạnh về thương mại điện tử và tài chính, thì Cố Gia lại là ông trùm trong lĩnh vực bất động sản nghỉ dưỡng. Dự án lần này cô tham gia đấu thầu là thiết kế nội thất cho chuỗi biệt thự sinh thái cao cấp ven hồ.


Hạ An biết, với tư cách là một nhà thiết kế tự do vừa quay lại ngành sau ba năm vắng bóng, cơ hội để cô thắng những công ty thiết kế sừng sỏ là rất mong manh. Nhưng cô không định bỏ cuộc.


Bên trong phòng họp rộng lớn, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Các bản vẽ của những công ty đối thủ lần lượt được trình bày, hoa lệ, phô trương và đầy tính thương mại. Khi đến lượt Hạ An, cô bước lên bục, điềm tĩnh kết nối máy tính và bắt đầu bài thuyết trình.


"Chủ đề thiết kế của tôi mang tên: Nơi Để Trở Về," giọng nói trong trẻo, trầm ấm của Hạ An vang lên, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. "Một căn biệt thự nghỉ dưỡng không chỉ cần sự xa hoa để khoe mẽ. Điều những con người bận rộn trên thương trường thực sự cần khi bước qua cánh cửa, là một cái ôm của sự bình yên. Tôi sử dụng ánh sáng tự nhiên làm chủ đạo, kết hợp với vật liệu gỗ và đá thô, tạo ra một không gian có thể xoa dịu mọi mệt mỏi..."


Hạ An say sưa nói. Đôi mắt cô lấp lánh thứ ánh sáng của đam mê mà ba năm qua đã bị vùi lấp. Cô đặt toàn bộ tâm huyết, thậm chí là cả khát khao về một mái ấm chân chính của chính mình vào bản thiết kế này.


Tuy nhiên, khi cô kết thúc, bên dưới lại vang lên những tiếng xì xầm. Một vị giám đốc dự án chau mày lên tiếng: "Bản vẽ của cô Hạ quả thực rất có cảm xúc. Nhưng cô chỉ là một người làm tự do, lấy gì để đảm bảo tiến độ thi công cho một dự án quy mô lớn như thế này? Chúng tôi cần một tập đoàn có uy tín, chứ không phải một cá nhân mơ mộng."


Lời nhận xét sắc bén khiến nụ cười trên môi Hạ An hơi khựng lại. Cô hiểu sự lo ngại của họ, đang định mở lời biện bạch thì một giọng nói nam tính, trầm ấm và đầy từ tính vang lên từ phía cuối bàn họp.


"Giám đốc Trần, chúng ta đang tìm kiếm linh hồn cho dự án, chứ không phải tìm một cỗ máy sản xuất hàng loạt."


Tất cả ánh mắt trong phòng lập tức đổ dồn về phía người đàn ông vừa lên tiếng. Đó là một người đàn ông khoảng hai mươi chín tuổi, mặc bộ vest màu xanh navy được cắt may thủ công tỉ mỉ. Anh có gương mặt điển trai, đường nét ôn hòa nhưng không kém phần sắc sảo. Đặc biệt, đôi mắt anh ẩn chứa một sự tinh tế sâu sắc, và trên môi luôn thấp thoáng một nụ cười ấm áp như gió xuân.


Cố Minh Viễn – Tổng giám đốc của Tập đoàn Cố Gia.


Anh thong thả đứng dậy, bước về phía màn hình chiếu, ánh mắt dừng lại ở bản vẽ của Hạ An với một sự trân trọng rõ rệt.


"Sự xa hoa rỗng tuếch thì dùng tiền có thể đắp lên được. Nhưng cảm giác 'bình yên' và 'chữa lành' trong thiết kế của cô Hạ đây, lại là thứ tiền không thể mua. Từng góc nhỏ, từng cách lấy sáng đều cho thấy nhà thiết kế là một người vô cùng tinh tế, trọng tình cảm và thấu hiểu khao khát sâu kín nhất của con người." Cố Minh Viễn quay sang nhìn thẳng vào mắt Hạ An, mỉm cười: "Tôi rất thích tác phẩm của cô. Dự án này, tôi quyết định chọn cô Hạ."


Cả phòng họp ồ lên kinh ngạc, nhưng không ai dám phản bác lại quyết định của vị CEO quyền lực. Hạ An đứng sững tại chỗ, nhịp tim đập liên hồi. Sự công nhận đến quá bất ngờ khiến sống mũi cô hơi cay cay. Ba năm qua, dù cô cố gắng nấu một bữa ăn ngon hay chọn một chiếc cà vạt đẹp cho Lục Đình Phong, thứ cô nhận lại chỉ là sự thờ ơ và ánh mắt lạnh nhạt. Vậy mà giờ đây, người đàn ông xa lạ này lại chỉ qua một bản vẽ mà nhìn thấu được tâm hồn và giá trị của cô.


Sau cuộc họp, khi sảnh hành lang chỉ còn lại hai người, Cố Minh Viễn chủ động bước đến, đưa tay về phía Hạ An.


"Chào cô Hạ, tôi là Cố Minh Viễn. Chúc mừng cô đã trở thành đối tác của Cố Gia."


Hạ An vội vàng đưa tay ra nắm lấy bàn tay to lớn, ấm áp của anh: "Cảm ơn Cố tổng. Cảm ơn anh đã tin tưởng trao cơ hội này cho một nhà thiết kế tự do như tôi."


Cố Minh Viễn khẽ cười, ánh mắt nhuốm vẻ dịu dàng: "Tôi không trao cơ hội vì lòng thương hại. Cô thuyết phục tôi bằng chính tài năng của mình. Đừng gọi tôi là Cố tổng mãi thế, nếu không phiền, cứ gọi tôi là Minh Viễn. Sau này chúng ta còn làm việc chung rất nhiều."


Nụ cười chân thành của anh khiến sự căng thẳng trong Hạ An hoàn toàn tan biến. Cô gật đầu, nở một nụ cười rạng rỡ – một nụ cười nhẹ nhõm và thuần khiết nhất mà đã rất lâu rồi cô không có được.


Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của Tập đoàn Lục Thị.


Lục Đình Phong ngồi trầm ngâm trên chiếc ghế da đắt tiền. Tập tài liệu trước mặt đã mở ra cả tiếng đồng hồ nhưng anh không đọc nổi một chữ. Không khí trong phòng làm việc đặc quánh một sự bực dọc vô hình.


"Cạch" một tiếng, cánh cửa mở ra. Tô Nhược Hy bước vào, trên tay cầm một hộp cơm giữ nhiệt cao cấp. Cô ta mặc một chiếc váy body ôm sát quyến rũ, nước hoa đắt tiền tỏa ra ngào ngạt.


"Đình Phong, anh làm việc mệt rồi đúng không? Em đích thân xuống bếp hầm canh gà cho anh này. Lâu rồi không được ăn đồ em nấu, anh nhớ không?" Tô Nhược Hy điệu đà bước tới, giọng nói mềm mỏng.


Đình Phong nhíu mày. Nếu là trước kia, khi cô ta vừa trở về, anh sẽ cảm thấy vui vẻ và trân trọng. Nhưng ngay lúc này, mùi nước hoa nồng nặc và giọng nói nũng nịu kia lại khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Anh bất giác nhớ đến mùi hương thanh mát dịu nhẹ của hoa nhài từ Hạ An, nhớ đến bát cháo dạ dày cô luôn âm thầm đặt trên bàn làm việc của anh mỗi khi anh tăng ca khuya. Cô không bao giờ ồn ào, không bao giờ đòi hỏi sự chú ý, nhưng lại chăm sóc anh cẩn thận đến từng chi tiết nhỏ.


Anh nhìn bát canh gà Tô Nhược Hy múc ra, dầu mỡ nổi lềnh bềnh, dạ dày bỗng cuộn lên một cỗ khó chịu.


"Anh không đói. Em để đó rồi về đi, anh còn cuộc họp." Lục Đình Phong lạnh lùng lên tiếng, giọng nói không giấu được sự mất kiên nhẫn.


Tô Nhược Hy sững người, nụ cười trên môi cứng đờ. Cố nén cơn giận, cô ta ngoan ngoãn gật đầu rồi rời đi, nhưng trong lòng trào dâng một sự bất an tột độ. Từ ngày Hạ An ly hôn và biến mất, Lục Đình Phong ngày càng trở nên khó nắm bắt, thường xuyên lơ đãng và cáu gắt vô cớ.


Cửa phòng vừa đóng lại, Lục Đình Phong bực bội đưa tay nới lỏng cà vạt. Anh không thể ngủ được suốt hai tuần nay. Căn biệt thự rộng lớn trở nên trống rỗng một cách đáng sợ. Mọi thứ thuộc về Hạ An đều đã bị cô mang đi không chừa lại một vết tích, sạch sẽ đến mức như thể cô chưa từng tồn tại trong cuộc đời anh. Nhưng trái trêu thay, hình bóng cô lại cứ bám riết lấy tâm trí anh mỗi khi đêm về.


Anh nhấn nút gọi trợ lý Trình trên bàn làm việc.


"Trợ lý Trình, vào đây."


Chưa đầy nửa phút, trợ lý Trình đã đứng nghiêm chỉnh trước mặt anh.


"Điều tra xem dạo này cô ấy... Hạ An, đang làm gì, ở đâu." Lục Đình Phong cố giữ giọng điệu thản nhiên, nhưng đôi mắt hẹp dài lại bán đứng sự nôn nóng của anh.


Trợ lý Trình ngập ngừng một chút, lật mở iPad rồi báo cáo: "Lục tổng, tôi định báo với ngài chuyện này. Phu... à không, cô Hạ hiện đã chuyển đến một căn hộ ở khu phía Nam. Sáng nay, cô ấy vừa tham gia đấu thầu dự án thiết kế nội thất khu nghỉ dưỡng của Tập đoàn Cố Gia."


"Cố Gia?" Chân mày Lục Đình Phong nhíu chặt lại.


"Vâng." Trợ lý Trình hít một hơi thật sâu, nói tiếp: "Và... theo tin tức nội bộ, chính Cố tổng - Cố Minh Viễn đã đích thân chọn cô ấy trúng thầu. Nghe nói hai người họ trò chuyện ở hành lang rất vui vẻ."


"Bốp!"


Chiếc bút máy mạ vàng trong tay Lục Đình Phong đột ngột bị bẻ gãy. Mực đen dính đầy những ngón tay thon dài, nhưng anh dường như không cảm thấy đau. Cố Minh Viễn? Tên cáo già đội lốt quân tử đó lại dám để mắt đến người phụ nữ của anh?


Một luồng lửa giận pha lẫn sự hoảng loạn mơ hồ bùng lên trong lồng ngực Lục Đình Phong. Anh chợt nhận ra một sự thật tàn nhẫn: Hạ An không nói đùa, cô thực sự đã buông tay anh, và ngoài kia có những người đàn ông khác sẵn sàng dang tay đón lấy sự tỏa sáng của cô – thứ ánh sáng mà ba năm qua anh đã tàn nhẫn dập tắt.


#BaNamLamVoTheThan #NgoaiTinh #HaoMon #TieuThuyetNgonTinh #NuCuong #LyHon #TongTai #CoMinhVien #LucDinhPhong #HaAn

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment