Truyện Full (Vô tình yêu nhầm một tiểu Yêu tinh) **Chương 5: Giao Kèo Của Ác Quỷ Và Yêu Tinh**

Cơn mưa đêm quất mạnh vào lớp kính cường lực, tạo ra những âm thanh khô khốc tựa như móng vuốt của vô số sinh linh vô hình đang cào xé trong bóng tối.

"Bịch!" Tuyết Nhi bị ném không thương tiếc xuống chiếc sô pha bọc nhung đỏ thẫm. Cú va chạm không làm cô đau, nhưng sự phẫn nộ và uất ức thì trào dâng đến tận cổ họng. Cô lồm cồm bò dậy, mái tóc đen dài ướt sũng dính bết vào hai bên má, đôi mắt to tròn long sòng sọc trừng trừng nhìn người đàn ông đang thong thả cởi bỏ chiếc áo khoác ướt sũng ném cho gã quản gia đứng nép trong góc tối. "Thẩm Duy! Anh là đồ điên! Đồ man rợ! Dựa vào cái gì mà bắt tôi tới đây? Người anh cần cưới là Vân Lam, là đứa con gái cưng của cái nhà đó chứ không phải tôi!" Giọng Tuyết Nhi vỡ ra, vang vọng trong không gian rộng lớn, u ám của tòa biệt thự họ Thẩm. Nơi này lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình. Không có nhiều đèn được bật, chỉ có ánh sáng hiu hắt từ ngọn đèn chùm pha lê kiểu cổ hắt xuống, tạo ra những cái bóng loang lổ trên bức tường xám xịt. Không khí thoang thoảng mùi trầm hương quyện lẫn một thứ mùi gì đó ngai ngái, tanh lạnh như sương mù nơi nghĩa địa. Thẩm Duy chậm rãi quay lại. Hắn vóc người cao lớn, âu phục đen tuyền phẳng phiu tôn lên bờ vai rộng và vòng eo hẹp. Nhưng điều khiến người ta nghẹt thở không phải là vóc dáng hoàn mỹ ấy, mà là đôi mắt sâu thẳm, lạnh lẽo như một hồ nước đóng băng ngàn năm. Trong khoảnh khắc, Tuyết Nhi ảo giác rằng cái bóng dưới chân hắn dường như đang vươn dài ra, uốn éo như những xúc tu của loài ma quỷ chốn cửu tuyền. "Ồn ào." Thẩm Duy nhả ra hai chữ, giọng điệu trầm thấp, từ tính nhưng mang theo một áp lực bức người khiến nhiệt độ trong phòng dường như giảm xuống vài độ. Hắn bước từng bước về phía sô pha. Mỗi nhịp gót giày gõ xuống sàn nhà lát đá cẩm thạch đen đều như gõ thẳng vào lồng ngực Tuyết Nhi. Cô bất giác lùi lại, co rúm người sát vào thành ghế, nhưng bản tính ương ngạnh của một "tiểu yêu tinh" từng phải sinh tồn trong sự hắt hủi của gia đình không cho phép cô nhắm mắt chờ chết. "Anh muốn gì?" Tuyết Nhi cắn chặt môi dưới đến rơm rớm máu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Vân Lam bỏ trốn là việc của chị ta. Tôi không có nghĩa vụ phải gánh vác món nợ ân tình này thay cho cái gia đình đã coi tôi như người dưng nước lã! Anh buông tha cho tôi đi, tôi không biết gì cả!" Thẩm Duy dừng lại trước mặt cô, cúi người xuống. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Tuyết Nhi có thể ngửi thấy mùi bạc hà lạnh lẽo hòa lẫn với chút tà khí bức người từ hắn. Đột nhiên, hắn vươn tay, những ngón tay thon dài, lạnh toát như băng bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng lên đối diện với đôi mắt sâu thẳm của hắn. "Cô cho rằng, cuộc hôn nhân này là một trò đùa để chị cô muốn thì nhận, không muốn thì vứt bỏ sao?" Khóe môi Thẩm Duy nhếch lên một nụ cười nhạt, nụ cười không chạm tới đáy mắt. "Và cô cho rằng, Vân Lam thực sự chỉ là... bỏ trốn?" Đồng tử Tuyết Nhi co rút mạnh. "Ý anh là sao?" Hắn buông cằm cô ra, rút từ trong túi áo ngực một xấp ảnh ném xuống chiếc bàn trà bằng kính trong suốt. Những bức ảnh vương vãi, đập vào mắt Tuyết Nhi là những hình ảnh khiến dạ dày cô cuộn trào. Đó là một căn phòng ngập ngụa bùa chú, những vệt máu khô đen kịt trên sàn nhà, và ở giữa tâm trận pháp... là một vạt váy cưới quen thuộc. Vạt váy mà Vân Lam đã thử vào ngày hôm trước. "Gia đình họ Vân của cô, bề ngoài là một danh gia vọng tộc làm ăn chân chính, nhưng bên trong mục nát và hôi thối đến mức nào, cô là người rõ nhất." Thẩm Duy chậm rãi nói, ánh mắt hắn sắc như dao mổ, lột trần mọi suy nghĩ của cô. "Bọn họ dùng tà thuật để duy trì vinh hoa phú quý. Vân Lam không bỏ trốn. Cô ta đã bị chính cha ruột của các người mang ra làm vật hiến tế để đổi lấy một hợp đồng lớn, sau đó làm giả hiện trường bỏ trốn để đẩy cô – đứa con gái không được yêu thương nhất – vào chỗ chết thay cô ta." Tuyết Nhi sững sờ. Đầu óc cô ong lên. Dù biết gia đình đó tệ bạc, dù biết cha mẹ coi mình như cỏ rác, nhưng cô không ngờ họ có thể ác độc và điên rồ đến mức liên quan đến tà thuật ma quỷ. "Tại sao anh lại biết? Và... tại sao anh lại nói cho tôi?" Tuyết Nhi ngẩng phắt lên, ánh mắt đầy cảnh giác. "Anh là ai? Thẩm gia các người rốt cuộc đóng vai trò gì trong chuyện này?" Thẩm Duy khẽ bật cười. Tiếng cười trầm khàn vang lên giữa đêm giông bão nghe rợn người. "Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng là, cô hiện tại là người của Thẩm Duy này. Vật hiến tế thay thế? Bọn chúng nghĩ Thẩm gia tôi là cái thùng rác, muốn ném cái gì vào cũng được sao?" Đôi mắt hắn lóe lên tia sáng đỏ rực trong tích tắc, một luồng sát khí cuồn cuộn tỏa ra khiến ngọn đèn chùm trên đỉnh đầu chớp tắt liên hồi. Tuyết Nhi nín thở. Khí tức của người đàn ông này... hoàn toàn không giống con người. Anh ta nguy hiểm, hắc ám và tà mị. Anh ta chính là một ác quỷ thực sự. "Vậy anh bắt tôi về làm gì? Giết tôi để trả thù họ Vân?" Cô cười gằn, sự tuyệt vọng hóa thành một tầng gai nhọn bao bọc lấy bản thân. "Vậy thì anh tính sai rồi. Tôi chết, bọn họ càng mở tiệc ăn mừng." "Không, tôi không giết cô." Thẩm Duy ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện, hai tay đan vào nhau, phong thái đế vương bễ nghễ nhìn xuống một sinh vật nhỏ bé. "Tôi thấy được sự hận thù trong mắt cô. Một tiểu yêu tinh đầy gai góc, thông minh, lươn lẹo và mang trong mình dòng máu của nhà họ Vân nhưng lại căm thù chúng đến tận xương tủy... Cô là một quân cờ hoàn hảo." Hắn nhướn mày, đưa ra một tờ giấy da đã ố vàng cùng một chiếc bút máy cổ nạm đá ruby. "Chúng ta làm một giao kèo. Làm vợ tôi, trên danh nghĩa. Giúp tôi phá nát cái trận pháp tà môn của nhà họ Vân, tìm ra kẻ đứng sau thao túng mọi chuyện. Tôi cần máu của cô để giải một số thứ thuật pháp ngu xuẩn mà nhà bọn chúng đã giăng ra. Đổi lại..." Thẩm Duy chồm người về phía trước, ánh mắt mang theo ma lực mị hoặc của loài quỷ dữ đang dụ dỗ con mồi. "...Tôi cho cô sự bảo hộ tuyệt đối. Tôi sẽ giúp cô giẫm đạp tất cả những kẻ đã từng coi khinh, chà đạp cô dưới chân. Khi mọi chuyện kết thúc, cô sẽ có tự do và toàn bộ tài sản của nhà họ Vân." Trái tim Tuyết Nhi đập thình thịch. Lời đề nghị của ác quỷ. Một cái bẫy ngọt ngào tẩm độc. Nhưng cô có lựa chọn nào khác sao? Bước ra khỏi cánh cửa kia, cô sẽ bị người nhà họ Vân bắt lại, băm vằm thành trăm mảnh để ném vào trận pháp hiến tế tàn độc kia. Trốn tránh không bao giờ là cách giải quyết. Cô đã chạy trốn đủ rồi. Đôi mắt trong veo của Tuyết Nhi dần thay đổi. Sự hoảng loạn, sợ hãi biến mất, thay vào đó là sự kiên định, ranh mãnh và một chút điên cuồng của một kẻ không còn gì để mất. "Chỉ cần máu thôi sao? Có cần thêm linh hồn không?" Tuyết Nhi nhếch mép cười, một nụ cười diễm lệ nhưng mang mười phần khiêu khích. Thẩm Duy hơi sững lại một giây trước nụ cười đó. Sự thú vị trong đáy mắt hắn càng đậm hơn. "Linh hồn của cô, tạm thời chưa đủ tư cách để tôi nhòm ngó." Hắn đáp trả một cách ngạo mạn. "Được! Tôi đồng ý." Không chút do dự, Tuyết Nhi cầm lấy chiếc bút máy. Đầu bút vừa chạm vào giấy da, cô có cảm giác như một luồng điện xẹt qua đầu ngón tay. Chữ ký của cô hiện lên, đỏ tươi như máu. Ngay khoảnh khắc nét chữ cuối cùng hoàn thành, một cơn gió lạnh buốt từ đâu thổi thốc vào phòng, tờ giấy da bùng cháy bằng ngọn lửa màu xanh lục rồi tan biến vào hư không. Khế ước đã lập. Sự trói buộc giữa Ác quỷ và Yêu tinh chính thức bắt đầu. Thẩm Duy đứng dậy, tiến đến bên sô pha. Hắn cúi đầu, vươn tay vén lọn tóc ướt đẫm đang bám trên má cô ra sau tai. Đầu ngón tay lạnh giá lướt nhẹ qua làn da nóng rực của Tuyết Nhi khiến cô rùng mình. "Chào mừng đến với địa ngục, phu nhân của tôi." Giọng hắn thì thầm bên tai cô, ma mị và đầy ám ảnh. Tuyết Nhi ngẩng đầu, không hề lảng tránh ánh nhìn của hắn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy tà khí: "Mong anh nhớ kỹ những gì đã hứa, Thẩm Duy. Nếu anh lừa tôi, tiểu yêu tinh này dù có chết cũng sẽ lôi anh xuống địa ngục cùng bồi táng." Sấm sét lại rạch ngang bầu trời, chiếu sáng hai bóng người một cao lớn, một nhỏ bé đang giao mắt với nhau trong căn phòng mờ tối. Cuộc rượt đuổi và chạy trốn đã kết thúc, nhưng một trò chơi sinh tử, đầy máu, nước mắt và những bí ẩn linh dị kinh hoàng giờ mới thực sự vén màn. #NgonTinhLinhDi #VoTinhYeuNhamMotTieuYeuTinh #TruyenHuyenHuyen #TrinhThamTamLy #ThoDuyTuyetNhi #AcQuyVaYeuTinh #CuoiTruocYeuSau #NuCuong #TruyenMaMi #HaoMonTheGia
Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment