Truyện Full (Vô tình yêu nhầm một tiểu Yêu tinh)truyện ngắn


Ánh trăng đêm nay mang một màu đỏ quạch như máu, treo lơ lửng giữa bầu trời đêm đặc quánh những tầng mây đen kịt. Gió rít gào qua những tán cây cổ thụ quanh căn biệt thự họ Lâm, tạo ra những âm thanh nỉ non, ai oán hệt như tiếng khóc của những vong hồn dã quỷ không nơi nương tựa. Trong căn phòng hẹp nằm ở góc khuất trên tầng ba, Tuyết Nhi ngồi lặng lẽ trước gương. Khung cảnh vây quanh cô chẳng phải là lụa là gấm vóc của một tân nương sắp về nhà chồng, mà chỉ là một bộ hỉ phục màu đỏ thẫm được vứt chỏng chơ trên giường, màu đỏ đâm thẳng vào mắt người ta, rợn ngợp và lạnh lẽo đến gai người. Cô nhếch môi, nụ cười tràn ngập sự chua chát. Tuyết Nhi vốn là thiên kim thật sự của Lục gia, là đứa con gái ruột thịt mang dòng máu của họ. Thế nhưng, mười tám năm lưu lạc bên ngoài đã khiến cô trở thành một kẻ xa lạ trong chính ngôi nhà của mình. Ngày cô được đón về, không có lấy một giọt nước mắt đoàn tụ, chỉ có những ánh nhìn dò xét, ghét bỏ, và sự ưu ái hiển nhiên mà cha mẹ ruột dành cho Vân Lam – đứa con gái nuôi mang vẻ đẹp yếu ớt, dịu dàng, ngoan ngoãn. Trong mắt họ, Tuyết Nhi chỉ là một con nhóc thô lỗ, quê mùa, không xứng đáng với cái mác thiên kim tiểu thư. Vậy mà trớ trêu thay, đêm trước ngày cưới, cô chị gái "vàng ngọc" Vân Lam ấy lại ôm tiền bạc bỏ trốn cùng nhân tình. Chú rể là ai? Là Thẩm Duy – nhị thiếu gia của Thẩm gia, một gia tộc quyền lực bậc nhất nhưng cũng chìm trong vô vàn những lời đồn thổi ma quái. Kẻ thì bảo hắn là một kẻ mang dã tâm tàn độc, người lại đồn hắn bị một lời nguyền ác độc giáng xuống từ khi lọt lòng, mạng mang sát khí, ai đến gần cũng bị hút cạn dương khí mà chết đắc kỳ tử. Vân Lam sợ hãi bỏ trốn, Lục gia hoảng loạn vì sợ đắc tội Thẩm gia. Và rồi, ánh mắt của những người mang danh "bố mẹ ruột" đồng loạt hướng về phía góc phòng, nơi Tuyết Nhi đang đứng. "Tuyết Nhi, gia đình này đã cất công nuôi nấng cô, đây là lúc cô báo đáp. Ngày mai, cô sẽ mặc hỉ phục, gả thay Vân Lam!" Câu nói vô tình ấy của ông Lục giống như một nhát dao cắt đứt chút tình thân ít ỏi cuối cùng mà Tuyết Nhi từng ngu ngốc kỳ vọng. Bọn họ coi cô là cái gì? Một món hàng tráo đổi? Một kẻ thế mạng đi nộp mình cho ác quỷ? "Nằm mơ đi!" Tuyết Nhi nghiến răng, bấu chặt tay vào mép bàn trang điểm đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Trong cái gia đình này, nếu Vân Lam có thể bỏ trốn, thì tại sao cô lại không? Cô tuyệt đối không ngoan ngoãn trở thành con cừu non nằm chờ chực trên thớt của cái tên Thẩm Duy chó má nào đó! Tuyết Nhi hành động rất nhanh gọn. Từ chiều, cô đã vạch ra một kế hoạch bỏ trốn vô cùng công phu. Cô nhét vài bộ quần áo sẫm màu, giấy tờ tùy thân và toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi vào chiếc balo nhỏ. Chiếc hỉ phục đỏ thẫm bị cô ném thẳng xuống sàn, không quên đạp thêm một cái cho hả giận. Sau đó, cô lôi từ dưới gầm giường ra một sợi dây thừng dài bện từ những tấm ga trải giường mà cô đã cất công nối lại, thắt nút chắc chắn vào trụ giường. Bên ngoài, ánh trăng máu xuyên qua lớp kính cửa sổ, rọi một vệt đỏ lòm xuống sàn nhà, khiến không khí càng thêm phần quỷ dị. Tuyết Nhi rùng mình một cái, cảm giác như có vô số cặp mắt vô hình đang chằm chằm nhìn mình từ trong bóng tối. Nhưng sự bướng bỉnh và khát khao tự do đã lấn át nỗi sợ hãi về tâm linh. Cô khoác balo, mở tung cửa sổ, gió lạnh ùa vào buốt tận xương tủy. Tuyết Nhi bám chặt lấy sợi dây, nhẹ nhàng đu người tuột xuống. Thân thủ của cô khá linh hoạt, nhờ những năm tháng sinh tồn ngoài đường phố trước khi bị bắt về cái lồng son giả tạo này. Chỉ vài phút sau, đôi giày thể thao của cô đã chạm xuống nền cỏ ẩm ướt phía sau vườn Lục gia. "Thành công rồi!" Tuyết Nhi thầm reo lên trong lòng. Cô chỉnh lại balo, men theo bóng tối của những hàng cây, lao nhanh về phía bức tường rào phía Tây, nơi có một lỗ hổng nhỏ bị dây thường xuân che khuất. Cô chui qua lỗ hổng, chạy thục mạng vào khu rừng thông phía sau khu biệt thự. Sương mù đêm nay dày đặc một cách bất thường. Làn sương trắng nhờ nhờ cuộn lên từ mặt đất, lảng vảng quanh gót chân cô như những bàn tay của vong hồn đang muốn níu kéo. Càng đi sâu, không gian càng trở nên tĩnh mịch, thứ âm thanh duy nhất còn sót lại là tiếng cành cây khô gãy nát dưới gót giày và tiếng thở dốc của chính cô. Đột nhiên, nhiệt độ xung quanh giảm mạnh. Một cỗ hàn khí từ đâu ập tới khiến hàm răng Tuyết Nhi đánh bò cạp. Một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng cô. Cô có cảm giác mình không hề đơn độc trong khu rừng này. "Soạt... soạt..." Tiếng bước chân chậm rãi, đều đặn vang lên từ phía trước mặt. Tuyết Nhi khựng lại, đôi mắt mở to cố gắng nhìn xuyên qua lớp sương mù dày đặc. Dưới ánh trăng máu mờ ảo, một bóng người cao lớn dần hiện ra. Người đàn ông mặc một bộ âu phục đen tuyền, vóc dáng thẳng tắp, bờ vai rộng lớn như dung hòa làm một với bóng tối. Hắn đứng đó, chặn đứng lối thoát duy nhất của cô, tỏa ra một luồng áp bách đáng sợ đến mức khiến người ta nghẹt thở. Bóng đen dưới chân hắn vươn dài, dường như đang uốn éo, vặn vẹo như những xúc tu của ác quỷ. Trái tim Tuyết Nhi nảy lên một nhịp hỗn loạn. Trực giác mách bảo cô phải chạy ngay lập tức, nhưng đôi chân lại cứng đờ như bị đổ chì. Người đàn ông chậm rãi bước lên một bước. Gương mặt hắn từ từ lộ ra dưới ánh trăng. Một khuôn mặt đẹp đến mức tà kiến: sống mũi cao thẳng, xương quai hàm sắc bén, nhưng thứ khiến người ta kinh hãi nhất chính là đôi mắt. Đôi mắt đen sâu thẳm, sắc lạnh như lưỡi dao, điểm xuyết một tia đỏ rực lướt qua dưới ánh trăng máu. Nó nhìn cô, đánh giá cô, giống như một kẻ đi săn đang nhìn con mồi yếu ớt cắn câu. Mùi hương thoang thoảng của gỗ đàn hương hòa quyện với mùi máu nhàn nhạt xộc vào mũi Tuyết Nhi. Trong đầu cô lóe lên một cái tên, một cái tên gắn liền với sự chết chóc và những lời đồn thổi ma quỷ. Thẩm Duy. Chắc chắn là hắn! Chỉ có hắn mới mang trên mình loại hơi thở bức người như lấy mạng người khác thế này! Tuyết Nhi cắn chặt môi đến rơm rớm máu để ép bản thân tỉnh táo. Cô đột ngột quay gót, định bỏ chạy về hướng ngược lại. Nhưng cô đã đánh giá quá thấp người đàn ông này. Nhanh như một bóng ma, chỉ trong một chớp mắt, một bàn tay lạnh toát, cứng như sắt thép đã tóm chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh một cái. "Á!" Tuyết Nhi mất đà, ngã nhào vào một lồng ngực rắn chắc. Sự lạnh lẽo từ người hắn truyền sang khiến cô run rẩy, nhưng ngay lập tức, ngọn lửa tức giận bùng lên. Cô vùng vẫy kịch liệt, dùng cả tay lẫn chân đấm đá loạn xạ vào người hắn. "Tôi không hiểu… anh cần tôi làm gì chứ?! Thả tôi xuống! Thẩm Duy! Thả tôi xuống!" Cô gào lên, đôi mắt trừng lớn đầy phẫn nộ và ương ngạnh. Cô biết hắn cần Vân Lam, vậy tại sao lại bắt cô? Cô chỉ là một kẻ thế mạng, một kẻ bị ép buộc cơ mà! Thẩm Duy không trả lời. Đôi mắt sâu thẳm của hắn khẽ rủ xuống nhìn cô gái nhỏ bé đang giãy giụa trong ngực mình như một con mèo hoang bị giẫm trúng đuôi. Ánh nhìn của hắn không có lấy một gợn sóng, nhưng bàn tay đang giữ lấy eo cô lại siết chặt hơn, như thể đang kiềm chế một thứ gì đó sắp bùng nổ. Không nói một lời, hắn đột nhiên khom lưng, cánh tay mạnh mẽ luồn xuống dưới nhượng chân cô, nhấc bổng cô lên rồi vác thẳng lên vai mình nhẹ bẫng như vác một cái bao tải. Trời đất quay cuồng, máu dồn hết lên não khiến Tuyết Nhi choáng váng. Khi nhận thức được tư thế thảm hại của mình, sự điên tiết trong cô lên đến đỉnh điểm. Cô liên tục đấm thùm thụp vào tấm lưng vững chãi của hắn, hai chân giãy giụa đạp loạn trong không trung. "Ahhh, bớ người ta bắt cóc! Bắt cóc! Tên này là kẻ xấu! Là kẻ xấu!" Tiếng la hét của cô vang vọng cả một góc rừng quỷ dị, xé toạc màn sương mù u ám. Cô vừa hét vừa dùng móng tay cào cấu vào lớp áo vest đắt tiền của hắn, cố gắng làm mọi cách để thoát thân. Nhưng người đàn ông kia dường như chẳng hề hấn gì. Bước chân của hắn vẫn đều đặn, vững chãi đạp lên những tầng lá khô. Cuối cùng, dường như bị tiếng ồn ào của cô làm cho mất kiên nhẫn, bàn tay to lớn của Thẩm Duy vỗ mạnh một cái lên vòng ba của cô, một giọng nói trầm thấp, khàn khàn và lạnh lẽo đến thấu xương vang lên ngay bên tai: "Ồn quá im coi!" Âm thanh mang theo nội lực bức người, hòa cùng hàn khí phả ra khiến Tuyết Nhi bất giác rùng mình, tiếng la hét nghẹn bẵng trong cổ họng. Cô trừng mắt nhìn xuống bóng lưng hắn, lồng ngực phập phồng vì tức giận và uất ức. Kế hoạch trốn thoát được tính toán kỹ lưỡng, cứ ngỡ sẽ hoàn hảo như cô chị gái Vân Lam, giờ phút này đã hoàn toàn tan thành mây khói dưới bàn tay của người đàn ông đáng sợ này. Ánh trăng máu trên đỉnh đầu dường như càng lúc càng đỏ rực hơn, chiếu rọi lên bóng dáng hai người đang đi khuất dần vào trong làn sương mù mờ ảo. Tuyết Nhi cắn chặt môi, trong đôi mắt trong veo vẫn rực cháy ngọn lửa không khuất phục. Cuộc đời cô đã vốn dĩ là một chuỗi những bi kịch bị ruồng rẫy, giờ lại bị cuốn vào một cuộc hôn nhân nhuốm màu linh dị ma quái này. Tên Thẩm Duy này rốt cuộc là người hay là quỷ? Và cái gia tộc Thẩm gia ẩn chứa bí mật tày trời gì phía sau? Chiếc bao tải mang tên Tuyết Nhi vùng vằng cựa quậy thêm một lần nữa. Dù có phải đối mặt với yêu ma quỷ quái, cô cũng tuyệt đối không để bản thân bị nhai nuốt đến không còn một mảnh xương tàn! Cuộc hôn nhân điên rồ này, chỉ mới bắt đầu mà thôi.


#NgônTình #LinhDị #HuyềnHuyễn #VôTìnhYêuNhầmMộtTiểuYêuTinh #TruyệnTrinhThám #TìnhCảmMaMị #NgượcLuyến #SủngNgọt #TruyệnMới #TuyếtNhiThẩmDuy

Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment