Truyện Full (Vô tình yêu nhầm một tiểu Yêu tinh) **Chương 6: Cuộc Gọi Chết Chóc Lúc Nửa Đêm**




Cánh cửa gỗ lim nặng trịch đóng sầm lại trước mắt Tuyết Nhi, kèm theo tiếng khóa lách cách khô khốc. 


Cô ngồi phịch xuống tấm thảm lông cừu đắt tiền, mái tóc rối tung rũ rượi xõa xuống bờ vai gầy. Kế hoạch bỏ trốn tỉ mỉ đến từng chi tiết của cô thế mà lại kết thúc bằng việc bị Thẩm Duy vác trên vai như một bao tải gạo quẳng vào căn phòng xa hoa lạnh lẽo này. Dù cô có gào thét, cào cấu hay chửi rủa, tên "anh rể" hụt đó vẫn không biến sắc, chỉ ném lại một ánh nhìn sắc lẹm cùng câu nói trầm khàn: *"Ồn quá, im coi!"* rồi nhốt cô ở đây.


Biệt thự của Thẩm Duy nằm sâu trên ngọn đồi Nam Giao, tách biệt hoàn toàn với thành phố phồn hoa xô bồ ngoài kia. Căn phòng ngủ này được trang bị hệ thống nhà thông minh bậc nhất, đèn cảm ứng, rèm tự động, nhưng lại mang một bầu không khí u ám, lạnh lẽo đến thấu xương. Giống như có một lớp sương mờ vô hình lúc nào cũng lảng vảng quanh những góc khuất của trần nhà.


Tuyết Nhi ôm lấy đầu gối, cắn chặt môi đến rớm máu. Từ nhỏ, cô đã là cái bóng trong nhà họ Vân. Ba mẹ ruột coi cô như người dưng nước lã, mọi tình yêu thương, tài nguyên đều đổ dồn vào chị gái Vân Lam. Đến khi Vân Lam bỏ trốn ngay đêm trước ngày cưới, họ ép cô mặc lên chiếc váy cưới không thuộc về mình để gả cho Thẩm Duy – vị tổng tài bí ẩn, tàn nhẫn và có lời đồn là kẻ mang mệnh "khắc thê". Cô đã nghĩ, nếu chị ta trốn được, mình cũng trốn được. Nhưng cô đã lầm. Thẩm Duy không phải là một người đàn ông bình thường có thể dễ dàng qua mặt.


Đồng hồ điện tử trên tủ đầu giường nhảy sang con số 00:00. Giờ Tý.


*Reng... Reng... Reng...*


Tiếng chuông điện thoại chói tai bất thần vang lên phá tan sự tĩnh lặng chết chóc. Tuyết Nhi giật mình, lùi lại một nhịp. Cô vội vã đưa mắt tìm kiếm. Nguồn phát ra âm thanh là chiếc điện thoại di động của cô đã bị rơi trên sô-pha lúc cô vùng vằng với Thẩm Duy. 


Nhưng làm sao có thể? Biệt thự này vốn dĩ đã bị phá sóng, từ lúc bước vào đây điện thoại của cô luôn trong tình trạng "Không có dịch vụ".


Tiếng chuông mặc định của iPhone lúc này nghe rợn người như một điệu nhạc ma quái. Màn hình sáng bừng trong bóng tối, hiển thị một cái tên khiến trái tim Tuyết Nhi như ngừng đập: 


*Chị Vân Lam.*


"Chị Vân Lam?" Tuyết Nhi lẩm bẩm, hơi thở trở nên gấp gáp. Chẳng phải chị ta đã cao chạy xa bay cùng nhân tình rồi sao? Tại sao lại gọi cho cô vào lúc nửa đêm thế này? 


Vượt qua nỗi sợ hãi xen lẫn sự tò mò mãnh liệt, Tuyết Nhi tiến lại gần, ngón tay run rẩy lướt vào nút nhận cuộc gọi. Cô áp điện thoại lên tai, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể: "Alo? Vân Lam? Chị đang ở đâu? Chị hại tôi thê thảm rồi chị có biết không hả..."


Đầu dây bên kia không có tiếng trả lời ngay lập tức. Chỉ có tiếng rè rè của sóng điện từ, xen lẫn những âm thanh tào tạp, róc rách... Giống như tiếng nước chảy trong một đường ống ngầm tối tăm. 


*Tí tách... Tí tách...*


Rồi một giọng nói cất lên. Giọng nói quả thực là của Vân Lam, nhưng nó nhừa nhựa, kéo dài một cách quỷ dị, mang theo sự lạnh lẽo như vớt lên từ dưới đáy hồ băng.


*"Tuyết Nhi... Lạnh quá... Cứu chị với... Dưới này nước sâu quá..."*


Sống lưng Tuyết Nhi buốt toát. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán cô. "Chị... chị đang nói cái gì vậy? Chị đang ở đâu?"


*"Ở dưới Hồ Âm Sát... Bọn họ kéo chị xuống... Lạnh lắm Tuyết Nhi ơi..."* Giọng của Vân Lam đột nhiên vặn vẹo, chuyển từ thê lương sang một tiếng cười khùng khục đầy oán độc. *"Là mày... Mày mặc váy cưới của tao... Mày phải thế mạng cho tao! Xuống đây! Xuống đây đi!"*


Bầu không khí trong phòng đột ngột giảm xuống âm độ. Hơi nước từ đâu tụ lại làm mờ mịt các tấm kính cửa sổ. Qua ánh sáng yếu ớt của màn hình điện thoại, Tuyết Nhi kinh hoàng nhận ra từ loa ngoài của chiếc iPhone đang rỉ ra một chất lỏng sền sệt, đen ngòm, bốc mùi hôi thối như xác chết phân hủy. 


Chất lỏng đó nhỏ giọt xuống thảm, rồi từ từ biến thành những lọn tóc đen dài bò lổm ngổm như những con rắn độc, hướng thẳng về phía cổ chân cô. Truyền thuyết đô thị về Hồ Âm Sát ngoại ô thành phố - nơi những cô gái trẻ mất tích bí ẩn thường xuyên bị gọi hồn - xẹt qua tâm trí cô. Không phải truyền thuyết, nó là thật!


"Á...!" Tuyết Nhi ném mạnh chiếc điện thoại xuống sàn nhà, lùi lại đến mức lưng đập mạnh vào tường. 


Những lọn tóc đen không dừng lại, chúng mọc ra từ chiếc điện thoại vỡ nát, lao đến quấn chặt lấy cổ chân Tuyết Nhi. Sự lạnh lẽo bóp nghẹt lấy lồng ngực cô, ảo giác về một dòng nước đen ngòm đang dâng lên ngập căn phòng khiến cô không thể thở nổi. 


Ngay khoảnh khắc Tuyết Nhi nghĩ mình sắp bị kéo xuống địa ngục, cánh cửa phòng bị đá tung ra với một lực khủng khiếp.


Một bóng người cao lớn bước vào. Là Thẩm Duy. 


Anh ta mặc áo sơ mi đen mở hờ vài cúc, khuôn mặt góc cạnh chìm trong bóng tối, nhưng đôi mắt... đôi mắt anh ta lúc này lại ánh lên một màu hổ phách rực rỡ, lạnh lẽo và đầy sát khí, hoàn toàn không giống mắt của con người.


Không nói một lời, Thẩm Duy bước sải tới. Không khí xung quanh anh tựa như có một vòng lửa vô hình. Anh vung tay, ném một đồng xu cổ bằng đồng xuống sàn nhà, ngay giữa đám tóc đen đang vặn vẹo. 


*"Phá!"* Một âm thanh trầm đục phát ra từ miệng anh. 


Đồng xu lóe lên tia sáng vàng chói mắt. Một tiếng thét chói tai, mang dấp dáng giọng của Vân Lam vang lên khắp phòng, rồi tất cả đám tóc, vũng nước đen cùng mùi hôi thối bốc hơi trong nháy mắt. Căn phòng trở lại trạng thái bình thường, đèn ngủ tự động sáng lên.


Tuyết Nhi trượt dọc theo bức tường, ngã quỵ xuống đất, ôm ngực thở dốc. Cả cơ thể cô run lên bần bật vì dư chấn của nỗi kinh hoàng. 


Thẩm Duy chậm rãi bước lại gần, mũi giày da bóng lộn dừng ngay trước tầm mắt cô. Anh cúi xuống, mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ người anh lấn át đi mùi tử khí vừa nãy. Bàn tay lớn, thô ráp nhưng mang nhiệt độ ấm nóng bất thường nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt hiện tại đã trở lại màu đen sâu thẳm.


"Ai cho phép em nghe điện thoại vào giờ Tý?" Giọng anh trầm khàn, mang theo sự tức giận kìm nén.


"Đó... đó là chị tôi..." Tuyết Nhi run rẩy cãi lại, bản tính ương ngạnh vẫn khiến cô không chịu yếu thế. "Anh... anh vừa làm cái quái gì vậy? Chị tôi đang ở đâu? Tại sao chị ấy lại biến thành... thành thứ đó?"


Thẩm Duy khẽ cười khẩy, một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai lẫn xót xa. Ngón tay cái của anh miết nhẹ lên gò má tái nhợt của cô, ánh mắt sắc lẹm lướt qua những vết hằn đỏ trên cổ chân cô do đám tóc ma quỷ gây ra.


"Em nghĩ chị gái em thực sự bỏ trốn vì tình yêu sao?" Thẩm Duy đứng thẳng dậy, quay lưng lại phía cô, nhìn ra bầu trời đen kịt ngoài cửa sổ. "Gia đình họ Vân của em đắc tội với 'Thứ Ở Dưới Đó'. Cuộc hôn nhân này vốn dĩ là khế ước để thế mạng. Vân Lam không bỏ trốn, cô ta đã bị bắt đi vì dám phá vỡ lời thề."


Đầu óc Tuyết Nhi nổ tung. Lời nói của Thẩm Duy như một chiếc búa tạ giáng xuống mọi nhận thức của cô về thế giới này. Ba mẹ cô không chỉ đơn giản là ép cô kết hôn thay chị gái để cứu vớt việc làm ăn. Họ ép cô vào chỗ chết! Họ đẩy cô ra làm bia đỡ đạn cho một lời nguyền siêu nhiên nào đó.


"Vậy còn anh?" Tuyết Nhi cắn môi, ngước đôi mắt ngấn nước nhưng đầy kiên cường nhìn người đàn ông trước mặt. "Anh là ai? Tại sao anh lại đồng ý cưới một kẻ thế mạng? Anh không phải là con người, đúng không?"


Thẩm Duy quay đầu lại. Sấm chớp ngoài trời xé toạc màn đêm, rọi sáng khuôn mặt hoàn mỹ nhưng mang dấp dáng tà mị của anh. Anh không trả lời câu hỏi của cô, chỉ cởi chiếc áo khoác vest ném lên giường.


"Từ đêm nay, em phải ngủ trên giường của tôi. Bất cứ lúc nào cũng không được rời khỏi tầm mắt tôi, nếu không muốn bị kéo xuống Hồ Âm Sát làm thủy quỷ." 


Nói rồi, anh đi thẳng vào phòng tắm. Bỏ lại Tuyết Nhi ngồi chết sững trên sàn nhà. Giữa căn phòng im lìm, chiếc điện thoại của cô vốn dĩ đã vỡ nát màn hình, nứt toác thành từng mảnh... đột nhiên màn hình lại chớp nháy.


Một tin nhắn văn bản hiện lên rõ mồn một.


*Người gửi: Không xác định*

*"Chạy đi Tuyết Nhi, Thẩm Duy chính là kẻ đã giết chị. Hắn là một con Yêu Tinh ăn thịt người!"*


Sống lưng Tuyết Nhi một lần nữa lạnh toát. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng tắm đang đóng kín, nghe tiếng nước chảy bên trong, trái tim dường như rơi thẳng xuống vực sâu. Rốt cuộc, cô đang bị giam cầm trong hang ổ của ác quỷ, hay đang được bảo vệ bởi một vị thần tối tăm nào đó? Cuộc chơi tử thần này, chỉ mới vừa bắt đầu.


#VoTinhYeuNhamMotTieuYeuTinh #NgonTinhLinhDi #TruyenHuyenHuyen #TruyenTrinhTham #CuocGoiLucNuaDem #ThamDuyTuyetNhi #TruyenMaMi #HaoMonTheGia #LinhDiHienDai #TruyenFull

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment