Chồng phải xem lại bản thân - Nếu vợ ngoại tình

Cũng vì bấy lâu nay tôi cứ trách vợ nhiều lời, hay hờn dỗi vô cớ…thì ra chẳng có gì là vô cớ cả; phải ép họ thế nào mới khiến cho họ thay đổi như vậy

Hà nội mấy ngày hôm nay bỗng trở lạnh, thời tiết se se không khí trong lành kể mà được đi dạo cùng vợ con trong ngày cuối tuần trên phố đi bộ ngắm nhìn phố phường, rồi lang thang ăn quà vặt bên đường thì tốt biết mấy. Tôi ngồi với thằng bạn thân, mỗi đứa cầm một lon bia uống; cũng phải đến 4-5 ngày rồi; tôi thì cãi nhau với vợ còn nó thì li dị với vợ.

Đàn bà đúng là giống loài phức tạp nhất trên quả đất này, dù đã chung sống với nhau 10 năm rồi nhưng tôi vẫn chẳng thể nào hiểu được tính cách cô ấy hoàn toàn; lúc nắng lúc mưa rồi năm bữa nửa tháng lại giận dỗi vô cớ gây sự với chồng; cho dù có yêu thương đến mấy cũng có lúc tôi phải nổi điên lên và rồi chúng tôi lại cãi nhau.



Lần này, tôi có thêm đồng minh là thằng bạn thân, nó với vợ vừa làm xong thủ tục li dị tuần trước; 2 thằng chán đời gặp nhau, lần này vợ chồng chúng tôi cũng căng lắm nên tôi sang phòng bạn ở tạm; sau khi chia tay nó để lại căn nhà cho 3 mẹ con còn bản thân thì thuê phòng ở ngoài.
Càng nghĩ chúng tôi càng tức thay cho nó, vợ chồng nó li dị vì vợ nó đi ngoại tình; đáng lẽ người ra đi và bị tước mất quyền nuôi con là cô ta, tại sao bạn tôi lại khoan dung đến mức không tính toán gì với cô ta như vậy. Đúng là thứ đàn bà hư hỏng, chồng tốt con ngoan thì không yên phận, thằng bạn tôi làm việc ngày đêm lo cho vợ con được ăn sung mắc sướng vậy mà cô ta còn không biết điều; ở nhà có mỗi việc chăm con rồi đợi chồng gửi tiền về thôi mà cũng làm trò mèo mỡ được.

Chỉ khổ thằng bạn tôi, chỉ chung thủy với mình vợ rồi lúc phát hiện chuyện bị vợ cắm sừng, nó đã sốc biết mấy; công việc cũng không chú tâm làm nữa, cả ngày rượu chè nằm trong phòng hết uống rồi lại ngủ, ngủ rồi lại uống.

Sáng tôi vẫn đi làm, trưa tranh thủ tạt về mua cho nó cái gì ăn tạm, tối thì 2 thằng lai rai lè nhè cả đêm; nhiều lúc tôi nhớ về thời trẻ trâu mà ao ước đến thế, ngày đó mấy thằng chơi với nhau chẳng phải nghĩ ngợi gì, bây giờ áp lực cơm áo gạo tiền rồi trách nhiệm phải lo cho gia đình- vợ con nhiều lúc muốn nghẹt thở. Tôi gàn nó dừng uống, nhìn đống chai lọ ngổn ngang là biết hôm nay thằng này lại uống khá nhiều rồi; gàn không được bực mình tôi quát lên:

– Mày thôi đi không, chia tay thì cũng đã chia tay rồi, việc gì cứ phải đau khổ thế hả, con Hoa ( tên vợ nó) không đáng để mày phải buồn rầu như thế hả??
– Tao nhớ con quá, nhớ cả cô ấy nữa. Nó bật cười rồi lại uống

– Mày nhớ con thì được, rồi cuối tuần lại về thăm; còn vợ mày cô ta không đáng để mày phải vương vấn gì nữa đâu, thứ đàn bà mất nết. Tôi lẩm bẩm

– Mày không được nói về Hoa như vậy?? Nó gắt lên

– Tao nói sai à?? Nếu không phải vì nó lăng loàn không an phận thủ thường, nó phản bội mày thì gia đình mày có đến mức tan cửa nát nhà như thế này không mà mày phải nhớ thương cái nỗi gì??

– Vì cô ấy cô đơn, vì tao quá vô tâm. Từ ngày lấy nhau đến giờ, tao chưa bao giờ phụ cô ấy được một việc gì từ chăm con đến lo cho bố mẹ, việc nhà việc cửa mình cô ấy gánh vác hết. Tao cứ nghĩ hàng tháng đem tiền về cho vợ nuôi con là được rồi, nhưng trách nhiệm của một người chồng- người cha cần nhiều hơn thế; bao năm qua mình cô ấy gồng gánh tất cả, nặng nhọc- tủi thân mà không có ai chia sẻ, tao không bao giờ để ý đến tâm sự của vợ, chính tao mới là nguyên nhân khiến cho gia đình tao tan nát.


– Thôi được rồi, chuyện cũng đã xảy ra rồi đừng tự trách mình nữa, nhưng dù thế nào thì vợ mày cũng không thể ngoại tình với người khác như thế được.

– Mày không biết, một khi phụ nữ đã thay đổi thì họ đã phải chịu đựng như thế nào, tổn thương sâu đậm thế nào rồi mới trở nên như thế; mày nữa cũng đừng làm vợ mày buồn nữa, là phụ nữ đã khổ trăm bề rồi, lấy phải một người chồng không biết thương mình còn khổ hơn gấp bội.

Tôi im lặng không nói gì…

– Nếu được quay lại như trước, tao sẽ không vô tâm với vợ mình nhiều nữa, tao sẽ quan tâm- yêu thương- chăm sóc gia đình nhiều hơn; chỉ tiếc là bây giờ đã quá muộn rồi, tao không trách việc cô ấy ngoại tình nhưng lại không đủ dũng cảm để tha thứ cho lỗi lầm của vợ; chỉ sợ nếu tiếp tục chung sống, khi tao nổi điên lại không kiềm chế được mà buông lời xúc phạm cô ấy.

Nhìn thấy nó rơi nước mắt, tôi thấy trong lòng ngột ngạt khó chịu vô cùng; giọt nước mắt đàn ông càng trở nên mặn đắng hơn, tôi biết bạn tôi đang ân hận nhiều lắm. Hóa ra, phụ nữ phải chịu khổ nhiều đến vậy, mà bấy lâu nay tôi cứ trách vợ nhiều lời, hay hờn dỗi vô cớ…thì ra chẳng có gì là vô cớ cả; phải ép họ thế nào mới khiến cho họ thay đổi như vậy.

Vậy nên, các ông chồng, khi còn được yêu thương vợ thì hãy yêu thật nhiều- chiều thật nhiều; bởi khi đã mất rồi thì sẽ không bao giờ còn có cơ hội làm lại nữa đâu.

Tâm sự bạn đọc
Share on Google Plus

About Đêm Buồn Tâm Sự

Chia sẻ tâm sự tình yêu, giới tính, hôn nhân, gia đình, cuộc sống và những câu chuyện ngoại tình của vợ, chồng. Cùng lắng nghe và chia sẻ tâm sự buồn, tâm sự thầm kín, tâm sự đêm khuya, tâm sự eva.
Email: tamsudembuon@gmail.com
loading...
    Facebook Comment