Cơn mưa đêm rả rích trút xuống mái ngói của tòa biệt thự cổ kính nhà họ Thẩm, kéo theo những tiếng sấm rền vang rách toạc mảng không gian đen kịt. Kể từ lúc kế hoạch đào tẩu thất bại ê chề và bị Thẩm Duy vác về như một bao tải hành lý, Tuyết Nhi đã bị nhốt trong căn phòng ngủ rộng lớn mang đậm lối kiến trúc giao thoa giữa hiện đại và cổ điển.
Khắp nơi trong căn phòng là những món đồ nội thất đắt tiền, nhưng lại toát lên một luồng sinh khí lạnh lẽo đến rợn người. Tuyết Nhi đi đi lại lại như một con mèo nhỏ bị nhốt trong lồng, bực dọc vò rối mái tóc rũ rượi. Cô vốn nghĩ Thẩm Duy chỉ là một gã thiếu gia nhà giàu hống hách, nhưng cái cách hắn túm lấy cô giữa màn đêm, ánh mắt hắn lạnh lẽo càn quét qua bầy quạ đen đang kêu gào trên cành cây khô lúc đó, khiến cô nhận ra gã đàn ông này tuyệt đối không phải người bình thường.
Mệt mỏi, Tuyết Nhi thả phịch người xuống chiếc giường êm ái. Ánh mắt cô vô tình va phải một chiếc hộp gỗ mun chạm trổ tinh xảo nằm lẫn trong đống hành lý hồi môn mà nhà họ gửi gắm đến. Đó là hộp nữ trang của Vân Lam. Bố mẹ cô vì vội vã lấp liếm sự mất tích của cô con gái cưng mà tống hết mọi thứ thuộc về Vân Lam sang cho Tuyết Nhi, ép cô thay thế.
Sự tò mò xen lẫn chút uất ức thôi thúc Tuyết Nhi đưa tay mở chiếc hộp. Nắp hộp bật mở, không có những viên kim cương lấp lánh hay ngọc ngà châu báu phô trương như phong cách thường ngày của chị gái cô. Nằm gọn trên lớp nhung đen tuyền là một sợi dây chuyền với mặt ngọc thạch màu đỏ thẫm. Màu đỏ ấy không rực rỡ mà đục ngầu, u ám, nhìn lâu có cảm giác như những tia máu tươi đang rỉn ra, cuộn trào bên trong viên đá.
Ngay khoảnh khắc ngón tay Tuyết Nhi chạm vào mặt ngọc, một luồng khí lạnh buốt dọc theo sống lưng truyền thẳng lên đại não. Nhiệt độ trong phòng dường như giảm mạnh. Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ đột nhiên im bặt một cách quỷ dị.
Thế giới thượng lưu hiện đại vốn đầy rẫy những câu chuyện tâm linh bí ẩn. Có những kẻ giàu nứt đố đổ vách thường bí mật thỉnh những món bùa ngải, ngọc cổ dính máu để chiêu tài tiến bảo, hay duy trì nhan sắc thanh xuân. Lẽ nào, Vân Lam cũng dính vào thứ tà môn ngoại đạo này?
Trong đầu Tuyết Nhi chợt nhớ đến một truyền thuyết huyền huyễn mà cô từng nghe lỏm được từ bà vú nuôi hồi bé. Đó là "Huyết Ngọc Đoạt Mệnh". Tương truyền, những viên ngọc này được ngâm trong máu của những thiếu nữ chết oan để hấp thụ oán khí. Kẻ nào đeo nó sẽ đoạt được vận may của người khác, nhưng cái giá phải trả chính là sinh mạng và linh hồn của bản thân bị nó gặm nhấm từng ngày.
*Tích tắc... Tích tắc...*
Tiếng đồng hồ quả lắc trong góc phòng vang lên những nhịp điệu chậm chạp, méo mó. Tuyết Nhi kinh hoàng nhận ra bàn tay mình dường như bị dính chặt vào sợi dây chuyền. Viên ngọc đỏ rực lên, tỏa ra thứ ánh sáng ma mị. Cô muốn rút tay lại, muốn hét lên nhưng cổ họng nghẹn đắng, không thể phát ra âm thanh nào.
*“Tuyết Nhi... Cứu chị...”*
Một giọng nói thì thào, đứt quãng, thê lương vang lên ngay sát lỗ tai cô. Là giọng của Vân Lam!
Khung cảnh trước mắt Tuyết Nhi vặn vẹo. Cô thấy Vân Lam, người chị gái luôn kiêu ngạo, xinh đẹp vạn người mê, lúc này đang co rúm trong một góc tối, gương mặt hốc hác, đôi mắt hoảng loạn tột độ. Vân Lam điên cuồng cào cấu vào cổ mình, nơi sợi dây chuyền Huyết Ngọc đang thít chặt, để lại những vệt máu rướm dài.
*“Không phải tôi không muốn gả... Nó đang ăn thịt tôi... Thứ đó trong nhà họ Thẩm đang đuổi theo tôi... Phải trốn đi...”* Hình ảnh Vân Lam gào khóc thảm thiết hiện ra rõ mồn một.
Vậy ra, Vân Lam bỏ trốn trước ngày cưới không phải vì chê bai Thẩm Duy hay có người tình bên ngoài. Chị ta đang chạy trốn khỏi một thế lực tà ác, chạy trốn khỏi một cái chết định sẵn! Và nực cười thay, gia đình máu mủ lại không hề hay biết, nhẫn tâm đẩy Tuyết Nhi vào chỗ chết thay cho chị gái mình.
Cảm giác ngạt thở ập đến. Sợi dây chuyền trong tay Tuyết Nhi như biến thành một con rắn đỏ máu, vô hình cuốn lấy cổ cô mà siết chặt. Oán khí dày đặc khiến cô hoa mắt, lồng ngực như muốn vỡ tung.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ sồi dày cộp bị đá tung bằng một lực kinh người. Một bóng đen cao lớn lao vút vào phòng. Không khí tà môn tức thì bị xé toạc bởi một luồng áp bách còn cường đại và lạnh lẽo hơn gấp bội.
Là Thẩm Duy!
Hắn tinh ý nhận ra sự dị thường ngay khi bước vào. Ánh mắt sâu thẳm của hắn sắc như dao, khóa chặt lấy viên ngọc đang phát sáng trong tay Tuyết Nhi. Chẳng chần chừ một giây, Thẩm Duy vung tay. Một tiếng "tách" vang lên giòn giã, mặt ngọc bị hắn dùng ngón tay bóp nứt một đường dài. Âm thanh thét chói tai của thứ gì đó không phải con người vang vọng rồi tan biến vào hư không.
Tuyết Nhi ngã khuỵu, ôm lấy cổ ho sặc sụa, tham lam hít lấy hít để bầu không khí trong lành.
Thẩm Duy sải bước đến, tóm lấy bả vai cô kéo giật lên. Gương mặt hắn kề sát cô, mùi gỗ đàn hương trầm ấm pha lẫn chút mùi mưa lạnh ban đêm phả vào mũi Tuyết Nhi. Đôi mắt hắn hừng hực lửa giận, xen lẫn một cảm xúc sâu xa khó đoán:
"Ai cho em tùy tiện đụng vào đồ của Vân Lam? Em chán sống rồi sao?"
Dù vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, nhưng cái tính ương ngạnh ăn sâu vào máu khiến Tuyết Nhi không chịu khuất phục. Cô trừng mắt nhìn lại hắn, cắn môi đến bật máu: "Anh quát cái gì chứ? Nếu không phải các người ép uổng, tôi có phải ở trong cái ngôi nhà quỷ quái này không? Anh nói đi, sợi dây chuyền này là thế nào? Chị tôi... Vân Lam thực chất đã gặp phải chuyện gì?"
Thẩm Duy nhìn dáng vẻ quật cường nhưng khóe mắt lại ửng đỏ ngấn nước của cô gái nhỏ bé trong ngực mình. Đáy mắt hắn xẹt qua một tia phức tạp. Hắn lạnh lùng hất tay ra, cầm lấy sợi dây chuyền giờ đã trở lại thành một viên đá đục ngầu vô hại, ném vào hộp gỗ.
"Chị gái em không đơn thuần chỉ là bỏ trốn." Giọng Thẩm Duy trầm đục, vang lên giữa căn phòng vắng lặng như một bản án. "Cô ta đã tham lam lấy trộm 'Khóa Hồn Ngọc' của nhà họ Thẩm để mưu cầu thứ nhan sắc ma quỷ không thuộc về mình. Sự hoảng loạn của cô ta chỉ là cái giá phải trả khi bị vật tà phản phệ."
Tuyết Nhi sững sờ. "Vậy tại sao... tại sao mặt ngọc này lại ở đây? Trong hành lý của tôi?"
Thẩm Duy nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy tà tứ, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đến tột cùng: "Bởi vì Vân Lam biết, chỉ có người cùng chung huyết thống mới có thể làm vật thế mạng để đánh lạc hướng thứ đồ vật tà môn kia. Chị gái em, và cả gia đình em, đã biến em thành vật tế thần rồi, Tuyết Nhi ngoan cố ạ."
Lời nói của Thẩm Duy như một lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim cô. Người nhà ruột thịt, vì cứu một người mà đẩy một người khác xuống vực sâu. Sự thật trần trụi và tàn nhẫn này khiến trái tim Tuyết Nhi nguội lạnh.
"Tôi..." Tuyết Nhi nghẹn lời, hốc mắt cay xè nhưng cố kiềm không cho nước mắt rơi xuống trước mặt kẻ thù.
Thẩm Duy bất ngờ vươn tay, ngón tay thô ráp miết nhẹ qua khóe mắt đỏ bừng của cô. Hành động dịu dàng bất thường ấy hoàn toàn trái ngược với khí chất lạnh lẽo của hắn, khiến Tuyết Nhi sượng trân.
"Kế hoạch bỏ trốn của em thật ngu ngốc." Hắn ghé sát tai cô, thì thầm. "Ở lại bên cạnh tôi. Kẻ nào trong gia đình em dám coi em là con cờ thí mạng, Thẩm Duy này sẽ bắt chúng phải quỳ xuống trả giá. Nhưng đổi lại..."
Hắn dừng một nhịp, ánh mắt dán chặt vào đôi môi anh đào đang mím chặt của cô, thâm thúy nói tiếp: "Mạng của em, từ nay thuộc về tôi."
Tiếng sấm lại rền vang ngoài cửa sổ. Cuộc hôn nhân hoang đường này rốt cuộc không chỉ là một trò đùa của số phận, mà đã kéo Tuyết Nhi vào một vòng xoáy ân oán giữa ranh giới của con người, tà thuật và những bí ẩn ma mị. Và người đàn ông độc đoán, nguy hiểm mang tên Thẩm Duy này, rốt cuộc là thiên thần hộ mệnh hay là ác quỷ đang giăng bẫy chờ cô tự nộp mình?
***

Facebook Comment