Truyện Full (Vô tình yêu nhầm một tiểu Yêu tinh) truyện ngôn tình




Chương 2: Cuộc Đào Tẩu Bất Thành
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng lấy căn biệt thự xa hoa nhưng lạnh lẽo của nhà họ Lâm. Đêm nay, sương mù từ đâu kéo đến dày đặc một cách bất thường, cuồn cuộn bò trên mặt đất như những sinh vật vô hình đang chực chờ nuốt chửng lấy vạn vật. Gió lùa qua những tán cây cổ thụ ngoài vườn, tạo nên những âm thanh xào xạc, the thé nghe như tiếng thở dài của oan hồn. Không khí mang theo một luồng hàn khí thấu xương, một loại hàn khí không thuộc về thế giới tự nhiên.
Lâm Tuyết Nhi nép mình sau bức tượng đá điêu khắc giữa hoa viên, nhịp tim đập thình thịch liên hồi như muốn vỡ tung lồng ngực. Cô khoác trên người một chiếc áo hoodie đen rộng thùng thình, đội mũ trùm kín đầu, chiếc balo vải bạt nhỏ gọn được buộc chặt sau lưng. Đôi mắt to tròn, đen láy của cô đảo quanh, cẩn thận quan sát lộ trình của đám vệ sĩ đang đi tuần.
Tuyết Nhi cắn chặt môi dưới rướm máu. Căn nhà này, gia đình này, từ lâu đã không còn là nơi để cô dung thân. Vốn là con gái ruột, nhưng trong mắt cha mẹ, cô chẳng khác nào một vết nhơ, một người dưng nước lã không hơn không kém. Sự yêu thương, che chở, vinh hoa phú quý, tất cả đều dành trọn cho cô chị gái cùng cha khác mẹ - Vân Lam. Còn cô, chỉ là một cái bóng vật vờ, một con cờ dự bị không hơn không kém.
Và nay, khi Vân Lam bỏ trốn ngay trước ngày cưới vì nghe những lời đồn đại đáng sợ về người đàn ông tên Thẩm Duy kia, bọn họ lại nhẫn tâm đẩy cô ra làm vật tế thần. Bắt cô gả cho người "anh rể" mà cô còn chưa một lần gặp mặt? Bắt cô gánh chịu cơn thịnh nộ của Thẩm gia thay cho sự ích kỷ của bọn họ?
"Nằm mơ đi!" Tuyết Nhi thầm rủa trong bụng. Chị ta trốn được, thì cô cũng trốn được. Kế hoạch này cô đã vạch ra vô cùng công phu. Từ việc lấy cắp bản đồ đổi ca của vệ sĩ, cho đến việc giấu sẵn chìa khóa cổng phụ dưới lớp đất mềm. Mọi thứ đều hoàn hảo. Chỉ cần thoát khỏi cánh cổng sắt gỉ sét ở phía sau đồi, bắt được chuyến xe buýt đêm muộn nhất đến ga tàu, cô sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cái lồng giam tăm tối này.
Nhân lúc ánh đèn pin của gã vệ sĩ vừa quét sang hướng khác, Tuyết Nhi nhoài người lao đi như một con mèo mun nhạy bén. Cô lách qua khe hẹp của bụi tường vi đầy gai, mặc kệ những mũi gai nhọn xé rách ống quần và cào xước làn da nhợt nhạt. Chỉ mười bước... năm bước... ba bước nữa!
Cạch.
Tiếng ổ khóa mở ra nghe giòn tan trong không gian tĩnh lặng. Tuyết Nhi đẩy nhẹ cánh cổng, lách mình bước ra ngoài. Gió lạnh ùa vào mặt, mang theo mùi ngai ngái của đất ẩm và một thứ mùi vị gì đó rất lạ—giống như mùi gỗ đàn hương hòa lẫn với mùi rỉ sét của máu tươi. Dù rùng mình, nhưng khóe môi cô vẫn khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười đắc thắng. Thế là tự do!
Cô cắm cúi chạy dọc theo con hẻm nhỏ hẹp dẫn ra đường lớn. Đèn đường hai bên tắt ngấm từ lúc nào không hay, chỉ còn le lói thứ ánh sáng nhợt nhạt của vầng trăng khuyết bị mây mờ che khuất. Khung cảnh vắng lặng đến rợn người. Tiếng bước chân của Tuyết Nhi vang lên lộc cộc, lộc cộc, dội vào những bức tường rêu phong tạo thành chuỗi âm thanh ma mị.
Đột nhiên, nhiệt độ xung quanh giảm sút đột ngột. Một lớp sương trắng đục lờ lững dâng cao đến đầu gối cô. Tuyết Nhi khựng lại. Trực giác nhạy bén mách bảo cô có điều gì đó không đúng. Không gian dường như bị bóp méo, mọi âm thanh của côn trùng rỉ rả đêm khuya đều im bặt. Chết chóc và tĩnh lặng.
Từ trong màn sương mù đặc quánh phía trước, một bóng người chậm rãi bước ra.
Tiếng giày da nện xuống mặt đường gạch nát vang lên từng nhịp đều đặn, khoan thai nhưng mang theo một áp lực vô hình nặng nề đến nghẹt thở. Người đàn ông vô cùng cao lớn, vóc dáng anh tuấn thẳng tắp được bao bọc trong chiếc áo măng tô đen dài. Sương mù tựa như có sinh mệnh, lùi lại nhường đường cho hắn.
Khi hắn bước đến nơi có chút ánh sáng yếu ớt của trăng, Tuyết Nhi mới nhìn rõ khuôn mặt ấy. Trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt. Đó là một gương mặt hoàn mỹ đến mức tà kiến, sắc sảo từng đường nét nhưng lại tỏa ra sự lạnh lẽo như Tu La bước ra từ địa ngục. Đặc biệt là đôi mắt hắn. Đôi mắt sâu thẳm, đen kịt, nhưng ở đáy mắt dường như lóe lên một tia sáng màu đỏ máu đầy quỷ dị.
Thẩm Duy.
Dù chưa từng gặp mặt, nhưng linh cảm và bức ảnh nhàu nát cô từng thấy trên bàn làm việc của cha đã xác nhận danh tính của người đàn ông này. Kẻ được đồn đại là tàn nhẫn, máu lạnh, kẻ mang theo những bí ẩn tâm linh không thể lý giải trong giới thượng lưu. Hắn đang đứng đây, chặn ngay con đường sống duy nhất của cô.
"Đêm hôm khuya khoắt, em gái nhỏ định đi đâu vậy?" Giọng nói trầm thấp, ma mị của hắn vang lên, từ tính nhưng lại mang theo hàn khí khiến người ta run rẩy.
Tuyết Nhi hoảng loạn tột độ. Không nghĩ ngợi thêm, cô quay ngoắt người bỏ chạy thục mạng về hướng ngược lại. Nhưng thật kỳ lạ, dù cô có cắm đầu chạy nhanh đến đâu, khoảng cách con hẻm dường như cứ bị kéo dài vô tận, còn tiếng bước chân thong dong của hắn vẫn vang lên ngay sát phía sau lưng cô, như bóng với hình.
Vút một tiếng, một cơn gió lạnh lướt qua. Còn chưa kịp định thần, Tuyết Nhi đã va sầm vào một lồng ngực rắn chắc như bức tường sắt.
Một bàn tay to lớn, lạnh toát như băng giá nắm chặt lấy cổ tay cô, lực đạo mạnh mẽ đến mức cô cảm tưởng xương cốt mình sắp vỡ vụn.
"Trò chơi kết thúc rồi, cô dâu của tôi." Hắn nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy tà ác.
Tuyết Nhi giãy giụa kịch liệt, đôi mắt mở to trừng trừng nhìn hắn, sự bướng bỉnh trong huyết quản bùng lên lấn át cả nỗi sợ hãi tột cùng: "Tôi không hiểu… anh cần tôi làm gì chứ?! Thả tôi xuống! Thẩm Duy! Thả tôi xuống!"
Hắn phớt lờ sự phản kháng yếu ớt của cô. Với một động tác nhẹ nhàng nhưng không thể cưỡng lại, Thẩm Duy cúi xuống, vòng tay ôm ngang eo cô rồi nhấc bổng cô lên vai mình dễ dàng như vác một cái bao tải nhẹ hều. Cả cơ thể Tuyết Nhi bị lật ngược, máu dồn lên não khiến cô choáng váng.
"Anh điên rồi! Tên tâm thần này! Thả tôi ra!" Tuyết Nhi dùng cả hai tay đánh thùm thụp vào lưng hắn, hai chân vùng vẫy loạn xạ trong không trung. Nhưng cơ bắp của hắn cứng như đá tảng, sự giãy giụa của cô chẳng khác nào gãi ngứa.
Trong cơn tuyệt vọng, Tuyết Nhi hít một hơi thật sâu, dùng hết sức bình sinh hét lớn lên bầu trời đêm tĩnh mịch: "Ahhh, bớ người ta bắt cóc! Bắt cóc! Tên này là kẻ xấu! Là kẻ xấu! Cứu tôi với!"
Tiếng la hét của cô lanh lảnh xé toạc màn đêm. Đáy mắt Thẩm Duy hiện lên một tia bực dọc và thiếu kiên nhẫn. Những luồng khí đen mờ ảo từ gấu áo hắn dường như cũng đang cuộn trào theo cảm xúc của chủ nhân. Hắn vung tay, giáng một cái tát không nương tình, nhưng không phải vào mặt cô, mà là... đập mạnh vào mông cô.
Bốp!
"Ồn quá im coi!"
Giọng nói của hắn gầm lên, không lớn nhưng lại mang theo một loại uy áp tâm linh kinh khủng ép thẳng vào màng nhĩ cô. Âm thanh ấy như mang theo ma lực, khiến cổ họng Tuyết Nhi bất giác nghẹn lại, một chữ cũng không thể thốt ra được nữa. Cả người cô cứng đờ, khuôn mặt đỏ bừng vì vừa tức giận, vừa nhục nhã, vừa uất ức.
Kế hoạch đào tẩu được chuẩn bị công phu suốt nhiều tháng trời, tính toán từng đường đi nước bước để trốn thoát khỏi cái số phận nghiệt ngã giống hệt cô chị gái, giờ đây đã hoàn toàn tan thành mây khói chỉ trong chớp mắt.
Thẩm Duy vác cô bước ra khỏi con hẻm, màn sương mù tự động tản ra rẽ lối. Một chiếc xe siêu sang màu đen tuyền đã đỗ sẵn ở đó từ lúc nào, im lìm như một con quái thú đang ngủ say trong đêm. Vệ sĩ cung kính mở cửa, Thẩm Duy ném cô vào băng ghế sau rồi nhanh chóng ngồi vào, giam hãm cô vào góc khuất chật hẹp giữa hắn và cánh cửa xe.
Cửa xe đóng sập lại, nhốt kín Tuyết Nhi trong không gian ngập tràn mùi hương tà mị và áp bức của người đàn ông bên cạnh. Cô ôm lấy chiếc balo nhỏ trước ngực, cuộn người lại như một con nhím xù lông, ánh mắt cảnh giác và đầy căm phẫn lườm hắn. Dù biết mình đã rơi vào hang cọp, nhưng cái tính cách ương ngạnh, không chịu cúi đầu của Tuyết Nhi không cho phép cô rơi dù chỉ một giọt nước mắt.
Chiếc xe lao đi trong màn sương dày đặc, nuốt chửng bóng dáng cô gái nhỏ bé vào bóng tối vô tận. Phía trước cô là gì? Một cuộc hôn nhân ép buộc mang đầy tính toán? Hay một bí mật rợn người ẩn sau thân phận thực sự của vị "anh rể" mang khí tức của quỷ dữ này? Cuộc hành trình trốn chạy đã kết thúc, nhưng một trò chơi sinh tử nhuốm màu ma quái và ái tình, giờ phút này mới chính thức bắt đầu.
Share on Google Plus

About Tâm sự đêm buồn

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
    Facebook Comment