Có lẽ trong cuộc đời của mỗi cô gái, ngoài ngày cưới thì ngày đầu tiên về ra mắt gia đình người yêu chính là khoảnh khắc gây đau tim nhất. Mình cũng không phải là ngoại lệ. Đêm hôm trước ngày định mệnh ấy, đồng hồ đã điểm 2 giờ sáng mà mắt mình vẫn mở thao láo, nhìn chằm chằm lên trần nhà. Trong đầu mình vẽ ra đủ thứ kịch bản, từ những tình huống ngượng ngùng kiểu làm vỡ bát đĩa, cho đến viễn cảnh bị "mẹ chồng tương lai" soi mói từng cử chỉ, lời ăn tiếng nói. Mình lôi hết quần áo trong tủ ra ướm thử, cái thì sợ ngắn quá bị đánh giá là thiếu nết na, cái thì sợ già quá trông như bà thím, cái lại sợ quá trang trọng khiến không khí xa cách.
Cuối cùng, mình chọn một chiếc váy hoa nhí dài qua gối, kín đáo và nhẹ nhàng, tự trấn an bản thân rằng: "Thôi thì cứ là chính mình, nhưng là phiên bản gọn gàng nhất". Sáng hôm sau, anh đến đón mình với nụ cười tươi rói, hoàn toàn trái ngược với khuôn mặt phờ phạc vì thiếu ngủ của mình. Suốt chặng đường 15 cây số về nhà anh, tim mình đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của mình, cười bảo: "Em đừng lo, bố mẹ anh dễ tính lắm, ở nhà mong gặp em mãi". Mình gật đầu cười trừ, nhưng trong lòng thì thầm nghĩ: "Anh nói thế thôi, chứ phim truyền hình đâu có thiếu cảnh ra mắt đầy sóng gió". Thế nhưng, mọi lo âu của mình dường như tan biến ngay khoảnh khắc chiếc xe dừng trước cổng nhà. Đó là một ngôi nhà cấp bốn giản dị với giàn hoa giấy rực rỡ trước hiên. Mẹ anh chạy ra đón, tay vẫn còn đang lau vội vào chiếc tạp dề. Bác ấy cười hiền hậu, giọng nói ấm áp: "Gớm, hai đứa về rồi đấy à, nắng nôi thế này có mệt không con?". Ánh mắt bác nhìn mình không hề có chút xét nét nào, mà chỉ toàn là sự ân cần, niềm nở. Mình lí nhí chào hai bác, rồi nhanh nhảu xin phép xuống bếp phụ bác gái làm cơm.
Đây chính là "cửa ải" mà mình lo sợ nhất. Mình vốn không phải là đứa quá vụng về, nhưng nấu ăn trước mặt mẹ người yêu lại là một áp lực hoàn toàn khác. Bác gái giao cho mình nhiệm vụ nhặt rau và thái thịt. Vừa làm, bác vừa thủ thỉ kể chuyện ngày xưa của anh, những tật xấu hồi bé, những lần anh bị đòn vì nghịch ngợm. Câu chuyện cứ thế nối tiếp nhau, tiếng cười giòn tan lấp đầy căn bếp nhỏ. Mình nhận ra, bác không hề "kiểm tra" tay nghề của mình như mình tưởng tượng. Bác chỉ đơn giản là muốn chia sẻ, muốn kéo gần khoảng cách giữa hai người phụ nữ xa lạ cùng thương yêu một người đàn ông. Bữa cơm hôm ấy diễn ra thật giản dị với canh cua rau đay, thịt luộc chấm mắm tôm và cà pháo muối xổi. Bố anh là người ít nói, trông có vẻ nghiêm nghị nhưng lại liên tục gắp thức ăn vào bát mình: "Ăn đi con, con gái thành phố gì mà gầy thế này, về đây là phải ăn thật no".
Chén cơm nóng hổi, vị canh ngọt mát và sự quan tâm chân thành của hai bác khiến sống mũi mình cay cay. Mình đã chuẩn bị tâm lý để đối mặt với sự khắt khe, nhưng thứ mình nhận được lại là sự bao dung và mộc mạc đến lạ thường. Sau bữa cơm, khi ngồi gọt hoa quả tráng miệng, bác gái nắm tay mình dặn dò: "Hai đứa yêu thương nhau, bảo ban nhau làm ăn là bố mẹ mừng rồi. Lúc nào rảnh cứ về đây chơi với bác, đừng khách sáo".
Câu nói ấy đã gỡ bỏ hoàn toàn tảng đá nặng trĩu trong lòng mình. Trên đường về, mình tựa đầu vào vai anh, cảm giác nhẹ nhõm và hạnh phúc len lỏi trong tim. Mình chợt nhận ra, ngày ra mắt không đáng sợ như những gì người ta hay đồn thổi. Nó không phải là một cuộc thi để chấm điểm xem ai hoàn hảo hơn, mà là cơ hội để hai bên gia đình thấu hiểu và cảm nhận tấm lòng của nhau. Sự chân thành, lễ phép và nụ cười tự nhiên chính là chìa khóa tốt nhất để mở cửa trái tim người lớn. Nếu bạn cũng đang lo lắng cho ngày đầu tiên ấy, hãy cứ thả lỏng và tin vào tình yêu của mình. Bởi vì, đằng sau cánh cổng lạ lẫm kia, có thể không phải là những ánh mắt dò xét, mà là một mái nhà ấm áp đang chờ đón thêm một thành viên mới, với tất cả sự yêu thương dung dị nhất.

Facebook Comment