Tâm thư bạn trẻ sinh viên người nhật từng du học tại việt nam

NGƯỜI VIỆT 'DẬY SÓNG' VỚI TÂM THƯ CỦA NGƯỜI NHẬT GỬI VIỆT NAM

Một bạn trẻ n.gười Nhật từn.g du học ở Việt Nam vừa có bài viết gửi giới trẻ Việt Nam khiến dư luận xôn xao.

Bài viết về văn hóa con n.gười Việt Nam của một bạn du học sinh Nhật. Nội dun.g bài viết như sau:







“Việt Nam – nhà giàu và nhữn.g đứa con chưa n.goan

Tôi đan.g là một du học sinh Nhật, có hơn 4 năm sinh sốn.g tại Việt Nam. Với n.gần ấy thời gian, tôi đã kịp hiểu một đạo lý giản đơn của n.gười Việt: “Sự thật mất lòn.g”. Son.g khôn.g vì thế mà tôi sẽ n.goảnh n.gơ trước nhữn.g điều chưa hay, chưa đẹp ở đây. Hy vọn.g nhữn.g gì mình viết ra, khôn.g gì n.goài sự thật, như một ly cà phê n.gon tặn.g cho mảnh đất này, tuy đắn.g nhưn.g sẽ giúp n.gười ta thoát khỏi cơn n.gủ gục – n.gủ gật trước nhữn.g giá trị ảo và vô tình để nhữn.g giá trị thật bị mai một.

Tôi có một nước Nhật để tự hào

Tôi tự hào vì nơi tôi lớn lên, khôn.g có rừn.g vàn.g biển bạc. Son.g, “tron.g đêm tối nhất, n.gười ta mới thấy được, đâu là n.gôi sao sán.g nhất”.

Thế đấy, với một xứ sở thua thiệt về mọi mặt, n.ghèo tài n.guyên, hàn.g năm gánh chịu sự đe dọa của hàn.g trăm trận độn.g đất lớn nhỏ lại oằn mình gánh chịu vết thươn.g chiến tranh nặn.g nề, vươn lên là cách duy nhất để nhân dân Nhật tồn tại và cho cả thế giới biết “có một nước Nhật như thế”.

Tôi tự hào vì đất nước tôi khôn.g có bề dày văn hiến lâu đời nên chún.g tôi sẵn sàn.g học hỏi và tiếp nhận tinh hoa mà các dân tộc khác “chia sẻ”. Từ tron.g trứn.g nước, mỗi đứa trẻ đã được học cách cúi chào trước n.gười khác. Cái cúi chào ấy là đại diện cho hệ tư tưởn.g của cả một dân tộc biết trọn.g thị, khiêm nhườn.g nhưn.g tự trọn.g cao n.gời.

Tôi tự hào vì đất nước tôi được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai. Khi thảm họa độn.g đất són.g thần kép diễn ra, cả thế giới gần như “chấn độn.g”. Chấn độn.g vì giữa hoan.g tàn, đổ nát, đói khổ và biệt lập, n.gười ta chỉ nhìn thấy từn.g dòn.g n.gười kiên nhẫn xếp hàn.g nhận cứu trợ và cúi đầu từ tốn cảm ơn. Khôn.g có cảnh hôi của, lên giá, cướp bóc, bạo lực nào diễn ra giữa sự cùn.g khổ. Chỉ chưa đầy một năm sau khi hàn.g loạt thành phố bị xóa sổ hoàn toàn, sự sốn.g lại bắt đầu hồi sinh như chưa từn.g có biến cố nào đã xảy ra. Thế đấy, khôn.g có nhữn.g thành tích to lớn để nói về nước Nhật nhưn.g thươn.g hiệu “made in Japan”, là thươn.g hiệu uy tín vượt trên mọi khuôn khổ, tiêu chuẩn khắt khe, được toàn cầu tôn trọn.g nhất mà tôi từn.g biết.

Bạn cũn.g có một nước Việt để tự hào

Nói Việt Nam là một “nhà giàu”, quả là khôn.g n.goa. Giàu tài n.guyên, giàu truyền thốn.g, giàu văn hóa…Nhưn.g con cháu của nhà giàu, sẽ phải đối mặt với nhữn.g vấn đề nan giải của nhà giàu. Và khôn.g phải ai cũn.g biết cách sốn.g có trách nhiệm tron.g sự giàu có ấy.

Thật đán.g tự hào nếu bạn được lớn lên ở một đất nước được thiên nhiên ưu đãi với rừn.g vàn.g biển bạc. Đán.g xấu hổ nếu xem đó là khoản thừa kế kếch xù, khôn.g bao giờ cạn.

Thật tiếc đó lại là nhữn.g gì tôi thấy.

Tại các thành phố, chỉ cần nhà mình sạch sẽ là được, n.goài phạm vi n.gôi nhà, bẩn đến đâu, khôn.g ai quan tâm. Ở các nhà máy, nếu khôn.g biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chún.g ra n.goài đườn.g, sôn.g suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, khôn.g phải việc của mỗi n.gười dân. Tại một đất nước mà 80% dân số sốn.g bằn.g n.ghề nôn.g, đất đai, nước n.gầm hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, n.gười ta nói vui tron.g năm nữa thôi sẽ là thời đại của un.g thư vì ăn gì cũn.g độc, khôn.g ít thì nhiều, khôn.g thể khác. Vì sao nên nỗi ?

Thật đán.g tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chươn.g tron.g sách lịch sử chứ khôn.g được thể hiện tron.g cách hành xử đời thườn.g. Thật buồn vì đó cũn.g là điều tôi thấy mỗi n.gày.

Hãy chỉ cho tôi thấy rằn.g tôi đã sai nếu nói: n.gười Việt khôn.g biết xếp hàn.g, xếp hàn.g chỉ dành cho học sinh tiểu học; n.gười Việt khôn.g biết tự hào về n.gười Việt, nếu khôn.g thì Flappy Bird đã khôn.g phải chết yểu đau đớn; n.gười Việt chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị; n.gười Việt vẫn còn luyến tiếc văn hóa làn.g xã, giai cấp nếu khôn.g phải thế thì họ đã khôn.g đứn.g thẳn.g n.gười chửi đổn.g và cúi rạp mình trước quyền lực bất côn.g mà chẳn.g dám lên tiến.g; n.gười Việt có đôi mắt siêu hạn.g nhất vì nhìn đâu cũn.g thấy cơ hội để mánh mun, lọc lừa.

Tôi chưa từn.g thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắn.g học hành để sau này là bác sỹ, phi côn.g, thuyền trưởn.g… mà xuất phát khôn.g vì đam mê mà vì phon.g bì nhiều, đút lót dễ, giàu san.g mấy hồi…Vì đâu nên nỗi?

n.gười Việt có một nền di sản độc đáo, một n.guồn sức mạnh vô cùn.g to lớn, ai cũn.g nhìn thấy, chỉ có n.gười Việt là khôn.g thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nên nỗi?

Tôi đan.g nhìn thấy một thế hệ, họ khôn.g còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn khôn.g dám tin vào chính mình. Là một n.gười Việt – khó lắm! Thật vậy sao?”.

Có thể thấy, nội dun.g bài viết này như tâm sự “thay lời muốn nói” cho rất nhiều n.gười Việt đan.g cảm thấy khôn.g hài lòn.g với lối sốn.g của chính con n.gười Việt.

Nguồn: FB/Người Sài Gòn
 
Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
loading...
    Facebook Comment