Màn hình điện thoại vừa tắt, căn phòng trọ của em lập tức chìm vào bóng tối đặc quánh và sự im lặng đến tê người. Cuộc gọi video kéo dài hai tiếng đồng hồ, chúng ta đã nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, nhưng sao khi kết thúc, cảm giác trống trải lại ùa về mạnh mẽ đến thế. Anh ở đó, cách em hàng nghìn cây số, qua một lớp kính cường lực lạnh lẽo, em có thể thấy nụ cười anh, nghe giọng nói trầm ấm của anh, nhưng lại chẳng thể chạm vào. Yêu xa, là những đêm em giật mình tỉnh giấc lúc 2 giờ sáng, vớ vội điện thoại chỉ để xem anh đã ngủ chưa, hay để lại một dòng tin nhắn "Em nhớ anh" rồi chờ đợi những dấu ba chấm nhảy múa vào sáng hôm sau.
Có những ngày cuối tuần, em đi dạo một mình trên những con phố quen thuộc của Hà Nội. Gió mùa về mang theo cái lạnh se sắt, nhìn người ta nắm tay nhau, anh chàng kia kéo áo khoác che cho cô gái, tự nhiên sống mũi em cay xè. Em không ghen tị với hạnh phúc của họ, em chỉ thấy tủi thân cho chính mình. Người ta cãi nhau có thể chạy ngay đến ôm nhau làm hòa, còn chúng mình, mạng lag một chút, câu nói ngắt quãng vì đường truyền kém cũng đủ làm lòng dạ bồn chồn, lo âu cả ngày. Có những lúc mệt mỏi rã rời vì áp lực công việc, em chỉ ước có bờ vai anh ở đây, ngay lúc này, để em tựa vào và khóc cho thỏa thích, chứ không phải là những chiếc icon cái ôm vô tri qua màn hình chat Facebook.
Anh hay bảo: "Cố lên em, ráng đợi anh thêm chút nữa thôi". Em bám víu vào câu nói ấy, vào cái hẹn mùa thu năm sau như một chiếc phao cứu sinh giữa đại dương nỗi nhớ mênh mông. Ứng dụng đếm ngày yêu trên điện thoại em vẫn chạy, con số ngày càng lớn dần tỉ lệ thuận với nỗi nhớ trong tim. Tờ lịch trên bàn làm việc bị em gạch chéo chi chít, mỗi ngày trôi qua là một ngày em tự nhủ mình đã thắng được khoảng cách thêm một chút. Em nhớ mùi hương trên áo anh, nhớ cái xoa đầu vụng về mỗi khi em dỗi, nhớ cả những quán ốc ven đường mình từng ngồi cười đùa. Tất cả giờ đây được gói ghém cẩn thận trong ngăn kéo ký ức, để mỗi khi yếu lòng, em lại lôi ra ngắm nghía để lấy thêm động lực.
Yêu xa là một canh bạc của thanh xuân, mà ở đó, tiền cược chính là niềm tin và sự kiên nhẫn. Em đặt cược hết vào anh, vào tình yêu chưa bao giờ nguội lạnh của chúng mình. Có người bạn bảo em ngốc, chờ đợi một người ở xa tít tắp, không biết tương lai ra sao là điều vô vọng. Nhưng họ đâu hiểu, khoảng cách địa lý không đáng sợ bằng khoảng cách lòng người. Chỉ cần tim mình còn hướng về nhau, thì Sài Gòn hay Hà Nội, hay thậm chí là nửa vòng trái đất, cũng chỉ là một đường kẻ mỏng manh trên tấm bản đồ mà thôi.
Đêm nay trời lại trở lạnh rồi. Em kéo chăn trùm kín đầu, nhắm mắt lại và tưởng tượng vòng tay anh đang siết chặt lấy em, ấm áp và bình yên. Em sẽ ngủ ngoan, không khóc nhè nữa, để ngày mai thức dậy, chúng ta lại gần nhau thêm một chút. Anh cứ yên tâm công tác và phấn đấu cho sự nghiệp, em ở đây vẫn ổn và vẫn yêu anh bằng cả trái tim kiên định này. Chờ anh về, mình sẽ cùng nhau đi hết những con đường đã hứa, ăn hết những món ngon đã lên danh sách, anh nhé. Đừng lo cho em, em biết ở cuối con đường chờ đợi đằng đẵng này, phần thưởng xứng đáng nhất chính là Anh.
Truyện ngắn tâm sự đêm buồn

Facebook Comment