Tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá hoa cương nghe cồm cộp, gấp gáp như chính nhịp tim của Hà Linh lúc này. Đồng hồ trên tay chỉ 8 giờ 55 phút. Sáng thứ Hai tại tập đoàn truyền thông A&T chưa bao giờ là một khởi đầu dễ chịu, nhất là khi thang máy tòa nhà luôn trong tình trạng quá tải. Linh len lỏi qua đám đông đang xếp hàng rồng rắn, trán lấm tấm mồ hôi. Cô vừa nhận được tin nhắn từ trưởng phòng: 'Họp khẩn lúc 9 giờ. Sếp tổng mới về nhậm chức sẽ tham dự. Cấm đến muộn.'
May mắn thay, Linh kịp lách vào chuyến thang máy cuối cùng trước khi cửa đóng lại. Vừa đến tầng 15, cô lao thẳng vào phòng Pantry. Cơn buồn ngủ từ việc thức trắng đêm làm proposal khiến cô khao khát một cốc cà phê đen đậm đặc hơn bất cứ thứ gì trên đời. Tay trái cầm xấp tài liệu dày cộp, tay phải Linh với lấy bình cà phê nóng hổi. Cô quay người lại, định bụng sẽ chạy thật nhanh về phòng họp.
'Rầm!'
Một cú va chạm mạnh khiến cả thế giới của Linh như chao đảo. Cốc cà phê trên tay cô theo quán tính hất tung ra phía trước. Mùi hương Arabica thơm lừng giờ đây trở thành mùi của thảm họa. Linh chết lặng nhìn bãi chiến trường: Chiếc áo sơ mi trắng tinh, được cắt may thủ công phẳng phiu của người đàn ông đối diện giờ đây đã loang lổ một mảng màu nâu sẫm to tướng ngay trước ngực. Tệ hơn nữa, vài giọt còn bắn lên chiếc cà vạt lụa màu xanh đen trông cực kỳ đắt tiền.
'Cô...' Người đàn ông rít lên qua kẽ răng, giọng nói trầm thấp nhưng lạnh lẽo đến mức khiến nhiệt độ phòng Pantry như tụt xuống âm độ.
Linh hoảng hốt, vội vàng rút khăn giấy từ trong túi xách, tay run rẩy định lau vết bẩn: 'Tôi... tôi xin lỗi! Tôi thực sự không cố ý! Để tôi lau cho anh...'
'Đừng chạm vào.' Người đàn ông gạt tay cô ra, động tác dứt khoát và đầy uy quyền. Anh ta cúi xuống nhìn vết bẩn, đôi lông mày rậm cau lại đầy khó chịu, sau đó ngước lên nhìn Linh. Đó là một gương mặt góc cạnh, điển trai nhưng toát lên vẻ ngạo mạn và xa cách. Đôi mắt sâu thẳm của anh ta nhìn cô như muốn xuyên thấu tâm can, khiến Linh cảm thấy mình nhỏ bé như một hạt bụi.
'Xin lỗi, tôi sẽ đền tiền giặt ủi cho anh, hoặc mua áo mới...' Linh lắp bắp, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
'Cô nghĩ chiếc áo này có bán ngoài chợ sao?' Anh ta lạnh lùng buông một câu, sau đó nhìn đồng hồ, tặc lưỡi một cái rồi quay lưng bỏ đi thẳng, để lại Linh đứng chôn chân tại chỗ với xấp khăn giấy nhàu nát trên tay. Cô thở dài thườn thượt, thầm mong anh ta chỉ là nhân viên của một phòng ban khác, hoặc đối tác ghé qua chơi. Nếu là người cùng công ty, chắc cô sẽ độn thổ mất.
Đúng 9 giờ 05 phút, Linh lén lút đẩy cửa bước vào phòng họp lớn. Không khí bên trong im phăng phắc, trang nghiêm đến đáng sợ. Trưởng phòng Marketing lườm cô một cái sắc lẻm, ra hiệu cho cô ngồi xuống ghế trống ở góc cuối. Linh vừa đặt mông xuống, chưa kịp hoàn hồn thì cửa chính phòng họp mở ra.
Tổng giám đốc bước vào, theo sau là một người đàn ông cao lớn trong bộ vest màu xám tro khác hẳn lúc nãy, nhưng gương mặt đó thì Linh không thể nào quên được. Tim cô như ngừng đập.
'Xin giới thiệu với mọi người,' Tổng giám đốc dõng dạc nói, 'Đây là Hoàng Minh Nam, tân Giám đốc Chiến lược của tập đoàn chúng ta, vừa trở về từ chi nhánh London.'
Linh há hốc mồm. Là anh ta! Kẻ mà cô vừa hắt trọn cốc cà phê vào người cách đây 10 phút. Nam bước lên bục, ánh mắt sắc bén quét qua một lượt căn phòng. Khi ánh mắt ấy dừng lại ở góc cuối, nơi Linh đang cố thu mình lại nhỏ nhất có thể, khóe môi anh ta nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.
'Chào mọi người. Tôi là Minh Nam. Tôi rất ghét sự chậm trễ và... sự cẩu thả,' anh ta nhấn mạnh hai từ cuối, mắt vẫn không rời khỏi Linh. 'Hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.'
Buổi họp diễn ra trong sự căng thẳng tột độ của Linh. Cô không nghe lọt tai bất cứ chữ nào về chiến lược quý tới, trong đầu chỉ toàn hiện lên hình ảnh vết cà phê loang lổ và ánh mắt 'sát thủ' của sếp mới. Kết thúc cuộc họp, khi mọi người lục tục kéo ra ngoài, giọng nói trầm ấm nhưng đầy đe dọa vang lên từ phía bàn chủ tọa:
'Cô nhân viên ngồi góc cuối kia, mời ở lại gặp tôi một chút.'
Cả phòng quay lại nhìn Linh với ánh mắt thương hại pha lẫn tò mò. Linh nuốt nước bọt, đôi chân nặng trĩu bước về phía Minh Nam. Khi cánh cửa phòng họp đóng lại, chỉ còn hai người trong không gian rộng lớn, Nam thong thả tháo chiếc đồng hồ đắt tiền đặt xuống bàn, ngước lên nhìn cô:
'Cô tên gì? Phòng ban nào?'
'Dạ... tôi là Hà Linh, Phó nhóm Marketing 2,' Linh lí nhí đáp.
'Hà Linh...' Nam gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, âm thanh đều đều như tiếng gõ cửa tử thần. 'Cô có biết sáng nay cô đã hủy hoại cuộc họp quan trọng đầu tiên của tôi với đối tác không? Tôi đã phải thay đồ dự phòng và đến trễ 5 phút.'
'Tôi thực sự xin lỗi sếp. Tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm...' Linh cúi gằm mặt.
'Chịu trách nhiệm?' Nam cười khẩy, đứng dậy bước chậm rãi về phía cô, ép Linh lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào bức tường lạnh lẽo. Anh chống một tay lên tường, ghé sát tai cô thì thầm, mùi hương gỗ đàn hương nam tính pha lẫn mùi bạc hà vây lấy khứu giác của Linh. 'Được thôi. Từ ngày mai, ngoài công việc ở phòng Marketing, cô sẽ kiêm thêm chức trợ lý cá nhân cho tôi trong vòng 3 tháng để trừ nợ. Và hãy nhớ, tôi uống cà phê không đường, đừng có hậu đậu mà đổ vào người tôi nữa.'
Linh ngước lên, bắt gặp ánh mắt thách thức của Nam. Cô biết, chuỗi ngày 'địa ngục' nơi công sở của mình chính thức bắt đầu từ giây phút này. Nhưng trong ánh mắt giận dữ đó, dường như có một tia lửa lạ lùng nào đó vừa được nhen nhóm, báo hiệu một mối quan hệ không hề đơn giản giữa chàng sếp tổng khó tính và cô nhân viên hậu đậu.
Tags: truyen-ngan, tam-su, công sở, tình yêu

Facebook Comment