Bức Tường Hoa Hồng Và Chiếc Lồng Son

 Bức Tường Hoa Hồng Và Chiếc Lồng Son



Cánh cổng sắt nặng nề, chạm trổ những hoa văn rồng phượng cầu kỳ từ từ mở ra, để lộ con đường lát đá cẩm thạch dẫn vào dinh thự họ Nguyễn. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Tay cô siết chặt lấy tay Minh, người chồng mới cưới, như tìm kiếm một điểm tựa giữa sự choáng ngợp và xa lạ này.

Báo chí gọi cuộc hôn nhân của họ là “câu chuyện cổ tích thời hiện đại”, nơi cô lọ lem xuất thân từ một gia đình công chức bình thường bước chân vào gia tộc sở hữu chuỗi bất động sản lớn nhất miền Nam. Nhưng cổ tích kết thúc bằng đám cưới, còn thực tế khắc nghiệt lại bắt đầu ngay sau khi tấm voan trắng được tháo xuống. Làm dâu hào môn không phải là những buổi tiệc trà chiều thảnh thơi hay những chuyến mua sắm hàng hiệu không cần nhìn giá như người ta đồn đại. Với Linh, đó là một cuộc chiến thầm lặng của khí chất và sự kiên nhẫn.

“Mẹ đang đợi ở phòng khách chính,” giọng người quản gia già vang lên, cung kính nhưng lạnh lùng, không thừa một nụ cười.

Bà Phương – mẹ của Minh – ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, tay cầm tách trà sứ xương mỏng tang. Bà không ngẩng lên khi hai vợ chồng bước vào, chỉ nhẹ nhàng đặt tách trà xuống đĩa, tạo ra một tiếng “keng” khe khẽ nhưng đủ khiến không gian rộng lớn trở nên ngột ngạt. Bà Phương là người phụ nữ thép, người đã một tay vực dậy cơ nghiệp gia đình khi bố Minh qua đời sớm. Trong mắt bà, Linh chỉ là một cô gái ngây thơ, may mắn lọt vào mắt xanh của con trai bà, và hoàn toàn không đủ bản lĩnh để gánh vác danh phận con dâu trưởng.

“Con chào mẹ,” Linh cúi đầu, giọng nói giữ vẻ điềm tĩnh dù lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.

Bà Phương ngước mắt nhìn, ánh mắt sắc sảo lướt qua bộ váy Linh đang mặc. “Về rồi đấy à? Tối nay nhà có tiệc tiếp đãi đối tác từ Singapore. Minh thì bận họp, con lo liệu thực đơn và hoa trang trí đi. Nhớ là ông Lee bị dị ứng phấn hoa ly và không ăn được đồ cay. Đừng để người ta cười vào mặt cái nhà này là không biết phép tắc.”

Đó là một bài kiểm tra. Linh biết rõ điều đó. Cô là một kiến trúc sư, không phải một người tổ chức sự kiện hay một đầu bếp thượng hạng. Nhưng trong căn nhà này, từ chối đồng nghĩa với việc thừa nhận sự yếu kém.

Suốt buổi chiều hôm đó, Linh tất bật ngược xuôi. Cô không giao phó hoàn toàn cho người giúp việc mà tự mình chọn từng loại hoa lan trắng tinh khuyết – loại hoa sang trọng nhưng không có phấn bay lung tung. Cô xuống bếp, dùng vốn tiếng Anh và sự am hiểu văn hóa ẩm thực của mình để trao đổi với đầu bếp trưởng, thiết kế một thực đơn Fusion kết hợp giữa hương vị truyền thống Việt Nam và sự tinh tế của ẩm thực phương Tây, đảm bảo sự thanh đạm cho vị khách khó tính.

Buổi tiệc diễn ra trong không khí trang trọng. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống những ly rượu vang sóng sánh. Khi món chính được mang lên – cá tuyết hấp lá sen dùng kèm sốt cam sành – vị khách người Singapore đã ồ lên thích thú. Ông quay sang bà Phương:

“Thưa bà, tôi đã đi nhiều nơi, nhưng sự tinh tế này thật hiếm có. Món ăn không chỉ ngon mà còn gợi nhớ văn hóa quê hương các vị. Ai là người đã chuẩn bị bữa tiệc này vậy?”

Bà Phương khựng lại một giây. Bà nhìn sang Linh, người đang đứng khiêm nhường ở góc phòng, trang phục trang nhã, nụ cười nhẹ nhàng nhưng tự tin. Bà thấy ở Linh hình ảnh của chính mình ba mươi năm trước – cũng từng bị nhà chồng coi thường, cũng từng phải gồng mình chứng minh bản thân bằng từng hành động nhỏ nhất.

“Là con dâu tôi,” bà Phương trả lời, giọng nói lần đầu tiên mang theo một chút tự hào kín đáo. “Con bé rất hiểu chuyện.”

Ba từ “rất hiểu chuyện” của bà Phương có sức nặng hơn bất kỳ món trang sức đắt tiền nào. Minh đứng bên cạnh, lén nắm tay Linh dưới gầm bàn, ánh mắt ánh lên niềm hạnh phúc vô bờ. Tối hôm đó, khi tiệc tàn, Linh ngồi ngoài ban công nhìn xuống vườn hồng đang toả hương trong đêm. Bà Phương bước ra, trên tay cầm một chiếc khăn choàng mỏng.

“Sương xuống rồi, đừng để bị cảm,” bà nói, đặt chiếc khăn lên vai Linh. Không có những lời xin lỗi sướt mướt, cũng không có những cái ôm nồng nhiệt, nhưng hành động đó là dấu hiệu của sự chấp nhận. Bà đứng tựa vào lan can, nhìn xa xăm: “Làm dâu nhà này khó lắm. Tiền bạc chỉ là bề nổi, cái khó là giữ được cái đầu lạnh và trái tim nóng. Hôm nay con làm tốt lắm.”

Linh mỉm cười, kéo nhẹ chiếc khăn choàng quanh người. Cô hiểu rằng, hào môn không phải là chiếc lồng son để nhốt những con chim cảnh, mà là một pháo đài. Và để tồn tại trong pháo đài ấy, cô không thể chỉ dựa vào tình yêu của Minh, mà phải tự mình trở thành một nữ chủ nhân xứng đáng. Cánh cửa sắt đã khép lại sau lưng, nhưng con đường phía trước của cô giờ đây đã bớt đi phần nào chông gai.

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment