Truyện Full (Vô tình yêu nhầm một tiểu Yêu tinh) **Chương 4: Thẩm Gia Ma Mị**


Cánh cửa gỗ lim đen tuyền chạm trổ những họa tiết kỳ quái hình dơi và mãng xà từ từ khép lại, phát ra một tiếng "rầm" nặng nề, âm vang dội lại trong không gian vắng lặng như dấu chấm hết cho mọi hy vọng trốn thoát của Tuyết Nhi.

Thẩm Duy không hề nương tay. Hắn vác cô trên vai sải bước qua khoảng sân rộng lát đá xanh lạnh lẽo, mặc cho cô vùng vẫy, cào cấu, thậm chí là dùng cả hàm răng cắn mạnh vào lớp áo vest đắt tiền của hắn. "Bỏ tôi xuống! Đồ điên này! Anh bắt cóc người giữa ban ngày ban mặt, tôi sẽ báo cảnh sát! Thẩm Duy, anh điếc à?" "Ồn ào." Thẩm Duy chỉ lạnh lạt buông hai chữ. Giọng nói của hắn trầm thấp, khàn khàn nhưng mang theo một loại áp bách vô hình khiến nhiệt độ xung quanh dường như giảm xuống mấy độ. Hắn đi qua dãy hành lang dài hun hút, cuối cùng ném cô xuống một chiếc ghế sô-pha bọc nhung đỏ thẫm trong sảnh chính. Cú ném không quá mạnh nhưng đủ làm Tuyết Nhi choáng váng. Cô ôm lấy bả vai ê ẩm, lùi lại góc ghế, đôi mắt to tròn trừng lên nhìn người đàn ông trước mặt như một con mèo hoang bị dồn vào đường cùng, xù lông cảnh giác. Dưới ánh đèn chùm pha lê ánh vàng hiu hắt, Thẩm Duy hiện lên với vẻ đẹp ma mị và bức người. Hắn cao lớn, bờ vai rộng, ngũ quan tinh xảo như được tạc từ băng tảng. Đôi mắt hắn đen sâu thẳm, không chứa đựng bất kỳ tia ấm áp nào, ngược lại, nó giống như một hồ nước chết không đáy, chỉ cần nhìn lâu một chút liền có cảm giác linh hồn bị hút vào. "Trốn? Cô nghĩ Thẩm gia là nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?" Thẩm Duy cởi bỏ chiếc cúc áo vest trên cùng, ung dung ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt như lưỡi dao lướt qua gương mặt đang lấm lem tỳ vết của cô. "Tôi không phải Vân Lam!" Tuyết Nhi hất cằm, cố nén sự run rẩy từ sâu trong tiềm thức, gân cổ lên cãi. "Anh bắt nhầm người rồi! Kẻ có hôn ước với anh đã cao chạy xa bay. Các người đối xử với tôi như người dưng, dựa vào đâu lúc hoạn nạn lại lôi tôi ra làm thế thân? Thả tôi về!" Thẩm Duy khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt không chạm đến đáy mắt: "Bắt nhầm? Bạch Tuyết Nhi, hai mươi mốt tuổi, đứa con gái ruột bị Bạch gia ruồng bỏ. Cô nghĩ tôi không biết cô là ai sao?" Tuyết Nhi cứng họng. Trái tim cô lỡ một nhịp. Hắn biết? Hắn biết tất cả mà vẫn cố tình bắt cô về đây? "Chỉ cần là con gái nhà họ Bạch, ai gả đến đây cũng vậy thôi." Thẩm Duy rướn người về phía trước, mùi hương bạc hà xen lẫn mùi đàn hương thoang thoảng từ người hắn tỏa ra, vừa quyến rũ vừa nguy hiểm. "Nhưng tôi phải thừa nhận, cô thú vị hơn cô chị thỏ đế kia nhiều. Kế hoạch bỏ trốn bằng đường thông gió của khách sạn... chậc, cũng tốn công phu đấy." Tuyết Nhi cắn chặt môi dưới đến rướm máu. Cái tính ương ngạnh không cho phép cô rơi nước mắt trước mặt kẻ địch. Cô bắt đầu đưa mắt quan sát xung quanh, tư duy trinh thám nhạy bén vốn có được kích hoạt. Nơi này... rất lạ. Sảnh chính của Thẩm gia rộng lớn nhưng lại tạo cảm giác vô cùng ngột ngạt. Kiến trúc pha trộn giữa nét cổ kính phương Đông và phong cách Gothic phương Tây u ám. Những bức rèm nhung rủ xuống che kín các khung cửa sổ khổng lồ, không để lọt một tia sáng mặt trời nào dù bên ngoài đang là chập tối. Không khí đặc quánh mùi trầm hương cũ kỹ, xen lẫn một thứ mùi ngai ngái như mùi đất ẩm sau cơn mưa, lại có chút gì đó tanh nồng thoang thoảng khó gọi tên. Đột nhiên, một cơn gió lạnh ngắt thổi thốc qua gáy khiến Tuyết Nhi sởn gai ốc. "Thiếu gia, phu nhân." Một giọng nói đều đều, không chút âm điệu vang lên ngay phía sau lưng Tuyết Nhi làm cô giật nảy mình, suýt nữa hét lên. Cô ngoái phắt lại. Đứng đó là một ông lão mặc bộ đồ quản gia kiểu cũ. Làn da ông ta trắng bệch, nhăn nheo, đôi mắt đục ngầu không có tiêu cự. Điều khiến Tuyết Nhi lạnh sống lưng là cô hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân. Sàn nhà lát đá cẩm thạch, cho dù bước đi nhẹ đến mấy cũng phải có tiếng động, nhưng ông lão này... cứ như lướt trên mặt đất mà đến. "Lão Châu, đưa phu nhân lên phòng nghỉ ngơi. Cắt cử người 'chăm sóc' cẩn thận. Không có lệnh của tôi, cấm cô ấy bước ra khỏi phòng nửa bước." Thẩm Duy đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi không tồn tại trên tay áo, không buồn nhìn cô thêm một lần nào nữa mà quay lưng bước vào bóng tối nơi cuối dãy hành lang. "Đi theo tôi, phu nhân." Lão Châu hơi cúi người. Tuyết Nhi nuốt khan, biết rằng lúc này có làm loạn cũng vô ích. Cô cẩn trọng đứng dậy, giữ khoảng cách an toàn với lão quản gia, bước theo ông ta lên tầng hai. Dọc cầu thang gỗ kêu cọt kẹt, Tuyết Nhi để ý thấy những bức tranh chân dung treo trên tường. Hầu hết là hình ảnh các thế hệ trước của Thẩm gia. Nhưng có một điều kỳ dị: ánh mắt của những người trong tranh... dường như đang chuyển động. Dù cô bước đến đâu, những đôi mắt được vẽ bằng thứ bột màu xám xịt ấy cũng như đang dõi theo nhất cử nhất động của cô. Linh tính mách bảo Tuyết Nhi rằng, lý do Vân Lam bỏ trốn ngay trong đêm trước ngày cưới không chỉ đơn thuần là vì không muốn hôn nhân sắp đặt. Chị ta chắc chắn đã biết điều gì đó kinh khủng về Thẩm gia. Sự tĩnh lặng của ngôi nhà này không phải là sự bình yên, mà là sự im lặng của nấm mồ. "Phòng của phu nhân." Lão Châu đẩy mở một cánh cửa gỗ. "Bữa tối sẽ được mang lên sau." Nói rồi, ông ta lui ra ngoài. Tiếng ổ khóa xoay hai vòng "lạch cạch" lạnh lùng chốt lại. Tuyết Nhi chạy ngay đến cửa sổ. Cô kéo phắt rèm cửa ra. Bên ngoài, sương mù dày đặc che khuất mọi tầm nhìn. Lạ thay, sương mù lại mang một màu đỏ đục ngầu, cuồn cuộn cuộn lấy những cành cây khô trơ trụi như những cánh tay quỷ dữ đang vươn lên từ địa ngục. Không có tiếng chim chóc, không có tiếng dế kêu. Chỉ có một sự im lặng chết chóc. Cô lùi lại, bắt đầu lục lọi căn phòng để tìm kiếm manh mối hoặc bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí. Căn phòng được trang trí bằng tông màu đỏ sẫm và đen, một chiếc giường lớn với màn rủ, bàn trang điểm bằng gỗ gụ, và một tấm gương đồng cổ kính hình bầu dục đặt ở góc phòng. Khi Tuyết Nhi đi ngang qua tấm gương đồng, bước chân cô đột ngột khựng lại. Ánh nến leo lét phản chiếu bóng hình cô trong gương. Cô gái trong gương tóc tai bù xù, đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi và cảnh giác. Nhưng... Tuyết Nhi từ từ giơ tay phải lên chạm vào má mình. Người trong gương cũng giơ tay lên. Mọi thứ dường như bình thường. Cô thở phào một tiếng, tự cười giễu sự thần hồn nát thần tính của mình. Cô hạ tay xuống, quay lưng định bước đi. Nhưng ngay khoảnh khắc cô quay mặt đi, khóe môi của hình ảnh phản chiếu trong gương đột nhiên nhếch lên, tạo thành một nụ cười quỷ dị kéo dài đến tận mang tai, trong khi chủ nhân của nó không hề hay biết. Cùng lúc đó, một âm thanh thều thào vang lên ngay sát vành tai Tuyết Nhi, lạnh buốt như băng: *"Lại một người nữa... đến nạp mạng..."* Tuyết Nhi xoay phắt người lại, rút ngay chiếc trâm cài tóc giấu trong túi áo ra làm vũ khí: "Ai? Ai ở đó?" Căn phòng trống không, chỉ có ánh nến chập chờn lắt lay theo một luồng gió vô hình, hắt cái bóng nhỏ bé của cô in dài lên bức tường nhốm màu ma quái. Thẩm gia này, rốt cuộc cất giấu bí mật kinh hoàng gì? Và người chồng "hờ" Thẩm Duy của cô, rốt cuộc là thần hay là quỷ? #VoTinhYeuNhamMotTieuYeuTinh #NgonTinhLinhDi #TruyenHuyenHuyen #ThamGiaMaMi #TrinhThamTinhCam #CuoiTruocYeuSau #NuCuong #BiAnThamGia #TruyenNgonTinh #TruyenFull
Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment