Ảo Ảnh Nơi Công Sở: Bài Học Đắt Giá Về Chàng Hoàng Tử Giả Mạo

Tôi ngồi thừ người trước màn hình máy tính, con trỏ chuột nhấp nháy liên hồi trên trang văn bản trống rỗng, cũng giống hệt như tâm trạng của tôi lúc này: vô định và ngổn ngang. Đối diện tôi, cách một tấm vách ngăn kính mờ, là Huy. Anh đang cười nói vui vẻ với cô bé thực tập sinh mới vào, nụ cười tỏa nắng mà ba tháng trước, tôi từng ngỡ nó chỉ dành riêng cho mình.

Chuyện tình công sở, nghe thì có vẻ lãng mạn như trong mấy bộ phim Hàn Quốc, nhưng thực tế lại là một cái bẫy ngọt ngào chết người, nhất là khi bạn yêu nhầm một gã sở khanh đội lốt quý ông hoàn hảo. Huy là trưởng nhóm kinh doanh, đẹp trai, giỏi ăn nói và luôn toát ra vẻ lịch thiệp khiến bất kỳ cô gái nào cũng phải ngoái nhìn. Tôi, một nhân viên văn phòng bình thường, sống khép kín, đã nhanh chóng sa vào lưới tình của anh chỉ sau vài lần tăng ca muộn.


Nó bắt đầu bằng những cử chỉ quan tâm rất nhỏ nhặt. Một ly cà phê nóng đặt trên bàn tôi vào buổi sáng mưa lạnh, kèm tờ giấy nhớ: "Uống đi cho ấm, nhìn em làm việc căng thẳng anh xót lắm". Một tin nhắn lúc nửa đêm khi tôi còn đang vật lộn với deadline: "Ngủ đi cô bé, việc để mai anh gánh cho". Tim tôi đã rung lên những nhịp đập loạn xạ. Tôi ngỡ mình là nữ chính ngôn tình, được che chở bởi bờ vai vững chãi nhất công ty. Chúng tôi bắt đầu những cuộc hẹn hò bí mật. Anh nói muốn giữ kín vì sợ lời ra tiếng vào ảnh hưởng đến công việc của tôi. Tôi tin anh sái cổ, thậm chí còn cảm thấy sự lén lút ấy mang một hương vị kích thích lạ kỳ. Những cái nắm tay vội vàng trong thang máy, ánh mắt trao nhau trong phòng họp, tất cả dệt nên một mộng tưởng màu hồng.


Nhưng, chiếc mặt nạ của Huy bắt đầu nứt vỡ vào cái ngày cô bé thực tập sinh tên Chi xuất hiện. Chi trẻ trung, năng động và xinh đẹp. Tôi bắt đầu thấy những kịch bản cũ lặp lại. Vẫn là ly cà phê buổi sáng, vẫn là những lần 'vô tình' chạm tay khi hướng dẫn công việc. Đỉnh điểm là chiều hôm qua, khi tôi định vào phòng pantry lấy nước, tôi nghe thấy tiếng Huy thì thầm. Vẫn chất giọng trầm ấm ấy, vẫn câu nói ấy: "Em khác biệt lắm, không giống những cô gái tẻ nhạt ở đây". Tôi chết lặng. Hóa ra, tôi cũng chỉ là một trong những "cô gái tẻ nhạt" mà anh từng dùng để làm bàn đạp cho những cuộc chinh phục.


Tôi lùi lại, không bước vào, cũng không làm ầm ĩ. Sự im lặng bao trùm lấy tôi, không phải vì sợ hãi, mà vì sự khinh bỉ dâng lên tột độ. Tôi nhận ra mình không yêu Huy nhiều như tôi tưởng, tôi chỉ yêu cái ảo ảnh về một người đàn ông hoàn hảo mà anh ta dựng lên. Anh ta không tìm kiếm tình yêu, anh ta tìm kiếm cảm giác chiến thắng và sự ngưỡng mộ từ những con mồi ngây thơ nơi công sở.


Hôm nay, tôi nhìn Huy diễn lại vở kịch đó với Chi. Thay vì ghen tuông hay đau khổ, tôi lại thấy thương hại. Thương cho cô bé ấy sắp đi vào vết xe đổ của tôi, và thương hại cho Huy – một kẻ nghèo nàn về nhân cách phải đi xin xỏ tình cảm bằng những chiêu trò rẻ tiền. Tôi hít một hơi thật sâu, gõ nốt dòng cuối cùng của báo cáo và nhấn gửi. Tôi đứng dậy, bước qua bàn Huy, mỉm cười một cách rạng rỡ và chuyên nghiệp nhất: "Anh Huy này, kịch bản cũ diễn mãi không chán sao? Đừng để cô bé thực tập sinh thất vọng như em nhé".


Tôi thấy mặt Huy biến sắc, nụ cười trên môi anh ta cứng đờ. Tôi bước đi, tiếng giày cao gót gõ xuống sàn nghe đanh thép và tự tin. Trái tim tôi có thể đã từng trầy xước, nhưng giờ đây nó đang lành lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Công sở là nơi để làm việc, để khẳng định bản thân, chứ không phải là sân khấu cho những gã đàn ông tồi tệ mua vui. Và tôi, đã chính thức tốt nghiệp khóa học đau thương này.

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment