Truyện Full (Ba Năm Làm Vợ Thế Thân, Cuối Cùng Tôi Cũng Buông Tay)
Chiếc đồng hồ quả lắc kiểu cổ đặt ở góc phòng khách điểm đúng mười hai tiếng vang vọng, âm thanh trầm đục phá vỡ không gian tĩnh mịch của căn biệt thự rộng lớn. Hạ An ngồi thu mình trên chiếc sofa bọc da lộn màu xám tro, đôi mắt vô hồn nhìn đăm đăm vào ly sữa đã nguội lạnh trên bàn kính.
Bên ngoài, trời bắt đầu đổ cơn mưa rào mùa hạ. Những hạt mưa đập xối xả vào cửa kính sát đất, trượt xuống thành từng vệt dài như những giọt nước mắt câm lặng. Sự kiện tồi tệ diễn ra ở nhà hàng ban tối cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô như một cuộn phim xước. Hình ảnh Lục Đình Phong buông vội đôi đũa, khuôn mặt vốn luôn điềm tĩnh đến mức lạnh nhạt lại thoáng hiện lên sự hoảng loạn chưa từng có khi nghe cuộc gọi từ người con gái ấy.
"Nhược Hy bị tai nạn nhỏ, tôi phải qua đó ngay. Cô tự gọi xe về đi."
Đó là tất cả những gì anh để lại cho cô, người vợ danh chính ngôn thuận của anh, giữa một bữa tiệc kỷ niệm ba năm ngày cưới mà chính mẹ chồng - Lục phu nhân - đã cất công sắp đặt. Anh rời đi không một cái ngoái đầu nhìn lại, bỏ mặc cô đứng chôn chân giữa sự xì xào bàn tán của những kẻ thuộc giới thượng lưu vốn luôn lấy việc soi mói làm thú vui.
Hạ An khẽ co người lại, vòng tay ôm lấy hai đầu gối. Căn biệt thự ở khu Cảnh Viên này rộng hơn sáu trăm mét vuông, nằm ở vị trí đắc địa nhất thành phố, là ước mơ của biết bao người. Là một nhà thiết kế nội thất, chính tay cô đã lên bản vẽ, tỉ mỉ chọn từng viên gạch lót sàn, từng bộ rèm cửa, từng chiếc đèn chùm pha lê chỉ để phù hợp với sở thích tối giản và khắt khe của Lục Đình Phong. Cô từng ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần mình dành trọn tâm huyết, biến nơi này thành một tổ ấm đúng nghĩa, thì hơi ấm ấy sẽ dần dần lan tỏa và làm tan chảy tảng băng trong lòng anh.
Nhưng ba năm qua, dù cô có cố gắng thắp sáng bao nhiêu ngọn đèn, nấu bao nhiêu bữa cơm nóng hổi đợi anh về, nơi này vẫn chỉ là một căn nhà, không phải là một gia đình. Nó xa hoa, lộng lẫy nhưng lại lạnh lẽo đến thấu xương. Giống hệt như cuộc hôn nhân của họ vậy.
Kim đồng hồ nhích dần sang con số một rưỡi sáng. Hạ An vẫn chưa thay bộ váy dạ hội màu trắng tinh khôi mà cô đã cất công chọn lựa. Đôi chân trần của cô chạm xuống nền đá cẩm thạch, cái lạnh truyền từ gan bàn chân chạy dọc lên tận trái tim. Cô đứng dậy, đi về phía nhà bếp. Nồi canh giải rượu bằng nhân sâm và kỷ tử vẫn đang được ủ ấm trên bếp từ. Ba năm làm vợ anh, cô đã rèn luyện cho mình một thói quen đến mức nhu nhược: dù anh có tổn thương cô thế nào, cô vẫn luôn lo lắng cho dạ dày và sức khỏe của anh.
Nhưng hôm nay, khi nhìn làn khói mỏng manh bốc lên từ nồi canh, đôi bàn tay đang định cầm muôi của Hạ An bỗng khựng lại. Nước mắt không báo trước mà rơi rụng, lã chã rơi xuống mu bàn tay cô, nóng hổi và chua xót.
Từ đầu đến cuối, cô chỉ là một cái bóng. Là một bến đỗ tạm thời khi con thuyền mang tên Tô Nhược Hy rời đi, và giờ đây khi chủ nhân thực sự của nó quay về, cái bóng này dường như chẳng còn lý do gì để tồn tại nữa. Lục Đình Phong chưa từng che giấu việc anh không yêu cô, anh lấy cô chỉ vì áp lực từ Lục phu nhân, vì cần một người phụ nữ ngoan ngoãn, hiểu chuyện để làm dịu đi bề mặt sóng gió của gia tộc họ Lục. Nhưng cô lại tự lừa dối bản thân, tin vào câu nói "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén". Sự dịu dàng, nhẫn nhịn của cô đổi lại được gì? Chỉ là sự coi thường và nét mặt dửng dưng vô tình của người đàn ông đó.
Cạch.
Tiếng mở khóa cửa thông minh vang lên từ ngoài sảnh cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của Hạ An. Cô vội vã đưa tay quệt đi những giọt nước mắt đọng trên gò má, cố gắng nặn ra một nụ cười quen thuộc, bước ra ngoài phòng khách.
Lục Đình Phong đã về.
Anh cởi bỏ chiếc áo vest đen vắt lên tay, đưa tay nới lỏng chiếc cà vạt lụa trên cổ. Dưới ánh đèn vàng nhạt, gương mặt góc cạnh hoàn mỹ của anh trông có vẻ mệt mỏi nhưng không giấu được nét quyến rũ chết người. Khí chất quyền lực bức người toát ra từ anh luôn khiến không gian xung quanh như bị thu hẹp lại.
"Anh về rồi. Chị Tô... chị ấy không sao chứ?" Hạ An bước tới, định đưa tay nhận lấy chiếc áo vest từ tay anh như mọi ngày.
Nhưng ngay khoảnh khắc cô đến gần, một mùi hương lạ xộc thẳng vào khứu giác cô. Không phải mùi nước xả vải hương ban mai mà cô cẩn thận ướp vào quần áo anh. Không phải mùi hổ phách pha chút gỗ đàn hương quen thuộc. Mà là một mùi hương hoa trà trắng - thanh tao, quyến rũ nhưng lại mang theo sự khiêu khích ngầm. Đó là loại nước hoa phiên bản giới hạn mà Tô Nhược Hy luôn dùng. Mùi hương ấy nồng đậm trên cổ áo, trên vai áo anh, chứng tỏ bọn họ đã ở rất gần nhau, thậm chí là ôm ấp nhau trong một thời gian dài.
Bàn tay đang giơ ra của Hạ An khựng lại giữa không trung, cứng đờ.
Lục Đình Phong dường như không để ý đến sự khác lạ của vợ mình, hoặc có lẽ, anh chưa bao giờ để tâm đến cảm xúc của cô. Anh lạnh nhạt lách qua tay cô, tiện tay ném chiếc áo vest lên ghế sofa.
"Chỉ là trầy xước nhẹ. Nhưng tâm lý cô ấy không ổn định, tôi phải ở lại trấn an." Giọng nói của anh trầm thấp, đều đều, không mang theo một chút áy náy nào vì việc đã bỏ rơi vợ mình giữa bữa tiệc kỷ niệm.
Hạ An từ từ rụt tay về, giấu nhẹm đôi bàn tay đang run rẩy ra sau lưng. Cô cố nuốt xuống cục nghẹn ứ nơi cổ họng, giọng nói mong manh như tiếng muỗi kêu: "Vậy còn em? Anh có biết tối nay, khi anh rời đi trước mặt bao nhiêu người... em đã đối mặt với những lời nói đó thế nào không?"
Lục Đình Phong dừng bước ngay chân cầu thang. Anh quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm đen láy nhìn lướt qua người cô. Ánh nhìn lạnh nhạt, sắc bén như một lưỡi dao vô hình rạch nát lớp phòng bị cuối cùng của Hạ An.
"Hạ An, tôi nhớ mình đã nói rõ với cô từ ngày chúng ta kết hôn rồi." Anh gằn từng chữ, lý trí và tàn nhẫn. "Làm Lục thiếu phu nhân, cô có được tiền tài, địa vị, sự tôn trọng của người ngoài. Đừng đòi hỏi những thứ không thuộc về mình. Nhược Hy mới về nước, cô ấy không có ai bên cạnh, tôi giúp đỡ cô ấy là chuyện đương nhiên. Cô là người hiểu chuyện, đừng học cách ghen tuông vô lý như những người đàn nữ tầm thường khác."
Nói xong, không đợi Hạ An phản ứng, anh xoay người sải bước lên lầu, để lại sau lưng là một bóng lưng tuyệt tình. Tiếng cửa phòng ngủ chính đóng lại một cái rầm, nhốt luôn cả trái tim đang rỉ máu của Hạ An ở bên ngoài.
Cô đứng thẫn thờ giữa phòng khách bao la. Ghen tuông vô lý? Những người phụ nữ tầm thường? Hóa ra, ba năm chịu đựng, hy sinh và nhẫn nhịn của cô, trong mắt anh chỉ là sự "hiểu chuyện" bắt buộc phải có để đổi lấy cái danh phận Lục thiếu phu nhân hão huyền này. Hóa ra, cô đau lòng vì chồng mình ôm ấp người phụ nữ khác lại bị quy kết thành "vô lý".
Hạ An ngẩng đầu lên, nhìn ngắm lại căn biệt thự từng góc cạnh đều mang hơi thở thiết kế của mình. Lạnh quá. Dù có bật lò sưởi đến mức cao nhất, cái lạnh từ tận đáy lòng vẫn không ngừng tỏa ra.
Cái giá của việc yêu một người không yêu mình thực sự quá đắt. Cô đã dùng thanh xuân, dùng lòng tự tôn, dùng tất cả sự dịu dàng của một người con gái để đặt cược vào cuộc hôn nhân này. Và đêm nay, mùi hương hoa trà trắng trên áo anh đã tuyên bố cho cô biết: Cô thua rồi. Thua triệt để. Thua không còn mảnh giáp.
Một tia sáng lóe lên ngoài cửa kính cùng tiếng sấm xé toạc bầu trời đêm. Dưới ánh chớp chớp giật, khuôn mặt thanh tú của Hạ An không còn sự uất ức hay chờ đợi mỏi mòn nữa. Giọt nước mắt cuối cùng đã rơi xuống. Từ giờ phút này, trái tim cô dường như đã đóng băng, không còn cảm giác đau đớn nữa.
Sự nhẫn nhịn đã cạn kiệt. Nếu anh đã xem cô là cái bóng, thì đã đến lúc, cái bóng này phải tự tìm lại ánh sáng cho riêng mình.
#BaNamLamVoTheThan #CuoiCungToiCungBuongTay #NgoaiTinh #HaoMon #TruyenNgonTinh #TongTai #NuCuong #GiaDinh #MeChongNangDau #NguoiThayThe

Facebook Comment