Những Kẻ Mộng Mơ Trong Lồng Kính: Một Ngày Của Tuổi Trẻ Văn Phòng

6 giờ 45 phút sáng. Tiếng chuông báo thức reo lên, không phải là một bản nhạc du dương nào đó mà tôi từng cài đặt trong những ngày còn yêu đời, mà là âm thanh mặc định chói tai đủ để xé toạc giấc ngủ chập chờn. Tôi nằm đó, nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng toát, tự hỏi bản thân câu hỏi quen thuộc mà có lẽ hàng triệu người trẻ khác cũng đang tự vấn: 'Liệu mình có thể xin nghỉ ốm hôm nay không?'. Nhưng rồi, lý trí của một người trưởng thành với hàng tá hóa đơn điện nước, tiền nhà và thẻ tín dụng đã kéo tôi bật dậy. Chào mừng đến với một ngày nữa trong guồng quay công sở.


Đường phố Sài Gòn (hoặc Hà Nội, cũng chẳng khác nhau là mấy) giờ cao điểm là một cuộc chiến sinh tồn đúng nghĩa. Chúng tôi, những 'chiến binh' áo sơ mi phẳng phiu, váy bút chì thanh lịch, nhích từng centimet bánh xe giữa biển người và khói bụi. Ánh mắt ai cũng toát lên vẻ vội vã, mệt mỏi pha lẫn chút cam chịu. Tôi đeo tai nghe, bật một bản Podcast về 'Cân bằng cuộc sống', nhưng tiếng còi xe inh ỏi bên ngoài dường như đang cười nhạo vào cái khái niệm xa xỉ ấy. Chúng ta đang bán sức lao động để mua lấy sự ổn định, hay đang bán chính tuổi trẻ của mình để đổi lấy một chỗ ngồi trong chiếc hộp bê tông mát lạnh?

8 giờ 30 phút. Tiếng 'tít' của máy chấm công vang lên, xác nhận sự hiện diện của tôi trong hệ thống. Cửa thang máy đóng lại, nhốt chúng tôi vào một thế giới khác – thế giới của điều hòa 24 độ C, của tiếng gõ phím lạch cạch đều đều và những nụ cười công nghiệp. Tôi ngồi vào chiếc ghế quen thuộc, bật máy tính lên. Hàng loạt email chưa đọc hiện ra như những con quái vật nhỏ đang chờ chực nuốt chửng năng lượng của tôi. 'KPI', 'Deadline', 'Báo cáo', 'Họp gấp'... những từ ngữ ấy nhảy múa trước mắt, biến sự nhiệt huyết ban đầu thành một cỗ máy lập trình sẵn.

Có những khoảnh khắc giữa trưa, khi ngồi ăn hộp cơm nguội ngắt được chuẩn bị vội từ tối qua, tôi lướt mạng xã hội và thấy bạn bè mình check-in ở Đà Lạt, Bali hay một quán cà phê xinh xắn nào đó. Một cảm giác ghen tị len lỏi, pha lẫn chút chạnh lòng. Tại sao mình lại ở đây, chôn chân dưới ánh đèn huỳnh quang này? Có phải mình đang lãng phí những năm tháng rực rỡ nhất chỉ để làm giàu cho người khác? Nhưng rồi tôi lại tự trấn an, rằng họ cũng có những áp lực riêng, rằng những bức ảnh lung linh kia chỉ là bề nổi. Ai rồi cũng phải lớn, và cái giá của sự trưởng thành chính là việc chấp nhận làm những điều mình không thích để nuôi dưỡng những điều mình cần.


Buổi chiều là khoảng thời gian dài lê thê nhất. Cơn buồn ngủ ập đến, và ly cà phê thứ hai trong ngày trở thành vị cứu tinh đắng ngắt. Chúng tôi trao đổi với nhau qua những dòng chat trên màn hình nhiều hơn là lời nói trực tiếp. Có những người ngồi ngay cạnh nhau nhưng cả ngày chẳng nói với nhau câu nào ngoài chuyện công việc. Sự kết nối giữa người với người dường như trở nên lỏng lẻo hơn trong môi trường mà hiệu suất được đặt lên hàng đầu. Đôi khi, tôi muốn hét lên, muốn đập bàn, muốn chạy ra khỏi tòa nhà này để hít thở khí trời, nhưng tôi chỉ im lặng, chỉnh sửa lại file Excel lần thứ mười theo ý sếp.


5 giờ 30 phút chiều. Tan làm. Nhưng thực tế, hiếm khi nào tôi rời văn phòng đúng giờ ấy. Ánh đèn đường đã bật sáng khi tôi dắt xe ra về. Thành phố về đêm đẹp rực rỡ, nhưng lại mang một nỗi buồn man mác. Tôi hòa vào dòng người đang hối hả trở về tổ ấm. Cơ thể rã rời, đầu óc căng như dây đàn, nhưng đây là lúc tôi được là chính mình nhất. Không còn là nhân viên phòng Marketing, không còn là cấp dưới, tôi chỉ là tôi – một người trẻ đang tập lớn giữa đô thị phồn hoa.


Về đến phòng trọ, trút bỏ bộ đồ công sở, tôi nằm vật xuống giường. Có thể ngày mai sẽ lại là một vòng lặp y hệt hôm nay. Có thể tôi vẫn sẽ mệt mỏi, vẫn sẽ than vãn. Nhưng tôi biết, mình vẫn đang cố gắng. Vì đằng sau sự tẻ nhạt ấy là ước mơ về một tương lai tốt đẹp hơn, là trách nhiệm với gia đình và bản thân. Chúng ta, những người trẻ văn phòng, có thể đang bị 'bào mòn', nhưng cũng đang được 'tôi luyện'. Và biết đâu đấy, giữa những ngày tháng chật vật này, chúng ta sẽ tìm thấy giá trị thực sự của mình, không phải trên bảng lương, mà trong cách chúng ta kiên cường vượt qua từng ngày bình thường đến tẻ nhạt ấy.

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment