Vỡ Mộng Tuần Đầu Đi Làm: Khi Tấm Bằng Cử Nhân Chỉ Dùng Để... Pha Trà, Nhận Ship Và Chạy Việc Vặt




Chào mọi người, mình viết những dòng này vào lúc 11 giờ đêm ngày thứ Sáu, kết thúc một tuần làm việc đầu tiên trong đời mà mình không biết nên dùng từ gì để diễn tả ngoài hai chữ: "Kiệt sức" và "Hoang mang". Có lẽ ở đây cũng có nhiều bạn giống mình, vừa tốt nghiệp, cầm tấm bằng loại Giỏi trên tay với bao nhiêu hoài bão, háo hức bước chân vào môi trường công sở chuyên nghiệp. Mình đã tưởng tượng ra viễn cảnh được các anh chị mentor hướng dẫn, được tham gia vào các dự án xịn xò, hay đơn giản là được ngồi làm việc đúng với cái Job Description (JD) mà mình đã ứng tuyển. Nhưng không, thực tế đã tát vào mặt mình một gáo nước lạnh buốt ngay từ ngày đầu tiên.

Ngày thứ hai đầu tuần, mình dậy từ 6 giờ sáng, ủi chiếc áo sơ mi phẳng phiu, trang điểm nhẹ nhàng và đến văn phòng sớm 15 phút. Mình ngồi đợi HR dẫn đi giới thiệu, trong lòng rộn ràng bao niềm vui. Thế nhưng, người đầu tiên "tiếp đón" mình không phải sếp, mà là một chị đồng nghiệp ngồi đối diện. Câu đầu tiên chị ấy nói với mình không phải là lời chào mừng, mà là: "Ủa em là nhân viên mới hả? Tiện em chưa cất túi, xuống sảnh mua giúp chị với mấy anh bên kia 5 ly cà phê nhé, quán ngay dưới chân tòa nhà ấy, nhanh lên không mọi người buồn ngủ". Mình khựng lại vài giây, nhưng nghĩ mình là lính mới, cần hòa đồng và nhiệt tình, nên mình vâng dạ rồi chạy đi ngay. Đó là khởi đầu cho chuỗi ngày mình biến thành "osin cao cấp" cho cả phòng.

Suốt cả tuần nay, mình không hề được training hay bàn giao công việc chuyên môn gì cụ thể. Thay vào đó, công việc chính của mình là: Photo tài liệu, chạy xuống sảnh lấy đồ ship cho các chị (từ quần áo, mỹ phẩm cho đến đồ ăn vặt), đi mua cơm trưa, pha trà, rửa cốc, và thậm chí là... gọt hoa quả. Có hôm, mình đang cố gắng đọc tài liệu cũ của công ty để nắm bắt quy trình, thì một anh gọi giật lại: "Em ơi, cái máy in kẹt giấy, em ra xem thế nào hộ anh cái". Mình loay hoay cả 30 phút, tay chân dính đầy mực đen, trong khi anh ấy ngồi cười đùa nói chuyện điện thoại với khách hàng. Lúc mình quay lại chỗ ngồi, chưa kịp thở thì chị kế toán lại nhờ: "Em rảnh không, ngồi nhập liệu cái file này cho chị, dễ lắm, chị đang bận làm lương nên không kịp". Và cái "dễ lắm" ấy ngốn của mình 3 tiếng đồng hồ với hàng nghìn dòng dữ liệu khô khốc không liên quan gì đến chuyên môn Marketing của mình.

Đỉnh điểm là trưa nay, cả phòng rủ nhau order trà sữa. Mọi người mặc định mình là người đi gom order, tính tiền, áp mã giảm giá và xuống lấy nước. Vấn đề là mỗi người một ý, người thì 50 đường 30 đá, người thì trân châu trắng nhưng phải bỏ riêng, người thì đòi ly lớn nhưng chỉ trả tiền ly nhỏ vì "em áp mã giảm giá rồi mà". Mình loay hoay toát mồ hôi hột để chia bill, kết quả là mình phải bù ra 50k vì tính nhầm, và cũng chẳng ai hỏi han xem mình đã ăn trưa chưa hay ly của mình đâu. Cảm giác lúc đó tủi thân kinh khủng. Mình tự hỏi, mình đi làm Marketing hay đi làm tạp vụ? Tại sao mình phải chịu đựng những việc này?

Mình biết "ma cũ bắt nạt ma mới" là chuyện thường tình ở công sở, và người mới thì cần khiêm tốn, chịu khó để được lòng mọi người. Nhưng ranh giới giữa "hỗ trợ" và "sai vặt" dường như đang bị xóa nhòa. Mình cảm thấy giá trị của bản thân bị hạ thấp. Tấm bằng đại học, 4 năm đèn sách, những kỹ năng mình trau dồi... chẳng lẽ chỉ để phục vụ cho sự lười biếng của những người đi trước? Mình muốn lên tiếng từ chối, nhưng lại sợ bị đánh giá là "chảnh", là "không biết điều", sợ bị cô lập trong môi trường mà mình còn quá lạ lẫm. Cả tuần đi làm về, mình chỉ biết úp mặt vào gối khóc vì ức chế. Không biết có ai từng rơi vào hoàn cảnh như mình không? Liệu mình nên tiếp tục nhẫn nhịn chờ cơ hội, hay thẳng thắn từ chối để rồi có nguy cơ bị "tẩy chay" ngay trong tháng thử việc? Mọi người cho mình xin lời khuyên với, chứ cứ đà này sang tuần sau chắc mình stress nặng mất thôi.

Tags: truyen-ngan, tam-su, tâm sự, Công sở
Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment