Bên ngoài cửa sổ kính sát đất, sấm chớp rạch ngang bầu trời đêm đen kịt, kéo theo những hạt mưa quất mạnh vào lớp kính cường lực tạo nên những âm thanh khô khốc. Tuyết Nhi ngồi bó gối trên chiếc giường king-size êm ái, hai tay vẫn còn vô thức xoa xoa vòng eo thon gọn đang ê ẩm. Quả thật, cái tên Thẩm Duy đó không phải là người! Hắn vác cô về dinh thự họ Thẩm trên vai, mặc cho cô đấm đá, la hét, cắn xé không khác gì một con mèo hoang bị dồn vào chân tường, hắn vẫn lạnh lùng ném cô lên giường như ném một bao tải gạo.
"Tên khốn kiếp! Đồ bá đạo! Đồ độc tài vô nhân tính!" Tuyết Nhi nghiến răng trút giận lên chiếc gối lông ngỗng, hung hăng đấm xuống vài cái.
Kế hoạch bỏ trốn tỉ mỉ mà cô vạch ra, chưa kịp ra khỏi ranh giới thành phố đã bị hắn bóp nghẹt. Nhớ lại ánh mắt đen thẳm, sắc lạnh như lưỡi dao cạo của Thẩm Duy lúc hắn nhìn cô ở ngã tư đường, Tuyết Nhi bất giác rùng mình. Dù cô có tính cách ương ngạnh, không sợ trời không sợ đất, nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, cô cảm nhận được người đàn ông mang danh "chồng sắp cưới" này che giấu một bí mật gì đó rất khủng khiếp. Hắn quá mạnh, quá nhanh, và nhiệt độ cơ thể hắn... lạnh lẽo đến mức không giống nhiệt độ của một người sống.
Đồng hồ điện tử trên tủ đầu giường nhấp nháy con số 02:15 sáng.
Cơn tức giận dần nhường chỗ cho sự mệt mỏi, nhưng Tuyết Nhi không sao chợp mắt được. Dinh thự họ Thẩm quá rộng lớn và vắng lặng. Một thiết kế tối giản, hiện đại với những thiết bị thông minh bậc nhất, thế nhưng lại được điểm xuyết bằng những món đồ cổ quái dị: những bức tượng đá điêu khắc sinh vật kỳ bí nửa người nửa thú, hay những dải bùa chú bằng lụa đỏ được giấu khéo léo sau các bức tranh phong thủy. Một sự kết hợp giữa xã hội thượng lưu hiện đại và những tín ngưỡng tâm linh cổ xưa khiến người ta sởn gai ốc.
*Tách... tách...*
Một âm thanh lạ lùng vang lên trong màn đêm tĩnh mịch, cắt ngang dòng suy nghĩ của Tuyết Nhi. Nó không giống tiếng mưa rơi. Âm thanh này đặc quánh, chậm rãi và dường như phát ra từ ngay bên trong hành lang tầng hai.
Với bản tính tò mò của một kẻ không cam chịu bị giam cầm, Tuyết Nhi xỏ chân vào dép, vớ lấy chiếc điện thoại iPhone trên bàn, bật đèn pin. Hệ thống đèn cảm ứng của dinh thự đáng lẽ phải sáng lên khi cô bước ra khỏi phòng, nhưng đêm nay, toàn bộ hệ thống dường như đã tê liệt. Một bóng tối nhân tạo, đậm đặc bao trùm lấy mọi ngóc ngách.
Cô rón rén bước ra hành lang. Không khí bên ngoài lạnh hơn trong phòng rất nhiều, tựa như có một lớp sương giá vô hình đang mơn trớn trên da thịt. Ánh sáng đèn pin hắt xuống mặt sàn gỗ sồi đắt tiền, và ngay lập tức, đồng tử Tuyết Nhi co rút lại.
Trên mặt sàn là những vết chân ướt sũng. Nhưng đó không phải là nước. Dưới ánh sáng trắng của đèn flash, chất lỏng đó phản chiếu một màu đỏ thẫm, sền sệt.
"Mùi rỉ sét..." Tuyết Nhi lầm bầm, khứu giác cô nhanh chóng bắt được mùi hương tanh nồng đặc trưng của máu, hòa quyện với một mùi hương kỳ lạ giống như hoa dạ hương đang kỳ rữa nát. Mùi hương này khiến đầu óc cô có chút váng vất, nhưng đôi chân lại như bị ma xui quỷ khiến, chậm rãi bước theo những dấu chân đỏ lòm ấy.
Dấu chân dẫn cô đi qua dãy hành lang dài dằng dặc, tiến về phía cánh tây của dinh thự. Nơi đó có một căn phòng nằm ở tận cùng góc khuất. Sáng nay, khi quản gia dẫn cô đi tham quan, ông ta đã cúi đầu bằng một thái độ vô cùng sùng kính và e sợ, cảnh cáo cô: *"Thiếu phu nhân, ngoại trừ căn phòng ở cuối hành lang cánh tây, ngài Thẩm cho phép cô đi lại tự do trong nhà. Tuyệt đối không được đến gần nơi đó."*
Càng cấm đoán, sự kích thích trong lòng Tuyết Nhi càng trỗi dậy. Đặc biệt là giờ đây, trước mặt cô, căn phòng bị khóa ấy đang có sự biến đổi dị thường.
Cửa phòng vốn được làm bằng gỗ lim nguyên khối, tích hợp khóa vân tay và mống mắt hiện đại. Thế nhưng ngay lúc này, hệ thống điện tử đã bị đập nát. Thay vào đó, một sợi xích sắt đen sì to bằng cổ tay quấn quanh tay nắm cửa, khóa lại bằng một ổ khóa đồng cổ kính. Điều kỳ dị là, ổ khóa không hề đóng. Nó há miệng hờ hững, sợi xích lỏng lẻo như vừa bị ai đó hoặc *thứ gì đó* đẩy ra.
Từ khe hở dưới chân cửa, một luồng ánh sáng đỏ mờ ảo hắt ra, rung rinh như ngọn lửa ma trơi.
Tim Tuyết Nhi đập thình thịch trong lồng ngực. Lý trí gào thét bảo cô hãy quay lại, gọi Thẩm Duy, gọi cảnh sát, hay đơn giản là trốn vào chăn. Nhưng tư duy logic của một người sống ở thế kỷ 21 không cho phép cô tin vào ma quỷ. Cô cho rằng, đây có thể là hiện trường của một vụ án mạng, hoặc một giao dịch mờ ám nào đó của giới tài phiệt mà Thẩm Duy đang che giấu. Nếu nắm được thóp của hắn, cô sẽ có cơ hội hủy bỏ cuộc hôn nhân nực cười này.
Nghĩ vậy, Tuyết Nhi lấy hết can đảm, vươn tay đẩy nhẹ cánh cửa.
*Kétttt...*
Tiếng bản lề rỉ sét vang lên chói tai trong đêm. Cánh cửa mở ra, một luồng gió lạnh buốt từ bên trong thốc thẳng vào mặt Tuyết Nhi, mang theo mùi máu tươi nồng nặc khiến cô suýt nôn mửa.
Cô soi đèn pin vào trong. Căn phòng không hề có nội thất hiện đại. Trái ngược hoàn toàn với phần còn lại của dinh thự, nơi đây giống hệt một mật thất thời phong kiến. Bốn bức tường được dán kín những lá bùa chu sa vàng chóe, những ký tự trên bùa dường như đang uốn lượn, ngoằn ngoèo như những con giun đất đang sống. Ở giữa phòng là một bệ đá được điêu khắc tinh xảo hình những đóa hoa bỉ ngạn rực rỡ.
Và đặt trên bệ đá ấy, là một khung tranh lớn.
Tuyết Nhi nín thở, bước từng bước nặng nhọc về phía bức tranh. Khi ánh sáng đèn pin chiếu rõ nội dung trên khung vải, chân cô mềm nhũn, chiếc điện thoại suýt nữa tuột khỏi tay.
Bức tranh vẽ một cô gái mặc hỉ phục màu đỏ thẫm của thời cổ đại. Hỉ phục được thêu họa tiết phượng hoàng rực rỡ, nhưng đôi cánh phượng hoàng lại bị cắm vô số mũi tên đẫm máu. Điều khiến Tuyết Nhi kinh hãi tột độ không phải là bối cảnh ma quái của bức tranh, mà là khuôn mặt của cô gái trong đó.
Đó là một khuôn mặt giống cô đến chín phần mười! Không, phải nói là giống hệt chị gái Vân Lam của cô, nhưng đôi mắt... đôi mắt xếch bướng bỉnh, quật cường đầy phẫn uất kia chắc chắn là của Tuyết Nhi.
Lớp màu đỏ trên bức tranh không phải là sơn dầu. Nó ướt át, bóng loáng và đang không ngừng rỉ ra ngoài.
*Tách...*
Một giọt chất lỏng màu đỏ từ viền mắt của cô gái trong tranh rơi xuống nền đá, vỡ tan. Bức tranh đang khóc ra máu!
"Cái... cái quái gì thế này..." Tuyết Nhi lùi lại một bước, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời. Cô đưa tay lên che miệng để ngăn tiếng hét. Thế giới quan khoa học của cô đang vỡ vụn từng mảng. Những truyền thuyết về yêu quái họa bì, về những tà thuật hiến tế lấy máu để duy trì nhan sắc và quyền lực trong giới thượng lưu mà cô từng nghe loáng thoáng qua các tờ báo lá cải, giờ đây hiện diện chân thực đến rợn người.
Đột nhiên, đôi mắt của cô gái trong tranh khẽ động đậy. Con ngươi đen láy từ từ đảo sang góc, nhìn chòng chọc vào Tuyết Nhi. Khóe miệng vẽ bằng máu nhếch lên tạo thành một nụ cười quỷ dị.
Một giọng nói thì thầm vang lên trực tiếp trong đầu Tuyết Nhi, như tiếng vọng từ địa ngục: *"Kẻ thế mạng... Máu của ngươi... Thơm quá..."*
Tuyết Nhi hoảng loạn, vội vàng quay lưng bỏ chạy. Nhưng chưa kịp bước qua cửa, một luồng sát khí lạnh lẽo đã bao trùm lấy cô. Cánh cửa gỗ phía sau lưng đóng sầm lại với một tiếng "Rầm!" đinh tai nhức óc. Đèn pin điện thoại vụt tắt ngúm, bỏ mặc cô chìm trong bóng tối tăm tối với luồng sáng đỏ tà ác từ bức tranh.
Một bàn tay lạnh như băng, không mang theo chút hơi ấm của con người, đột ngột vòng từ phía sau ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô. Một thân hình cao lớn, tỏa ra mùi hương của gỗ đàn hương pha lẫn chút hàn khí ép sát vào lưng Tuyết Nhi.
Sự sợ hãi làm cô cứng đờ, không thể nhúc nhích. Bên tai cô, một hơi thở lạnh lẽo phả vào lớp da gà đang nổi cộm, kéo theo một giọng nói trầm thấp, ma mị, quen thuộc nhưng lại mang theo vài phần tà tính mà ban ngày cô không hề thấy.
"Vợ à..." Giọng của Thẩm Duy vang lên, mang theo ý cười lười biếng nhưng nguy hiểm tột độ. "Chưa chính thức bái đường, em đã nóng lòng muốn tìm hiểu bí mật của vi phu đến vậy sao?"
Hắn siết chặt vòng eo cô, cằm tựa lên vai cô, ánh mắt sắc lẹm lướt qua bức tranh đang rỉ máu trong bóng tối. "Căn phòng này rất nguy hiểm. Nếu vừa rồi tôi đến chậm một bước, em đã bị 'thứ đó' lột xác rồi, tiểu Yêu tinh ương ngạnh ạ."
Tuyết Nhi nuốt nước bọt, toàn thân run rẩy. Hắn gọi bức tranh là 'thứ đó', và cách hắn ôm cô, nhiệt độ của hắn... Rốt cuộc, người mà cô bị ép gả thay cho chị gái, là một tổng tài bá đạo, hay là một ác quỷ bước ra từ truyền thuyết kinh hoàng nhất?

Facebook Comment